Boss nữ hoàn mỹ

Chương 396





Chương 396: Sự việc có biến

“Rốt cuộc là ghi chép hành trình gì?”

Thấy tôi kích động như vậy, Triệu Thư Hằng cũng ghé đầu lại xem, sau khi ngây ngẩn một lúc, trên mặt anh ta cũng hiện lên vẻ vô cùng vui mừng, kinh ngạc nói: “Cái này, nếu chúng ta không trùng hợp gặp được chuyện lần này thì chẳng có ích lợi gì. Nhưng đúng lúc cục phó Trương lại đối đầu với chúng ta, rõ ràng là trời giúp mình rồi!”

Tôi ổn định lại tâm trạng, nghe Trịnh Cường nói: “Đây là hành trình của Trương Phú Cường trong nửa năm lại đây, trên đó chỉ ra nửa năm qua ông ta đã đi Xiêng La khoảng hai mươi lần, còn những nơi khác thì rất ít. Đương nhiên, đây là kết luận sau khi loại trừ việc ông ta sử dụng những phương tiện giao thông khác”.

“Không sai, lần này Trương Phú Cường thật sự thua rồi. Thế này quan hệ giữa ông ta và Đỗ Minh Hào có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được”.

Tôi gật đầu, Trịnh Cường giúp chúng tôi lần này không kém gì so với lần tìm thấy La Nhất Chính trước đó, thậm chí còn có sự giúp sức rất lớn cho việc ổn định kết cấu ở Thịnh Hải.

Nghĩ tới đây, tôi lại gửi tin nhắn cho Tề Vũ Manh, nói cho cô ấy biết chuyện này. Tề Vũ Manh vội gọi lại cho tôi hỏi. Qua điện thoại, tôi cũng có thể nghe ra giọng điệu vô cùng kích động của cô ấy, cô ấy liên tục hỏi tôi chuyện này có phải là thật không, nguồn tin có đáng tin cậy không.

Tôi chỉ đành cười khổ giải thích rằng đây là tin tức do Trịnh Cường cung cấp, vả lại, trong ghi chép hành trình này có đóng dấu chuyên dụng và thông tin cá nhân, còn giả được sao?

Sau khi giải thích rõ ràng tất cả mọi chuyện cho Tề Vũ Manh nghe, tôi đang định cúp máy thì Tề Vũ Manh nói: “Phương Dương, vậy các anh hãy đợi ở đó, tôi sẽ qua ngay”.

Tôi nói: “Bây giờ cũng đã muộn thế rồi, cô qua đây làm gì? Nếu cô đói thì tôi có thể mang về cho cô ít đồ ăn, lát nữa sẽ mang thẳng đến khách sạn”.

Nghe tôi nói vậy, Trịnh Cường nhìn tôi bằng ánh mắt sâu xa, nói nhỏ với vẻ mặt hơi dâm đãng: “Không nhìn ra đấy, hóa ra cậu em Phương Dương đây mới là cao thủ tình trường”.

Tôi ngây ra, còn chưa kịp phản ứng lại đã nghe thấy đầu kia điện thoại dừng lại một lát, sau đó truyền đến tiếng Tề Vũ Manh hét lên: “Trịnh Cường, anh chán sống rồi phải không?”

Qua điện thoại, giọng hét ấy vẫn truyền khắp nửa căn phòng. Trịnh Cường không khỏi rùng mình, ngồi cười he he.

Tôi ho khan một tiếng: “Trịnh Cường cũng không cố ý đâu. Vả lại lần này, anh ta đã giúp chúng ta một chuyện lớn như vậy, không có công lao cũng có khổ lao…”

Tề Vũ Manh “xì” một tiếng: “Được, tôi không nói lại được anh. Thôi các anh tranh thủ ăn nhanh lên, bây giờ, tôi đang bàn chuyện với cục trưởng Lâm, hi vọng có thể tìm ra một cách giải quyết hoàn hảo. Ngoài ra, chuyện này, Phương Dương anh và Triệu Thư Hằng nên dừng ở đây thôi”.

“Cô nói vậy là sao?”

Đột nhiên nghe thấy cô ấy nói như vậy, tôi thấy hơi nghi hoặc.

“Anh bị ngớ ngẩn à? Chuyện lần này không đơn giản như chuyện xã hội đen, trái lại đã dính líu đến rất nhiều thứ. Cho dù là ở cấp bậc như cục trưởng Lâm cũng cần phải cẩn thận ứng phó, huống hồ các anh không có chỗ dựa ở Thịnh Hải, nếu bị người ta hãm hại, cả đời này các anh sẽ không thể ngóc đầu dậy nổi đâu”.

Tề Vũ Manh giải thích đầy sâu xa, tôi cũng hiểu được ý tứ của cô ấy.

Tôi cúp máy rồi nhìn vào dãy số hiển thị trên màn hình điện thoại mà im lặng một hồi, Trịnh Cường và Triệu Thư Hằng đều thấy kì lạ nhưng không ai hỏi gì.

Tôi suy nghĩ một lúc lại nói: “Chuyện này dừng ở đây thôi. Chúng ta giao ghi chép hành trình này cho cảnh sát Tề là được rồi, những chuyện về sau cô ấy và Cục trưởng Lâm sẽ xử lý nốt”.

Triệu Thư Hằng nhíu mày hỏi: “Vậy là sao? Tại sao cảnh sát Tề không muốn chúng ta nhúng tay vào nữa?”

Trịnh Cường cũng thấy hơi nghi vấn, nhưng hắn có thể lộng hành như vậy ít nhiều cũng có tâm cơ, chẳng mấy chốc đã hiểu được điểm mấu chốt trong đó, bất đắc dĩ nói: “Thấy chưa, tin tức này quả nhiên có ích cho các cậu”.

Tôi cười vỗ vai Triệu Thư Hằng: “Chúng ta bận rộn lâu như thế cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi, lần này cảnh sát Tề cũng chỉ muốn tốt cho chúng ta thôi”.

Triệu Thư Hằng nhíu mày: “Phương Dương, tôi hiểu ý của cảnh sát Tề, cô ấy không muốn chúng ta rước họa vào thân. Nhưng tôi mà phải sợ Trương Phú Cường à?”

Tôi cười đáp: “Đương nhiên anh không sợ, nhưng anh nghĩ mà xem, nếu có một con rắn độc lúc nào cũng nghĩ cách báo thù anh, vả lại nó luôn nấp trong bóng tối thì anh có sợ không?”

Tôi nhớ đến anh trai của Tiểu Nguyệt, lần này đã có chứng cứ xác thực của Trương Phú Cường, tiền đồ của anh trai Tiểu Nguyệt coi như chấm hết, chỉ còn xem cuối cùng Trương Phú Cường có niệm tình xưa mà giữ lại anh ta hay không.

Thật ra tôi cũng rất bối rối, bây giờ La Nhất Chính và Tiểu Nguyệt gắn bó keo sơn, có vẻ sẽ gắn bó với nhau suốt đời. Nếu anh trai Tiểu Nguyệt vào tù, e là ít nhiều Tiểu Nguyệt cũng sẽ thấy khó chịu trong lòng.

Nhưng nếu anh trai Tiểu Nguyệt phủi sạch quan hệ với Trương Phú Cường, không chịu bất cứ ảnh hưởng nào, tôi vẫn thấy hơi lo lắng. Sau khi chuyện nhà họ Cung kết thúc, tôi phải về Yến Kinh, đến lúc đó ở Thịnh Hải chỉ còn lại một mình La Nhất Chính đối mặt với anh trai Tiểu Nguyệt…

Tôi thấy hơi đau đầu, day huyệt thái dương. Triệu Thư Hằng nghe tôi nói xong, trầm ngâm hồi lâu mới có chút không cam tâm lên tiếng: “Được rồi, tôi hiểu, tâm tư của cảnh sát Tề tôi còn không hiểu sao? Nói thế nào thì tôi cùng là tổng giám đốc của bất động sản An Sơn, nếu đến chút chuyện cỏn con này mà không hiểu, chú Đồng cũng sẽ không yên tâm để tôi theo anh ra ngoài”.

Nói xong, Triệu Thư Hằng thở phào một hơi: “Được, thế thì chúng ta cứ nghỉ ngơi trước. Dù sao thì chứng cứ nhà họ Cung bắt cóc tống tiền cũng đã tìm được đầy đủ, chúng ta đợi nhà họ Cung sụp đổ là được”.

Trịnh Cường thấy bầu không khí có chút gượng gạo bèn hô hào: “Nào nào, ăn đi, uống đi. Mẹ nó, bữa cơm này tốn gần một nghìn tệ đấy, không thể lãng phí được, mau ăn đi!”

Chúng tôi cũng không nói gì, yên lặng ăn cơm, nhưng sau khi khúc mắc được tháo gỡ, dường như Triệu Thư Hằng cũng đã khôi phục dáng vẻ bất cần đời trước kia.

Ăn tối xong, chúng tôi tạm biệt Trịnh Cường, rồi bắt xe về khách sạn đã ở lúc trước. Vì trước kia tôi đã trả phòng, nhưng may là bây giờ căn phòng ấy không có người ở, nên tôi lại đặt lại phòng ấy.

Cô nhân viên lễ tân xinh đẹp hình như vẫn còn nhớ tôi, giờ cô ấy đã có vẻ nghi hoặc.

Sau khi tôi vừa vào phòng thì Tề Vũ Manh cũng về, gõ cửa, rồi gọi Triệu Thư Hằng sang, chúng tôi cứ thế bàn chuyện ở trong phòng tôi. Tề Vũ Manh vẫn như lần trước, kiểm tra phòng một lúc, xác định không có mấy thứ như máy nghe lén rồi mới nói: “Phương Dương, chứng cứ của nhà họ Cung mà các anh thu thập được đâu?”

Tôi đưa khẩu cung đã thu thập được từ mấy tên ở Quế Lâm và bản photocopy lời khai cho Tề Vũ Manh. Cô ấy xem qua không nói gì, tôi nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Có phải còn có chuyện gì khác không?”

Trải qua thời gian ngắn ngủi hợp tác cùng nhau, tôi cũng hiểu được một chút phong cách làm việc của cô hoa khôi cảnh sát này. Lẽ ra đây là một chuyện vui, nhưng cô ấy lại có vẻ mặt như vậy, khả năng cao là lại có biến rồi.

Tề Vũ Manh nói: “Phương Dương, chuyện lần này rất khó xử lý. Nếu dựa vào những chứng cứ này để lật đổ nhà họ Cung có lẽ còn thiếu nhiều lắm”.

Triệu Thư Hằng kinh ngạc nói: “Như vậy còn không đủ á? Cung Chính Văn bắt cóc, sử dụng súng trái phép, hơn nữa nhà họ Cung còn có hành vi bắt cóc và tống tiền ở Quế Lâm, như vậy cũng có thể tha sao?”

——————–



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 951 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như xem phim bi mat bi thoi gian vui lap thuyet minh tap 15, new ro ghoul codes for october 2020 roblox ro ghoul alpha codes roblox?noamp=mobile Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status