Cao thủ thâu hương (Cải biên)

Chương 58: Cuộc gặp của bốn đại cao thủ


Tống Thanh Thư trong lòng rung động, hướng về dưới lầu nhìn xuống, thấy hai nam hai nữ đi vào, một chừng tăng nhân khoảng ngoài năm mươi tuổi, trên mặt tựa hồ có bảo quang lưu động, vừa nhìn thì nhận ra ngay là một đại cao thủ.

Một nam nhân khác thì còn trẻ, dáng dấp một bộ thế gia công tử, khí chất ôn tồn nho nhã, đôi mắt đang đăm đăm nhìn một bên mặt của cô nương mặc bộ y phục màu hồng cánh sen đang đứng bên cạnh.

Cô nương đôi lông mày hơi chau lại, dáng vẻ yêu kiều e sợ, mắt ngọc mày ngài, đôi môi no đủ dễ chịu, cổ dài như hạc, trước ngực một đôi nhũ phong no đủ mềm mại, lộ ra phập phồng kinh người, làm người ta hoa mắt thần trì, không đành lòng rời khỏi ánh mắt, dưới cổ lõa lồ ra một phần bộ ngực, trên bộ ngực sữa điểm lấy một mảng trong suốt mồ hôi; thân mình vừa lay động, vài giọt mồ hôi liền trợt vào giữa rãnh sâu hai bầu vú, đáng tiếc là đôi bầu vú chen lấn nhô cao quá vẹn toàn, nhưng lại không có một tia khe hở, gương mặt xem ra còn là trẻ tuổi, nhưng thân thể lại tràn ngập một sự mị lực thành thục.

Cô nương đó chính là Vương Ngữ Yên mà ngày đó Tống Thanh Thư ở tại Mạn Đà Sơn Trang từng có gặp mặt một lần.

Cách bọn họ không xa, một cô nương mặc áo đen tay nắm chặt chuôi kiếm, không nhanh không chậm mà theo vào, chẳng ai khác đó là Mộc Uyển Thanh mà hắn đã từ biệt trên đỉnh Hoa Sơn.

- Ma Cáp Tạp Khắc Lạp..lấy giới phẩm thanh tịnh viên mãn làm gốc rễ, Pháp Luân Minh Vương cần gì mà phải cùng một cô nương nổi giận, sao không ra đây cùng uống một chén rượu nhạt?

Ngày trước thời hiện đại,Tống Thanh Thư cũng học đòi văn vẻ, có bỏ ra một thời gian nghiên cứu chút ít về tri thức phật giáo, cho nên mới một câu nói đã lộ rỏ ra căn nguyên lai lịch của Pháp Luân Minh Vương.

Ma Cáp Tạp Khắc Lạp là âm tiết Phạn văn của Cưu Ma Trí, lão tăng không nghĩ vừa tới Giang Nam thì có người lại nhận ra, ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy một thiếu niên trẻ tuổi mà thôi, trong long nghi hoặc, mang theo Vương Ngữ Yên cùng Đoàn Dự đi lên, từ phía sau Mộc Uyển Thanh cũng nhìn thấy Tống Thanh Thư, ánh mắt của nàng lóe lên vui mừng, rất nhanh lại không biết lại nghĩ đến chuyện gì, vẻ mặt lại buồn bã, biểu hiện phức tạp đi theo tới.

- Chết ta rồi… chết ta rồi! Mỹ nữ từ nơi nào xuất hiện nhiều như vậy? Các mỹ nữ này nếu cho ta lấy làm thê tử, cái chức vị hoàng đế kia có đánh đổi ta cũng không làm. Ta Vi Tiểu Bảo cho dù chết đi sống lại, trên trời dưới đất, làn tên mũi giáo, đao núi nồi chảo, mặc kệ như thế nào, không cưới được mấy cô nương này thì không thể nào cam lòng.

Vương Ngữ Yên và Mộc Uyển Thanh vừa mới vừa lên lầu, ngực Vi Tiểu Bảo giống như bị một tảng đá vô hình mạnh mẽ giáng vào một cái, miệng khô lưỡi đáng trợn mắt há mồm.

Đoàn Dự lập tức ý thức được trong ánh mắt Vi Tiểu Bảo tâm ý them thuồng, liền đứng án ngữ trước mặ Vương Ngữ Yên, để che chắn tầm mắt cực nóng của đối phương.

Quan sát hành động của Đoàn Dự, Mộc Uyển Thanh trong lòng đau xót, giận dỗi đến an vị bên cạnh Tống Thanh Thư.

- Từ lúc Hoa Sơn từ biệt, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt rồi.

Tống Thanh Thư quay đầu ngắm nhìn Mộc Uyển Thanh, dung nhan mỹ nhân vẫn xin hđẹp như ngày nào, chỉ là trên khuôn mặt thanh lệ có thêm vài phần mệt mỏi.

- Uyển Thanh muội, vị công tử này cùng muội quen biết sao?

Đoàn Dự lúc này mới thấy quan hệ hai người tựa hồ hơi không bình thường, cho dù việc Mộc Uyển Thanh bây giờ đã trở thành thành hiền muội của mình, nhưng trong lòng của y vẫn khó tránh khỏi sự khó chịu

- Đây chính là trượng phu của muội!

Mộc Uyển Thanh lời vừa nói ra, chung quanh đều kinh ngạc.

Sau khi Đoàn Dự đã trở thành lệnh huynh của mình, Mộc Uyển Thanh ruột gan đứt từng khúc, trên đỉnh Hoa Sơn khi nghe được Tống Thanh Thư nói Đoàn Dự bị Cưu Ma Trí bắt mang vào Cô Tô, nàng vội vã cố gắng đi càng nhanh càng tốt muốn đến cứu giúp, nào ngờ toàn bộ tâm tư của tình lang ngày xưa lại nhanh chóng đổ dồn hết trên người của Vương cô nương kia.

Đoàn Dự di tình biệt luyến thay lòng đổi dạ, dọc theo đường khiến cho Mộc Uyển Thanh rất đau lòng, cho nên lúc này vừa thấy đến Tống Thanh Thư, Mộc Uyển Thanh bất chợt thấy được một ít ấm áp, đương nhiên câu nói vừa rồi nàng cố ý nói cho Đoàn Dự nghe, để trêu chọc y nỗi giận.

Mới vừa rồi bị Đoàn Dự chặn lại trong tầm mắt, lúc này Vi Tiểu Bảo mới có thời gian quan sát Mộc Uyển Thanh, hai mắt long lanh như nước, môi tựa bôi son, mỹ nhân bên trong mỹ nhân, một thân y phục đen tuyền khiến cho đường cong có lồi có lõm hiện lên rõ ràng, khí chất của nàng vĩnh viễn vẫn là hấp dẫn ánh mắt của người, thân eo trên mảnh khảnh, đem dáng người phác hoạ phá lệ mê người! Vi Tiểu Bảo không khỏi ngẩn người ra, so sánh với Vương Ngữ Yên kia thì nàng cũng không hề kém cạnh, không phân được cao thấp, liền khen:

- Tống đại ca, đại tẩu thật đúng là xinh đẹp.

Nhưng trong lòng gã lại âm thầm thấy tiếc, đã làm huynh đệ có nghĩa khí, nếu nàng không phải là nữ nhân của Tống Thanh Thư, xinh đẹp như vậy, thì dù cho như thế nào đi nữa, gã cũng phải đem nàng chiếm cho bằng được.

Cưu Ma Trí thì không thời gian rảnh rỗi để nhìn xem liền chấp tay hành lễ:

- Không biết vị công tử này có điều gì chỉ giáo?

- Pháp Luân Minh Vương làm quốc sư ở Thổ Phồn dựa vào tuyệt kỹ "Hỏa Diễm đao" uy chấn biên thùy, càng hiếm có chính là vừa đại trí tuệ, vừa tinh thông phật pháp, vãn bối ngưỡng mộ đã lâu, nào dám làm gì mà chỉ giáo?

Tống Thanh Thư khiêm tốn nở nụ cười.

Cưu Ma Trí vẻ mặt đắc ý, nếu như gã công tử này chỉ là khoa trương võ công của ông cao cường thì cũng không có gây được cảm giác gì, dù sao trong võ lâm Trung Nguyên ông ra tay xuất thủ cũng không có nhiều, nhưng hắn đối với phật lý uyên thâm của ông tôn sùng, vấn đề này này là thật chứ không giả.

Vương Ngữ Yên lúc này mới nhìn thấy Tống Thanh Thư, ánh mắt mừng rỡ mở miệng hỏi:

- Tống công tử, thương thế đã chữa khỏi?

- Đa tạ ngày đó nhờ có Vương cô nương chỉ điểm, tại hạ kinh mạch bị trọng thương đã chữa khỏi hẳn rồi.

Đối với nàng thiện ý, Tống Thanh Thư mỉm cười.

- Thì ra các ngươi quen biết từ trước.

Cưu Ma Trí lạnh hừ nói, nhưng ông cũng không lo lắng, tên đang ngồi bên trong tóc thắt bím kia, vừa nhìn qua là biết ngay không có võ công, sau lưng của gã có một tiểu cô nương đang đứng thẳng, võ công bình thường, công phu của Mộc Uyển Thanh thì ông cũng không để ở trong mắt, chỉ có tên công tử trẻ tuổi ngồi đối diện này e rằng có chút phải vướng bận tay chân, có điều cân nhắc thì hắn chỉ là một thiếu niên tuổi đôi mươi, võ công cho dù có cao đến đâu thì cũng có mức giới hạn.

- Vãn bối ngày trước từng mang đại ân của Vương cô nương, hôm nay nhìn thấy Vương cô nương gặp nạn, tuy rằng võ công thấp kém, nhưng cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, có chỗ đắc tội, mong rằng Pháp Luân Minh vương thứ tội.

Tống Thanh Thư thật sự là không muốn cùng Cưu Ma Trí giao thủ, chỉ có điều muốn cho Vi Tiểu Bảo nhìn thấy qua võ công của Cưu Ma Trí, mới biết lời nói của mình không ngoa, nhân dịp trả lại cho Vương Ngữ Yên một ân tình, cớ sao mà hắn lại không làm.

- Công tử khôi ngô tuấn tú, lại có phong thái hiệp nghĩa, bần tăng rất khâm phục, chỉ tiếc là bần tăng có việc quan trọng cần muốn hỏi Vương cô nương, nên không thể làm gì khác hơn nên đành mạo phạm.

Cưu Ma Trí ăn nói rất nho nhã, thể hiện ra được dáng dấp của một cao tăng.

- Vi huynh đệ, đây cũng là một đại cao thủ mà ta muốn đề cập, chốc nữa có thuyết phục được vị cao tăng này đầu nhập vào hay không là dựa vào khả năng của Vi huynh đệ đấy.

Tống Thanh Thư đứng lên đến kế bân tai Vi Tiểu Bảo nhẹ giọng nói.

Cưu Ma Trí và Tống Thanh Thư hai người đang trong tình cảnh đối lập tchỉ cần động một cái thì sẽ bùng nổ, thì bên ngoài cách xa hàng trăm dặm, đang phát sinh một chuyện đại sự quan hệ đến việc sinh tử của Tống Thanh Thư cùng với Vi Tiểu Bảo.

Sâu trong dãy núi của Sơn Đông, bên trong cái lều lớn chủ soái của Kim Xà doanh, Viên Thừa Chí như là đang gặp đại địch nhìn trong lều đang có ba người:

- Các vị lần này tụ hội Kim Xà doanh, không biết có vấn đề gì không vậy?

Cũng khó trách Viên Thừa Chí căng thẳng, đối diện một người là Liêu Đông Thần Long giáo giáo chủ, một là môn chủ Thanh Hải Huyết đao môn, còn có một là mật tông Tây Tạng t đệ nhất cao thủ Tang Kết Đại pháp sư, mỗi người đều là cao thủ bậc nhất của võ lâm, tuy rằng bọn họ đã gửi bái thiếp trước, xem qua tựa hồ cũng không ác ý, có điều ba người cùng lúc dắt tay nhau đến đây, vẫn phai làm cho Viên Thừa Chí phòng bị sẵn sàng.

- Kim Xà vương hà tất không cần phải phòng bị đến chúng ta, tại vì bây giờ chúng ta có cùng chung kẻ địch..

Tang Kết Đại pháp sư béo trắng, có nụ cười giả tạo bên ngoài.

- Xin thứ cho tại hạ ngu muội, không hiểu ý tứ của các hạ là gì?

Viên Thừa Chí trong lòng hơi động, bất động thanh sắc hỏi.

- Kim Xà vương cần gì phải giả bộ hồ đồ, khi trong lòng mình đã hiểu rỏ.

Thần Long giáo chủ Hồng An Thông nghiêm trang nói.

- Chúng ta chuyến này đều là vì chuyện của Vi Tiểu Bảo nên mới đến đây, nghe nói Vi Tiểu Bảo lần này xuôi nam kết minh vớí Tống triều là giả, đối phó với các hạ thì mới là thật.

- Thật sự thì đối phó một Vi Tiểu Bảo, cũng không cần nhiều cao thủ như chúng ta liên thủ.

Huyết Đao lão tổ đột nhiên mở miệng nói.

- Ngày trước ta vốn là dễ dàng có thể lấy được tính mạng của Vi Tiểu Bảo, không ngờ bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện một tiểu tử võ công cao cường…

Huyết Đao lão tổ nhìn đảo quanh, rồi cười hắc hắc nói tiếp:

- Theo ta thấy, nếu đơn đả độc đấu, các vị đang ngồi ở đây e rằng không phải là đối thủ của tên kia, cho nên mới bôn ba, muốn liên hợp mọi người cùng nhau động thủ..
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 3 lượt.

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các kỹ thuật trồng và chăm hoa lan được chia sẻ từ trang Xem phong thủy chẳng hạn như 3 ngay sinh am lich bao hieu phu nu co cuoc song giau sang phu quy lay chong dai gia, nhung loai cay khong nen dat trong nha 3 thang cuoi nam keo tien doi non ra di Khi áp dụng một cách đúng đắn những nguyên lý của phong thủy, bất kỳ ai cũng có thể có được kết quả như mong muốn.

loading...
DMCA.com Protection Status