Cầu được ước thấy: Thái giám biến hình

Chương 3: Tề Nhị


"Dạ?" Ngụy Toàn sửng sốt, há hốc miệng thật to.

"Hửm?" Tề Uyên ngước mắt nhẹ nhàng liếc mắt nhìn hắn, hơi nhướng đuôi mày.

"Nô tài sẽ đi chuẩn bị cho Hoàng Thượng ngay." Ngụy Toàn liền lăn một vòng lui xuống.

Đợi hầu hạ Tề Uyên thay quần áo xong, Ngụy Toàn nhịn không được nhìn lướt qua, lạikhông quản được cái miệng nịnh nọt của mình: "Hoàng Thượng, ngài dù mặc y phục của thái giám cũng đúng là khác hẳn nha, dáng người khí độ của ngài như thế này, thấp nhất cũng có thể giả thành vương gia!”

Tề Uyên đem nhẫn ngọc trên tay tháo xuống đưa cho hắn, khẽ liếc hắn một cái, giọng nhàn nhạt: "Lúc trẫm mặc quần áo thị vệ, không phải ngươi nói trẫm mặc quần áo gìthì giống địa vị đó sao?”

"Ách..." Ngụy Toàn nghẹn một cái, dè dặt rúc cổ lui qua một bên, im lặng giống như gà.

Tề Uyên nhấc chân đi ra Dưỡng Tâm điện, Ngụy Toàn liền vội vã đi theo.

"Đừng theo." Tề Uyên sâu kín nói câu đó, sau đó chắp tay sau lưng đi ra cửa điện.

"Ngụy tổng quản, sao Hoàng Thượng lại ăn mặc như thế?"

"Sao tự dưng lại mặc y phục của tổng quản? Xưa nay không phải Hoàng Thượng chỉ mặc y phục thị vệ đi dạo sao?"

Ngụy Toàn liếc nhìn mấy tên thị vệ tò mò, lạnh lùng nói: " Nếu Hoàng Thượng để cho ta biết, ta đã sớm đi cùng ngài ấy rồi!" hắn nhìn bóng lưng Tề Uyên dần dần ẩn trong bóng đêm, trong mắt đều là lo lắng: Hay là Hoàng Thượng coi trọng tên tiểu thái giám nào rồi...

"A Viên, hai hôm tới là đến phiên của ngươi trực, đi quét tuyết trước cửa đi.” Diêu Uẩn An thoải mái uống nước hạnh nhân nóng hôi hổi mà cô cô vừa đưa tới, hương thơm ngọt ngào bay khắp phòng.

A Viên không để ý, nàng cùng tiểu cung nữ đang làm nhiệm vụ hôm nay ở phòng bếp quan hệ cũng không tệ lắm, đã sớm nói với nàng ấy là buổi tối muốn đi luyện kĩ thuật cắt bằng dao, thấy canh giờ cũng không còn sớm, nương theo lời Diêu Uẩn An bảo nên nhấc chân định đi, không ngờ vừa muốn đi đã bị người kéo lại.

"Buổi tối khuya khoắt thế này, tội gì lại ép buộc mình chứ? Ngày mai thức dậy rồi lại quét không phải cũng giống nhau sao!" Trình Tầm giữ chặt A Viên, hừ lạnh nói.

"Ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho A Viên, nếu có vị quý nhân nào đi ngang qua trượt chân, truy cứu tới, xui xẻo còn không phải A Viên sao?" Khóe miệng Diêu Uẩn An cong lên ý cười, nhìn chăm chú vào A Viên.

Trình Tầm hầm hừ cười một tiếng: "Đêm hôm khuya khoắt, vị quý nhân nào lại tới Thượng Thực Cục chứ! Cho dù là ban ngày, các quý nhân có muốn ăn gì thì cũng chỉ phái cung nữ đến nói một tiếng, khi nào thì đích thân đến vậy?"

"Ngươi..." Diêu Uẩn An bị nghẹn nói không ra lời, tức giận mặt đều nghẹn đỏ hồng.

"Ta cái gì?" Trình Tầm còn muốn châm chọc thêm vài câu, đột nhiên bị người kéo kéo tay áo, nàng quay đầu lại nhìn, thì thấy A Viên hướng mình nháy nháy mắt, mới chợt nhớ ra đêm nay nàng muốn đi luyện kỹ thuật cắt thái nên cũng không tiếp tục ngăn cản.

A Viên cùng vào cung chung với các nàng, coi như là cùng nhau lớn lên, đối với tính tình của Diêu Uẩn An rõ ràng như lòng bàn tay, kỳ thật nàng thuộc loại người thích phô trương tính tình tiểu thư của mình mà thôi, ngươi càng để ý nàng, nàng sẽ càng quá đáng, nếu nhẫn nhịn một chút thì cũng sẽ qua thôi.

Nàng đẩy cửa ra đi ra ngoài, lập tức đi về hướng phòng bếp.

Lúc A Viên đang đi về hướng phòng bếp, đột nhiên phát hiện cánh cửa Thượng Thực Cục đang mở. Nàng dừng bước, tò mò nhìn ra phía ngoài xem, thì thấy một ngườiđang đứng ở ngoài cửa vẫn không nhúc nhích, trái tim nhỏ của nàng nhất thời liền sợ tới mức run rẩy.

"Lại đây."

Thanh âm trầm thấp vang lên, vang dội trong màn đêm tăm tối làm A Viên sởn tóc gáy, sợ tới mức hồn phi phách tán. đã sớm nghe nói trong cung có nhiều nhất đó chính là oan hồn, nàng suốt ngày thắp hương bái Phật chính là sợ nhất là đụng phải thứ không sạch sẽ gì đó, không ngờ hôm nay mình lại thật sự gặp được, thứ khôngsạch sẽ kia còn bảo nàng đi qua đó! Nhất định là chết oan đang tìm kẻ chết thay rồi!

A Viên ngay cả ánh mắt cũng không dám mở ra, hoảng hốt vội vàng quỳ xuống đất run rẩy, răng va vào nhau kêu lập cập: "Van xin ngài hãy buông tha cho ta đi, cho dù ngài muốn tìm kẻ chết thay cũng phải tìm một người có giới tính giống như ngài nha!"

Tề Uyên:...

"Ngươi mở to mắt ra nhìn xem." Tề Uyên cảm thấy nghẹn lời.

A Viên sửng sốt: Hả? Thanh âm này hình như có chút quen quen? Nàng hít sâu mộthơi, đánh bạo khẽ ngẩng đầu lên nhìn lướt qua thật nhanh, nhất thời liền sửng sốt.

"Có muốn ta lại đến gần một chút hay không?"

A Viên bò dậy, co chân chạy vội ra ngoài: "Đừng, đừng vào, nếu bị ai phát hiện thìkhông hay."

"Vì sao?" Tề Uyên nhíu mày.

"Vì sao? Chẳng lẽ muốn mọi người đến bắt tên tiểu thái giám dám vụng trộm mặc y phục của tổng quản giả danh lừa bịp là ngươi sao?" A Viên đem người kéo xa một ít,nhỏ giọng nói: "Ta có hỏi người khác rồi, tổng quản trong cung này không có ai connhỏ tuổi như ngươi đâu."

Mắt của Tề Uyên chợt sâu thẳm: Sơ ý rồi.

"Ngươi đến tìm ta có chuyện gì sao?" A Viên ngước cái đầu nhỏ lên nhìn Tề Uyên hỏi: "Ngươi đói bụng đúng không? Ta đi xem thử còn thức ăn hay không nha."

A Viên chín tuổi vào cung, hiện nay đã ở trong cung được ba năm, câu chuyện tiểu thái giám tuấn tú bị người ta bức hiếp nàng nghe được không phải một hai lần. Nàng vốn tốt bụng, nếu đụng phải sẽ luôn giúp một tay, dù gì chẳng qua chỉ là một chút thức ăn, thứ mà Thượng Thực Cục không thiếu nhất chính là thức ăn.

"Chờ một chút." Tề Uyên mắt thấy nàng muốn đi, nhàn nhạt mở miệng: "Đường chưng mật đào."

A Viên:... Còn kén chọn món ăn?

"Ta đến phía sau Thanh Hoan đình chờ ngươi." Dứt lời, Tề Uyên xoay người rời đi.

A Viên nhìn bóng lưng của hắn khẽ bĩu môi: Ngươi sai khiến người khác đúng là thoải mái...

A Viên xoay người đi về hướng phòng bếp, nghĩ nên cho cung nữ đang trực chút lợi ích gì. Nàng sờ sờ hà bao trên người, cắn răng lấy ra một cái bọc nhỏ chứa bánh chưng đường: Ít nhiều gì lần trước hắn cũng không đem bánh chưng đường mang đi, bằngkhông hôm nay cũng chỉ có thể đói bụng.

"A Viên tỷ tỷ, sao đến giờ tỷ tỷ mới đến?" Tiểu cung nữ chỉ chỉ vào cái thớt bên cạnh: "Ta đã chuẩn bị đủ mọi thứ cho tỷ rồi!"

"Diệu Diệu, cám ơn ngươi." A Viên đem bánh chưng đường trong tay đưa cho nàng, có chút ngượng ngùng nói: "Ta có chút đói bụng, muốn làm một ít thức ăn, đã làm phiền ngươi."

"Có phiền toái gì đâu, dù sao này bếp lò lúc nào cũng phải có lửa mà, A Viên tỷ tỷ tự làm đi nhé!" Diệu Diệu nhìn thoáng qua bánh chưng đường trong tay nàng, ánh mắt sáng lên, nhưng lại không dám lấy.

A Viên cầm bánh chưng đường trong tay nhét vào tay nàng cười nói: "Cầm ăn đi!" Nàng nhìn vẻ mặt tung tăng của Diệu Diệu nhịn không được sờ sờ tóc của nàng, Diệu Diệu xuất thân giống như A Viên, thời điểm nàng tiến cung vẫn còn nhỏ tuổi, mới tám tuổi thôi, A Viên giúp nàng không ít, dù sao giúp cho người cũng như giúp bản thân. Nếu hôm nay đổi lại là người khác trực, sợ là ngay cả liếc mắt người ta cũng khôngthèm nhìn nàng.

Nàng nói xong liền đi tới trước tấm thớt đại khái nhìn lướt qua, hàng mày thanh tú khẽ cau, đào đông lạnh ở mùa này là vật hi hãn, bởi vì Hiền quý phi thích ăn quả đào, Thượng Thực Cục mới có thể ở cuối thu chọn lựa một ít trái ngon đặt ở hầm chứa đá để dành riêng cho quý phi ở vào ngày đông thưởng thức cái mới mẻ, một tiểu cung nữ như nàng đi nơi nào tìm đào đông lạnh ra làm đây?

"A Viên tỷ tỷ, ăn lê đông lạnh không? Ta vừa rã đông xong." Diệu Diệu đang cầm vài trái lê đông lạnh đưa đến trước mặt nàng, mắt A Viên sáng lên.

"Cám ơn Diệu Diệu." A Viên tiếp nhận lê đông lạnh để ở một bên, liền vừa nấu canh gà bỏ thêm chút mỳ sợi. Nàng không thả thêm gia vị phức tạp gì, chỉ là thêm chút muối, không chỉ có thể làm tăng mùi thơm mà còn có thể làm cho mì sợi càng dai hơnmột chút. Ước chừng nấu gần chín, nàng lại thả thêm chút hành thái nhuyễn.

Súp gà màu vàng nhạt hoà với màu trắng của mì sợi, lại thêm chút xanh biếc của hành, nhìn mặc dù thanh thanh đạm đạm, nhưng lại có một loại mùi vị quyến rũkhông thôi.

A Viên đem mì gà cùng lê đông lạnh đặt ở trong hộp đựng thức ăn, lúc sắp đi chỉ chỉ cái nồi trên bếp lò: "Có chừa lại một phần cho ngươi đó, đói thì ăn một chút."

"Cám ơn A Viên tỷ tỷ." Tiểu cô nương cười ánh mắt cong cong, vui tươi hớn hở đi ăn mì.

A Viên đi đến Thanh Hoan đình, đem hộp đựng thức ăn trong tay để lên bàn: "Chỉ còn bấy nhiêu thôi, ngươi ăn tạm đi, ta chỉ là một tiểu cung nữ cũng không có nhiều thứ tốt gì cho ngươi."

Tề Uyên ngửi thấy mùi thơm của canh gà, đưa tay mở hộp thức ăn ra. hắn nhìn mộtlúc lâu mới chỉ vào thứ đen thui trong đó nói : "Đây là cái gì?"

"Lê đông lạnh nha!" A Viên đưa tay cầm một cái đưa cho hắn: "Ngươi nếm thử xem? Vào ngày đông lạnh lẽo nên hoa quả đắt lắm, những trẻ em nhà nghèo chỉ có thể ăn cái này."

Tề Uyên cau mày một cái, nhận lấy nhưng trên mặt đầy vẻ ghét bỏ.

A Viên cũng cầm một cái, cười nói: "Ngươi cắn một ngụm nhỏ, sau đó hút nước, giống như ta vầy nè." Vừa nói, nàng vừa cúi đầu, a hu cắn một cái, sau đó hút nước lê, nước chua ngọt lạnh ngắt tràn đầy khoang miệng, thập phần ngon miệng, A Viên ăn đến cao hứng híp mắt một cái.

Hàng mày của Tề Uyên gắt gao cau chặt vào nhau, cũng cắn một cái, tỉ mỉ thưởng thức, lúc này hàng mày mới hơi hơi tản ra. hắn cũng hút nước giống như A Viên, saumột lúc lâu, lại yên lặng gặm mấy cái.

"Thế nào? Ăn ngon đúng không!"

Tề Uyên không hé răng, cầm đũa lên ăn mì. Mì sợi dai bọc mùi thơm nước canh, mộtngụm vào miệng khoang miệng thơm ngát, mì này không có phối liệu phức tạp nên mới có thể đem mùi thơm đặc trưng của mì hoà tan trong nước canh, hơn nữa với mùi hương thanh mát làm canh gà chỉ thơm không ngấy.

A Viên gặm lê đông lạnh, Tề Uyên ăn mì, nhưng bầu không khí lại hòa hợp lạ thường.

không bao lâu, Tề Uyên để đũa xuống, A Viên liếc mắt nhìn, thấy bát trống trơn ngay cả nước cũng không chừa lại, trong lòng nàng càng cao hứng, dù sao ăn sạch thức ăn đối với một đầu bếp mà nói chính là khích lệ lớn nhất!

"Ăn ngon không?" A Viên với vẻ mặt mong đợi nhìn hắn.

" Ừ." Tề Uyên gật gật đầu, ngước mắt nhìn nàng, chỉ thấy đôi mắt đen nhánh của nàng loé lên tia sáng vui sướng và thỏa mãn, viên nốt ruồi son ở giữa trán giống nhưđang phát ra tia sáng rạng rỡ đầy sức sống. hắn đột nhiên cảm thấy bộ dạng của tiểu cung nữ này cũng không tệ lắm.

A Viên chiếm được cam kết, cao hứng kéo tay của hắn lại: "Vậy về sau nếu ngươi có đói bụng thì cứ tới tìm ta, ta làm cho ngươi ăn!"

" Ừ." Tề Uyên đưa mắt nhìn đôi tay đông lạnh đến mức đỏ ửng của nàng, trầm giọngnói: "Trở về đi."

A Viên đắm chìm trong vui sướng khi được người khích lệ, cũng không quan tâm tính cách ít nói đến nhàm chán của hắn, hết sức cao hứng dọn dẹp bát đũa.

Tề Uyên nhìn cổ tay mảnh khảnh có chút sưng đỏ kia, yên lặng đưa tay đem bát đặt ở trong hộp đựng thức ăn.

A Viên nhìn hắn một cái, lại là có chút ngoài ý muốn: "Lương tâm cắn rứt rồi à, biết giúp ta thu dọn đồ đạc?"

"nói nhiều quá." Tề Uyên thản nhiên nói.

"Tính tình của ngươi sao lại trầm lặng như vậy chứ?" A Viên vừa thu dọn đồ đạc vừanói: "Ma ma dạy quy tắc cung đình cho chúng ta có nói, ở trong hoàng cung này, biết ăn nói mới có thể một bước lên mây, nếu ngươi không muốn bị khi dễ, bị bỏ đói, vẫn nên học thêm chút ăn nói đi."

"Ta bị khi dễ?" Tề Uyên nhíu mày.

"Còn không có bị khi dễ sao? Đến lúc này còn không có ăn cơm, nhất định là bị người ta xa lánh rồi." A Viên cài nút hộp đựng thức ăn lại, đồng tình nhìn hắn một cái: "Đúng rồi, ta vẫn chưa biết ngươi tên gì nha?"

"Tề Nhị." Tề Uyên nói.

"Tề Nhị, ta nhớ rồi." A Viên mở to mắt nhìn, cầm lấy hộp đựng thức ăn nói : "Lần tới nếu ngươi lại đói bụng thì cứ đến Thượng Thực Cục tìm ta, gọi ba tiếng ‘Đỗ quyên’ thìta sẽ biết là ngươi! Ta đi về trước, ngày mai còn phải dậy sớm để quét tuyết nữa!"

Tề Uyên gật gật đầu, nhìn tiểu cô nương hướng mình cười tạm biệt rồi xoay người rờiđi. hắn vẫn ngồi ở trên ghế, nhìn về hướng thân ảnh nho nhỏ kia dần xa đến khôngthấy nữa. Thẳng đến khi ánh trăng treo thật cao, hắn mới trở về Dưỡng Tâm điện.

"Hoàng Thượng ngài đã trở lại rồi." Ngụy Toàn đứng nhấp nhỏm ở cửa điện chờ đợi, lòng nóng như lửa đốt, hối hận vì sao vừa rồi mình lại không đuổi theo.

Tề Uyên liếc hắn một cái, thần sắc lạnh nhạt: "Trẫm còn có thể đi lạc sao?"

"Nô tài chỉ sợ ngài bị lạnh thôi!"

"Được rồi."

Ngụy Toàn dâng lên cốc trà nóng: "Hoàng Thượng ngài uống cho ấm áp thân mình."

Tề Uyên tiếp nhận, trà nóng vào bụng, trên người ấm áp không ít. hắn lại nghĩ đến cung nữ nho nhỏ kia: không biết nàng có trà nóng uống hay không...

"Ngụy Toàn, ngày mai chuẩn bị giúp trẫm y phục của tiểu thái giám." Tề Uyên chậm chạp mở miệng nói.

Ngụy Toàn biến sắc: Hoàng Thượng! Chẳng lẽ ngài thật sự đã coi trọng tên tiểu thái giám nào?!

"Sai người quét sạch tuyết ở cửa Thượng Thực Cục." Tề Uyên nghĩ nghĩ lại bồi thêmmột câu: "Len lén quét."

Ngụy Toàn vừa nghe khẽ thở phào nhẹ nhõm, Thượng Thực Cục đều là cung nữ, Hoàng Thượng tám phần là đã coi trọng tiểu cung nữ nào...

hắn lau mồ hôi ướt đẫm trên trán: Chỉ cần không phải thái giám là được!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dan tai chinh ví dụ như hỗ trợ kê khai, nộp thuế điện tử chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status