Boss nữ hoàn mỹ

Chương 362





Chương 362: Bị bắt

Giọng tôi không lớn, nhưng tôi tin những người có mặt ở đây không phải kẻ ngốc, chắc chắn họ có thể hiểu ý của tôi. Nhưng anh trai Tiểu Nguyệt cũng không ngu, anh ta bước tới giáng cho tôi một cái bạt tai, rồi sầm mặt nói: “Anh nói linh tinh gì thế hả?”

Tôi cười phụt ra he he, nói: “Tôi nói gì á? Đội trưởng Lý, các anh là cảnh sát nhân dân, làm gì cũng phải tuân thủ lý lẽ và pháp luật, anh dựa vào đâu mà bắt hết đám chúng tôi về đồn?”

Anh trai Tiểu Nguyệt híp mắt lại, trong mắt lóe lên một tia nguy hiểm. Anh ta nhìn tôi chăm chú một lúc, rồi nói: “Tôi vừa mới nói rồi đấy thôi, các anh tụ tập đánh nhau, nên sẽ bị giải về đồn hết”.

Tôi cười ha ha, nhìn anh Hoa đang nằm dưới đất và đám đàn em của gã: “Tụ tập đánh nhau? Chúng tôi đánh nhau với ai? Nếu bọn họ cũng tham gia, sao anh không bắt bọn họ?”

Anh trai Tiểu Nguyệt đen mặt nói: “Được, những người khác cũng giải người ở dưới đất lên xe cho tôi”.

Dứt lời, những cảnh sát khác cũng lôi đám anh Hoa ở dưới đất lên xe. Nhưng có lẽ do đã hiểu ý của anh trai Tiểu Nguyệt, nên họ không đối xử với đám người đó thô lỗ như với chúng tôi, mà ngược lại còn cực kỳ quan tâm khiêng họ lên xe.

Anh trai Tiểu Nguyệt có vẻ châm biếm nhìn tôi, tôi điên lên nói: “Các anh phân biệt đối xử à?”

Anh trai Tiểu Nguyệt hờ hững đáp: “Họ bị các anh đánh bị thương nặng, đương nhiên cần chúng tôi đưa đi, không lẽ lại để các anh giúp?”

Nói rồi, anh ta nói tiếp: “Nếu không còn vấn đề gì nữa thì các anh ngoan ngoãn lên xe cho tôi, nếu không phải chịu khổ thì đừng trách tôi”.

Tình cảnh này, người ngu ngốc đến mấy cũng biết đang có chuyện gì xảy ra.

Nhưng Trịnh Cường và đám đàn em của hắn đã lăn lộn ở Thịnh Hải nhiều năm, huống hồ bọn họ không bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn, vì thế họ cũng hiểu tính cách của cảnh sát, nên giờ không hề phản kháng. Nếu không, một khi tạo thành tội danh chống lại người thi hành công vụ, chắc lần này sẽ khó giải quyết.

Thấy họ phối hợp như vậy, tôi cũng miễn cưỡng thở phào một hơi, nhưng tôi vẫn phải nghĩ cách kéo dài thời gian. Lúc tôi đang suy nghĩ, anh trai Tiểu Nguyệt đột nhiên nhìn ra phía sau tôi, sắc mặt lộ ra vẻ vui mừng giả tạo, nói: “Không phải em rể của tôi đây à? Sao cậu cũng có mặt ở đây?”

Đầu tôi lập tức nhảy số, có cách rồi!

Tôi châm chọc nói: “Đại đội trưởng Lý này, anh đúng là người hay quên. Vụ án bắt cóc lần này là do đồn cảnh sát các anh thụ lý đầu tiên, nhưng về sau lại chấm dứt một cách vô cớ. Còn người bị bắt cóc thì lại chính là cậu em rể của đại đội trưởng Lý nổi danh lẫy lừng đây”.

Thời gian qua, La Nhất Chính bị nhốt suốt ngày đêm, nên không biết chuyện gì cả. Nhưng bây giờ thấy thái độ của tôi là lạ, chắc trong lòng cậu ta ít nhiều cũng đã hiểu ra điều gì đó, nên không lên tiếng một cách tùy tiện.

Cậu ta chỉ gật đầu với anh trai Tiểu Nguyệt: “Đúng, tôi đã bị bắt cóc một thời gian, cứ tưởng cảnh sát của Thịnh Hải mà phá án thì chắc tôi sẽ được cứu ra nhanh lắm, ai dè cuối cùng vẫn phải dựa vào người anh này của tôi thì tôi mới có thể thoát khỏi nguy hiểm. Còn những người nằm dưới đất ban nãy chính là đám đã bắt cóc tôi, không hiểu tại sao đại đội trưởng Lý lại vu oan cho anh tôi là tụ tập đánh nhau”.

Anh trai Tiểu Nguyệt sầm mặt, không thèm mỉm cười giả tạo nữa, mà lạnh lùng nói: “Chúng tôi được báo án, nói ở đây có người tụ tập đánh nhau. Mà chúng tôi phá án luôn dựa theo sự thật mà mình nhìn thấy, nếu cảnh tượng chúng tôi nhìn thấy là thế này, chỉ có thể xác định là tụ tập đánh nhau thôi. Còn vụ án mà cậu bị bắt cóc, bảo đồn cảnh sát của chúng tôi thụ lý thì chúng tôi phải về xem lại ghi chép cụ thể đã. Nếu có thì tôi mới có thể xác nhận bước đầu lời cậu nói là thật, còn nếu không đúng thì dù La Nhất Chính cậu là em rể của tôi thì tôi cũng phải vì nước quên thân. Dẫu sao luật pháp không nể tình nghĩa, tôi tin là cậu cũng hiểu điều này”.

Anh trai Tiểu Nguyệt oai phong nói hết câu, còn tôi thì thầm chửi mắng anh ta. Kiểu gì trên đường về, thằng cháu chắt này cũng sẽ bảo người trong đồn cảnh sát xóa ghi chép xuất quân đi, không thì anh ta lấy đâu ra khí thế này?

Còn một khi về đồn cảnh sát mà thật sự không tìm thấy chứng cứ, có lẽ chúng tôi sẽ bị thằng cháu chắt này nắm được đuôi thật rồi, ít nhất cũng bị nhốt một tuần.

Tôi hít sâu một hơi. Bây giờ chỉ còn một cách là cố kéo dài thời gian, có thể chờ Tề Vũ Manh tới là mọi chuyện sẽ dễ xử hơn nhiều.

Anh trai Tiểu Nguyệt nghiêm giọng nói: “Còn không mau lên xe?”

Tôi liếc nhìn Triệu Thư Hằng và La Nhất Chính, rồi lại ra hiệu cho Trịnh Cường, bảo hắn yên tâm, bấy giờ mười người chúng tôi mới leo lên xe. Vì lúc trước, một người đàn em của Trịnh Cường bị thương nặng, hai người đàn em khác của hắn phải thay phiên nhau cõng người đó đến khu gần đây bắt xe, nên mới thành công thoát nạn.

Tốc độ của xe cảnh sát rất nhanh, hơn nữa bây giờ là nửa đêm, họ đến đây mất gần hai tiếng đồng hồ, nhưng lúc về thì chỉ mất chưa tới một tiếng.

Vẫn là đồn cảnh sát quen thuộc đó, tôi nhìn mà cười khổ, không ngờ buổi trưa vừa đi từ đây ra, bây giờ lại quay vào rồi.

Trình tự thì vẫn giống hệt như lúc trước, chúng tôi bị yêu cầu đứng lần lượt xếp thành một hàng, sau đó anh trai Tiểu Nguyệt xua tay đuổi những người khác đi, rồi đi đến cạnh tôi, cười nói: “Phương Dương à Phương Dương, không ngờ anh có thể cứu cậu em rể của tôi ra thật. Sớm biết anh khó chơi thế này, chúng tôi nhất định sẽ không cho anh dính đến chuyện này”.

Tôi còn chưa lên tiếng, La Nhất Chính đã dốc nốt chút sức lực còn lại nói: “Lý Minh Phi, anh còn liêm sỉ không hả? Uổng công trước kia tôi kính trọng anh là người đứng đắn, không ngờ bây giờ anh lại bắt tay với người ngoài hại người mình”.

Anh trai Tiểu Nguyệt cười nói: “Ai là người mình với các người?”

“Mẹ kiếp! Anh coi Tiểu Nguyệt là gì hả? Nếu cô ấy biết tên khốn nhà anh làm ra những chuyện này, anh muốn cô ấy phải làm sao?”

Lúc ở trên xe cảnh sát khi nãy, tôi đã kể những chuyện xảy ra cho La Nhất Chính nghe. Cậu ta rất tức giận, từ lúc ra tù đến giờ, tính cách của cậu ta đã thay đổi rất nhiều, nhưng bây giờ lại nổi cáu.

Anh trai Tiểu Nguyệt cười lạnh nói: “Tiểu Nguyệt đương nhiên là người nhà của tôi, còn các cậu á? Ngoài ra, cậu yên tâm, con bé đã biết chuyện này rồi. Từ nhỏ Tiểu Nguyệt đã là một cô bé thông minh, tôi tin nhất định nó sẽ biết phải lựa chọn thế nào. Tôi là anh trai nó, chưa từng đối xử tệ bạc với nó bao giờ, còn cậu thì sao?”

Nói rồi, anh trai Tiểu Nguyệt thuận theo bức tường người mà chúng tôi dựng thành đi lên phía trước, tới trước mặt Trịnh Cường, nói: “Anh chính là Trịnh Cường?”

Trịnh Cường cau mày đáp: “Có gì thì nói, không thì biến!”

Anh trai Tiểu Nguyệt cười ha ha: “Được đấy, có cá tính, vào đây rồi còn dám ăn nói như vậy. Quả nhiên không hổ danh là người cầm đầu băng nhóm xã hội đen của thành phố Thịnh Hải”.

Nhìn nụ cười của anh ta, lòng tôi chợt có một dự cảm xấu.

Ngay sau đó, anh trai Tiểu Nguyệt nói: “Trịnh Cường, nói đi, mục đích các anh tụ tập đánh nhau là gì?”

Trịnh Cường cười khan nói: “Tụ tập đánh nhau? Cậu nói chúng tôi à? Chúng tôi không biết, chúng tôi chỉ đi cứu người thôi. Cậu em La Nhất Chính cũng vừa nói rồi đấy, nếu cậu không tin thì khỏi cần phải hỏi nữa”.

Anh trai Tiểu Nguyệt không hề bận tâm đến lời nói của Trịnh Cường, chỉ tiếp tục hỏi: “Trịnh Cường, anh có đồng ý tố cáo Phương Dương và La Nhất Chính không?”

——————–



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 951 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach tao va xoa chu thich ghi chu trong word, biet danh hay chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status