Cầu ma

Chương 222: Cái gì là tạo hóa


Tô Minh ngơ ngác nhìn bản đồ da thú trước mắt. Bản đồ nhuộm đẫm màu của năm tháng, chỗ góc đã bị hư hỏng nhiều, thoạt trông không biết đã trôi qua bao nhiêu năm.

Giữa Nam Thần và Tây Minh có khe rãnh không thể vượt qua, đó là lằn ranh đen.

Lằn ranh này không phải tồn tại ở giữa Nam Thần và Tây Minh, mỗi hai khối đại lục đều có lằn ranh đen như vậy.

"Tấm bản đồ này là sau khi Man Thần đời thứ hai qua đời bị người dựa theo ký ức vẽ lại. Trước Man Thần thứ hai thì đất Man tộc là một khối đại lục vô cùng khổng lồ, hiếm có người đi đến cuối."

Sau lưng Tô Minh vang lên thanh âm tang thương của Thiên Tà.

"Sau khi Man Thần thứ hai chết, đất Man tộc tách ra, trở thành sáu khối đại lục lấy Đại Ngu làm trung tâm, vị trí vẽ đỉnh chính giữa chính là chỗ Đại Ngu vương triều. Dùng đỉnh thay thế là vì đỉnh này chính là tộc khí của Man tộc ta!" Giọng Thiên Tà có chút trầm.

"Đại hoang đỉnh."

Khoảnh khắc ba chữ thốt ra từ miệng Thiên Tà, thân thể Tô Minh chấn động, ý thức hắn mạnh tỉnh lại, bên tai quanh quẩn chỉ có ba chữ đại hoang đỉnh.

"Hoang Đỉnh…" Lòng Tô Minh dấy lên sóng cồn, ở trong mắt Thiên Tà lại nghĩ rằng sau khi Tô Minh nghe thấy Đại Ngu thì chấn động. Ông không biết, giờ phút này, trong đầu Tô Minh nhớ lại từng hình ảnh tiến vào không gian mảnh đá đen đeo trên cổ.

"Luyện đan dược cần Hoang Đỉnh. Hoang Đỉnh này và Hoang Đỉnh mà Thiên Tà nói có gì liên quan không." Tô Minh biểu tình mê mang.

"Lằn ranh đen giữa năm đại lục mà ngươi thấy là Huyền Băng Huyết, do sau khi Man Thần chết oán khí biến thành. Oán khí này nghe đồn là năm đó bị tiên tộc sử dụng cùng với Vu Tộc bố trí trận pháp cực kỳ tàn nhẫn, khiến năm khối đại lục Man tộc ta không thể hoàn chỉnh, giữa nhau rất khó liên thông." Giọng Thiên Tà quanh quẩn trong mật thất, thật lâu không tán đi.

"Vi sư không biết lý do ngươi cần tấm bản đồ này, cũng không biết trong năm khối đại lục mục tiêu của ngươi ở chỗ nào. Nhưng ngươi là đồ nhi của Thiên Tà ta, ta phải cho ngươi biết, hãy cố gắng tăng cao tu vi đi. Tu vi là căn bản tất cả. Ngươi muốn ra Nam Thần, trước không nói đến đại lục khác, chỉ bằng thế giới ngoài bình chướng Thiên Lam, đối với ngươi đã là không cách nào vượt qua. Trước tiên hãy để mình có thể đi ra bình chướng, sau đó lại nghĩ cách tới chỗ ngươi mong muốn. Tất cả điều này cần có tu vi mạnh mẽ làm chỗ dựa! Tu vi không đủ thì đừng nghĩ đến chuyện gì hết, nghĩ cũng vô dụng, trừ thêm sầu não ra chỉ khiến tâm ngươi không tĩnh. Nếu không tâm tĩnh thì hồn sẽ pha tạp, bên ngoài thì văn tán khó mà tinh tiến. Tu vi, hãy đề cao tu vi của ngươi!" Thiên Tà nhẹ giọng nói, nâng lên tay phải, vỗ vai Tô Minh ngồi khoanh chân ở đó.

"Người có chuyện xưa không chỉ một mình ngươi. Đại sư huynh ngươi cũng có chuyện của hắn, Nhị sư huynh ngươi cũng vậy." Thiên Tà thốt ra từng chữ một, như có chút cảm thán.

"Tu vi cỡ nào mới có thể đi ra bình chướng Thiên Lam, đi ra đất Nam Thần?" Tô Minh im lặng giây lát, nhìn bản đồ da thú trước mắt, nhỏ giọng nói.

"Không đạt đến Tế Cốt cảnh thì đừng nghĩ tới đi ra bình chướng Thiên Lam! Dù là người Tế Cốt cảnh muốn ra ngoài bình chướng cũng phải cực kỳ cẩn thận, hơi vô ý là sẽ chết ngay. Giữa Man tộc ta và Vu Tộc chính là huyết cừu! Nếu ngươi có thể đạt đến Man Hồn cảnh thì có thể tùy ý ra vào bình chướng, nhưng cũng phải cẩn thận. Tuy nhiên, chỉ cần không gặp mấy đại vu của Vu Tộc, không đi mấy chỗ nguy hiểm thì vẫn có thể không chết." Thiên Tà im lặng chốc lát, từ từ nói.

"Nói vậy là chỉ cần ta đạt đến Man Hồn cảnh thì có tư cách đi ra Nam Thần." Tô Minh thì thào.

"Cũng chỉ là tư cách mà thôi. Man Hồn cảnh chính là cảnh giới hoàn mỹ tu hành thứ nhất của Man tộc ta, sau Man Hồn chắc chắn còn có cảnh giới khác! Đáng tiếc, cảnh giới càng cao là cái gì, làm sao đạt được, gần như đã không còn ai biết đến." Thiên Tà khẽ thở dài.

"Vì sao?" Tô Minh ngẩng đầu nhìn Thiên Tà.

"Bởi vì Man Thần đời thứ tư đã rất lâu rồi không xuất hiện. Chỉ có Man Thần đời thứ tư xuất hiện, cảm nhận ý chí ba Man Thần đời trước, được Man Thần truyền thừa mới cảm nhận cảnh giới càng cao, sáng lập Man Tượng cảnh giới sau Man Hồn, để tất cả người Man tộc ta đạt đến cảnh giới Man Hồn có cảm ứng."

Tô Minh nhìn Thiên Tà, lát sau chậm rãi nói.

"Trên đường ta tới đây ở một góc bình chướng Thiên Lam gặp một người đàn ông họ Bạch, người này Thần Tướng Tế Cốt. Hắn có nhắc tới ngươi, nói ngươi từng đi tới Nam Thần, đi Đại Ngu, không biết việc này là thật hay giả?"

Thiên Tà im lặng, biểu tình phức tạp, ngẩng đầu nhìn hướng khác chỗ mật thất. Đó là không gian trống rỗng, không biết ông đang nhìn cái gì.

Trong mắt Thiên Tà dần có hồi ức.

"Ta không biết ta trông thấy có phải là Đại Ngu không. Việc này đợi tu vi của ngươi biến mạnh rồi, đợi ngươi sắp rời đi thì ta lại nói cho ngươi nghe." Thiên Tà nhắm mắt lại, thanh âm càng thêm tang thương.

"Ta quen một người, tu vi của người đó chưa tới Khai Trần, không ở tại Đại Ngu mà trên đại lục khác. Nhưng người đó có đi ra ngoài nhiều lần, trong đó có một lần, chắc là đi Đại Ngu vương triều." Tô Minh cúi đầu nói.

Thiên Tà nghe nói vậy thì đôi mắt khép bỗng mở, trong mắt tia sáng chợt lóe rồi lập tức biến mất.

Khoảnh khắc ánh sáng lấp lóe trong mắt, áp lực cường đại bỗng toát ra. Uy áp tan quá nhanh nên thật dễ dàng khiến người tưởng là ảo giác.

Tô Minh chấn động tinh thần. Khoảnh khắc kia, hắn cảm nhận rõ khí huyết của mình như đông lại, thậm chí Cửu Phong này dường như rung rinh một cái.

"Không đến Khai Trần, từ đại lục khác đi Đại Ngu…việc này, không thể nào!" Thiên Tà chậm rãi nói.

"Không thể nào sao…có lẽ đi." Tô Minh nhắm mắt, phủ lên mê mang trong con ngươi.

Càng hiểu nhiều thì hắn càng thấy từng hình ảnh Ô Sơn trong ký ức của mình có rất nhiều điều lạ. Đặc biệt là hai người Bạch Linh, Bắc Lăng mình trông thấy trên Hàm Sơn Xích không thể phân rõ là thật hay giả, còn có A Công xuất hiện dường như muốn nói chuyện gì với mình, đều khiến hắn mê mang và do dự với những gì đã thấy.

"Có một tấm màn che đậy Ô Sơn, che đậy sự việc mình ở trong hố đen kia. Có lẽ khi mình có thực lực xốc lên màn che thì sẽ phải hiện một điều…bí ẩn vòng quanh bên mình." Tô Minh thầm nghĩ. Hắn chỉ có thể nghĩ như vậy mới khiến mình không mê mang lạc mất bản thân, sẽ không nghi ngờ tương lai hoặc quá khứ, sinh ra sợ hãi tan vỡ tâm thần.

"Làm sao để tu vi của mình nhanh chóng tăng cao?" Tô Minh mở mắt ra, nhìn Thiên Tà đứng một bên.

"Vấn đề này năm đó sư huynh ngươi đã hỏi ta, ta đáp là tĩnh tâm, hắn suy nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định quanh năm bế quan." Thiên Tà nhìn chằm chằm Tô Minh, từng chữ bật thốt ra, lại nói tiếp.

"Năm đó Nhị sư huynh ngươi cũng từng hỏi ta, ta đáp vẫn là tĩnh tâm. Hắn lựa chọn khác với Đại sư huynh ngươi, hắn chọn trồng trọt hoa cỏ. Còn về Tam sư huynh ngươi là tên vô tư, hắn không hỏi ta vấn đề này, nhưng cả ngày uống rượu, trong say mộng đi tìm tâm thuộc về hắn. Còn về ngươi, đáp án của ta trước sau như một, vẫn là tĩnh tâm." Thiên Tà mỉm cười, nâng lên tay phải chỉ hướng đằng trước.

"Man Khí mật thất tầng thứ nhất chắc khiến ngươi thất vọng rồi. Ngươi xem thấy chúng nó là vật vô dụng rách nát vứt đi, như ngươi uống rượu trong hồ lô, ngươi cảm giác đó là nước, mà cảm giác của ta, lại là rượu. Cùng một đạo lý, trong mắt ta, thứ trong mật thất tầng thứ nhất, là vi sư thu thập cả đời, chúng nó ở trong lòng ta là pháp khí trân quý nhất."

"Còn có tất cả công pháp thần thông Thiên Hàn Tông trong mật thất tầng thứ hai, chắc là cũng khiến ngươi thất vọng, không nhìn thấy bên trong." Thiên Tà nửa cười nửa không nhìn Tô Minh.

Tô Minh im lặng không lên tiếng.

"Ngươi vẫn không chân chính hiểu được Man tộc ta tu là cái gì. Một chữ tạo nghĩa là không bị trói buộc, tất cả theo mình sáng tạo ra. Những cái gọi là công pháp thần thông cũng chỉ là người đi trước sáng tạo ra mà thôi. Thiên Hàn Tông mười vạn Man tu, cường giả như mây. Nhưng những người đó chính là tạo sao? Họ có hiểu ý nghĩa chữ tạo không? Đồ nhi của Thiên Tà ta không có công pháp, không có thần thông, có, chỉ là sau khi ngươi tìm ra cách tĩnh tâm, hiểu ra tạo hóa trong thiên địa!" Trên mặt Thiên Tà toát ra ánh sáng kỳ lạ. Trong ánh sáng này, dáng vẻ của ông tràn đầy cố chấp.

Sự cố chấp đó trong mắt Tô Minh có chứa một chút điên cuồng.

"Tạo hóa, tạo hóa, hai chữ này thế nhân đều khát vọng, đều đang tìm kiếm, nhưng tạo hóa chân chính là cái gì? Đây là một vấn đề ta hỏi ngươi, hãy suy nghĩ, ngộ, tìm ra đáp án, sau đó đến nói cho ta." Thiên Tà lại quay về bộ dạng cao thâm khó đoán, sờ râu, làm bộ làm tịch cao nhân tiền bối chậm rãi nói.

"Ta có thể mang đi bản đồ này không?" Tô Minh đứng dậy, trân trọng xếp lại da thú trước mặt.

"Làm đệ tử của ta, mỗi tầng ngươi có thể lấy đi một vật." Thiên Tà mỉm cười.

Tô Minh bỏ da thú vào ngực, nhìn Thiên Tà, hít sâu, chắp tay cúi đầu.

"Đệ tử Tô Minh bái kiến sư tôn."

Thiên Tà cười to, phất tay áo, lập tức có gió rít gào bao lấy Tô Minh bay ra ngoài động.

"Mấy sư huynh của người tính tình kỳ quái, ngươi hãy tiếp xúc nhiều hơn, đi tìm cách để ngươi tĩnh tâm đi, ta tin tưởng ngươi có thể tìm ra."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như de co tuong mao dep, le sy minh tung Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.