Cầu ma

Chương 860: Chỉ cần tin tưởng


"Nói chuyện xảy ra cho ta nghe." Người đàn ông trung niên chắp tay sau lưng, nhìn Đạo Quỳ sơn, chờ đợi Ngọc Trần Hải giải thích.

Ngọc Trần Hải vội kể quá trình gã kết bạn cùng Tô Minh, từ đầu đến cuối không bỏ sót một từ nói ra hết. Trong lúc gã nói chuyện thì bốn phía từng bóng người lục tục đến, khi thấy người đàn ông trung niên thì biểu tình kính sợ, khom người bái chào.

Khi Ngọc Trần Hải nói xong, xung quanh tộc nhân có gần trăm người, vòng bốn phía, lắng nghe lời gã nói.

"Khách khanh tạm thời ngươi chiêu lãm có tên là gì?" Người đàn ông trung niên nghe xong biểu tình như thường, hỏi.

"Hắn tên là Tô Minh." Ngọc Trần Hải lập tức nhỏ giọng nói.

"Tô Minh..." Người đàn ông trung niên không nói gì nữa mà quay sang nhìn Đạo Quỳ sơn.

"Bốn ngày xuất hiện âm đ*o quỳ, ngươi làm sao làm được. Không biết ngươi có thất bại không, hoặc là cần mấy ngày khiến linh dơi bay, cửa thứ hai nhật nguyệt đồng huy hiển lộ." Người đàn ông trung niên biểu tình thản thì thầm như là nói cho mình hoặc người khác nghe.

Thời gian dần trôi qua, gã đứng đây khiến Ngọc Trần Hải rất căng thẳng, tộc nhân xung quanh cũng như thế, tiếng xì xầm dần nhỏ đi cuối cùng không gian tĩnh lặng.

......

Tô Minh ngồi xếp bằng trên một sơn mạch liên miên bất tận, đưa mắt nhìn xung quanh một mảnh mênh mông. Sơn mạch phập phồng, khắp nơi khe núi, còn có bình nguyên vô tận.

Tại đây hắn quên thời gian trôi qua, đôi mắt bình tĩnh nhìn bầu trời, trong mắt nhật nguyệt tinh thần đang vận chuyển, thần thông ảo thuật hắn tự hiểu ra trong khoảng thời gian này bị thi triển đến cực độ. Nhưng hắn vẫn không thể ngăn cản thân hình mục rữa, không thể ngăn thân xác từ từ héo rút. Thân hình khoanh chân giờ đây có hơn phân nửa mục nát chỉ còn lại xương cốt.

Từ khi Tô Minh bước vào Đạo Quỳ sơn thì luôn khoanh chân ngồi tại chỗ, không nhúc nhích. Hắn không cảm nhận chút nguy hiểm gì trong thế giới mênh mông, dường như nơi này căn bản không tồn tại nguy hiểm. Nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, vì chỗ này mặt đất, sơn mạch, bình nguyên, khe núi, mọi thứ, khi Tô Minh liếc mắt nhìn thì tinh thần chấn động mạnh.

Hắn tuyệt đối là vô số năm qua trong các tu sĩ xông Đạo Quỳ sơn cửa thứ nhất là người dầu tiên liếc mắt nhận ra đất nơi này.

Hắn nhất ra đất này là cái gì, bởi vì mấy năm trước hắn ở trong thế lực trấn thủ Âm Thánh chân giới chính mắt thấy vật tương tự, cũng bị nó truy sát, hắn ở dị địa Tây Hoàn bùng phát ra cuộc chiến ngập trời cùng mười hồn Ách Thương.

Chưởng duyên sinh diệt!!!

Mặt đất dưới thân hắn chính là bàn tay chưởng duyên sinh diệt, sơn mạch là chỉ tay, bình nguyên là chỗ trống giữa chỉ tay, khe núi là khe hở chỉ tay.

Chẳng qua mặt đất bàn tay này càng khổng lồ hơn lúc trước Tô Minh trải qua!

Điều này khiến Tô Minh nhớ đến hắn ở bên ngoài Đạo Quỳ sơn trông thấy pho tượng quy to lớn như là lệ quỷ, trong tay phải có con dơi to không thể bay khỏi lòng bàn tay. Màu con dơi là màu đen, giống hệt như màu thân hình hắn mục rữa hình thành.

"Chỉ cần ngươi tin tưởng thì nó sẽ tồn tại." Tô Minh thì thào.

Đây là lời Ngọc Trần Hải nói với hắn, là kinh nghiệm Ngọc gia bọn họ tổng kết nhiều năm qua. Nhưng cho dù biết câu này cũng không đem đến tác dụng gì lớn, vẫn có rất ít tộc nhân Ngọc gia xông qua được cửa thứ nhất.

"Chỗ này vòng quanh lực lượng ta chưa từng tiếp xúc, lực lượng cường đại đủ ngang ngửa với khung trời." Tô Minh khẽ lầm bầm.

Thân hình của hắn vẫn tiếp tục mục rữa, theo lời nói truyền ra, dần dần chỗ thối rữa xương cốt tan biến đi, thân thể của hắn từ xa nhìn như là một con dơi.

Một con dơi không thể bay ra khỏi lòng bàn tay.

Tô Minh bình tĩnh nhìn thân thể mình biến dị, nhìn thân hình trong mục rữa và tan biến hóa thành dơi, cảm nhận sau lưng nhanh chóng mọc ra cánh, mãi đến khi đôi cánh từ sau lưng hắn giương rộng ra, chiều dài vài chục mét, khiến thân hình Tô Minh tràn ngập yêu dị.

"Con dơi..." Tô Minh cười khẽ, điều này khiến hắn nhớ đến lúc nhỏ trông thấy Hỏa Man và nguyệt dực.

"Bề ngoài cũng khá giống, nhưng thực tế bên trong hoàn toàn khác hẳn." Tô Minh nhắm mắt lại, không để ý thân hình thay đổi, mặc kệ thời gian trôi qua.

Không biết qua bao lâu, khi Tô Minh lại mở mắt ra thì thân thể đã hoàn toàn biến thành một con dơi đen to lớn. Loại cảm giác này cực kỳ giống thật, chân thật đến nỗi dù là Tô Minh cũng khó tránh khỏi xuất hiện dao động.

"Con dơi trong tay giống hệt như lệ quỷ lúc trước ta thấy bên ngoài Đạo Quỳ sơn. Trong tay nó có con dơi, nhưng loại ảo thuật trình độ này không thể khiến lý trí của ta lay động." Tô Minh mắt chợt lóe, hừ lạnh.

Nhật nguyệt tình thần trong mắt hắn nhanh chóng chuyển động, lập tức thân hình hắn chấn động mạnh, có máu thịt nhanh chóng sinh ra.

Từ xa nhìn lại, thân thể Tô Minh từ trạng thái dơi mau chóng chuyển hóa thành hình người. Chỉ vài giây khi Tô Minh đứng dậy thì thân thể hắn không còn là bộ dạng dơi mà là thân hình vốn có.

Khi thân thể hắn trở về ban đầu thì động đất, dưới chân Tô Minh, hắn thấy mặt đất bàn tay to chấn động xuất hiện hình ảnh Tô Minh từng thấy quen thuộc. Năm ngón tay nhanh chóng khép lại, định bóp nát hắn trong lòng bàn tay, vang tiếng ầm ầm.

"Nếu là ảo ảnh thì tại đây ta không có gì là không làm được." Tô Minh đôi mắt chợt lóe, bỗng vọt lên trời, dùng tốc độ nhanh nhất lao đi, trời đất ầm vang.

Ngón tay đầu tiên bỗng nhiên xé gió lao đến, ngón tay thay thế bầu trời, khi giáng xuống thì khoảnh khắc đến gần Tô Minh. Tô Minh biểu tình bình tĩnh, giơ lên tay phải, một vầng mặt trời biến ảo, vươn ra tay trái thì nắm mặt trăng, khi tiến lên thì sau lưng ngôi sao theo cùng, đem nhật nguyệt tinh thần huyễn biến hóa cực kỳ tinh xảo.

*Ầm!*

Tay phải của Tô Minh ấn vào ngón tay thứ nhất giáng xuống, tiếng nổ vang vọng, ngón tay bị bắn ra mấy trăm mét, chính lúc này, ngón tay thứ hai ập đến.

*Ầm ầm!*

Hai tay Tô Minh nhật nguyệt xoay chuyển, lại đụng chạm, ngón tay thứ hai bắn ra, tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh, trực tiếp bay vọt, ngón tay thứ ba, thứ tư bỗng đến.

"Nhật nguyệt. Tinh thần!" Tô Minh hai tay vung trước mặt, tay trái mặt trời, tay phải mặt trăng và sau lưng ngôi sua cùng bắn ra, đụng chạm với hai ngón tay to.

*Ầm ầm ầm!*

Tiếng nổ ngập trời, gió mây biến đổi, hai ngón tay chấn động khựng lại, Tô Minh mạnh vọt ra, mắt thấy sắp bay ra khỏi bàn tay to thì ngón tay thứ năm, ngón cái như là trời sập bỗng ập xuống.

Tiếng xé gió chói tai, khi ngón cái đè xuống thì bên ngoài người Tô Minh phù văn thần nguyên chậm rãi ngưng tụ trên người hắn, khiến cơ thể hắn biến thành thanh kiếm sắc bén chặt hướng ngón cái ập đến.

*Ầm ầm ầm ầm!*

Trời đất rung động, một kiếm xuyên thấu ngón cái ập xuống, không có máu bắn ra nhưng thân thể Tô Minh lao ra khỏi bàn tay ta. Khi lao ra trong chớp mắt Tô Minh cảm giác như mình phá tan loại cấm cố nào đó, phù văn ngoài người biến mất, thân hình hắn lộ ra. Tô Minh liếc nhìn bên dưới, mặt lộ nụ cười.

Hắn trông thấy là Đạo Quỳ sơn, hắn thấy là ở không xa năm ông lão Ngọc gia khoanh chân tĩnh tọa dưới chân núi, còn có Ngọc Trần Hải.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 3 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như cung tap thai cuc quyen voi am nhac muot ma thien hoa sen, phat day sam hoi am tham giup tieu tru nghiep bao kiep truoc thoat canh ngheo kho những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status