Cha nuôi, con hận người!

Chương 116


Chiếc xe màu đỏ của cô dừng lại trước bệnh viện An Vinh, cô cầm tay Ly Ly đi dọc hành lang đến phòng của anh.

"Tư Linh!" Tần Hạo vừa bước ra khỏi phòng đã nhìn thấy cô, anh đi lại gần cô.

"Anh Tần Hạo, nay anh đi làm sớm vậy? Em nhớ giờ của anh là bảy giờ mà?" Cô nhìn Tần Hạo vui vẻ cười nói.

"Anh ở bệnh viện từ đêm qua tới giờ."

"Bộ đêm qua có ca phẫu thuật hả anh?"

"Đúng rồi, đêm qua có người bị tai nạn giao thông! Cũng tại bia rượu hết!" Tần Hạo tay ôm đầu đau nhức.

"Anh vất vả rồi!"

Anh vất vả thiệt chứ! Đêm qua có ca phẫu thuật sẵn tiện còn canh chừng tên Lâm Tạ Phong đó thay cô.

Trời ơi! Đêm qua anh bắt tên kia uống thuốc mà mệt đứt hơi!

"Ly Ly đi thăm daddy hả?" Tần Hạo nhìn xuống dưới mới chú ý tới cô bé. Ly Ly đang dòm ngó xung quanh tìm bóng dáng của anh.

"Dạ chú Hạo! Daddy nằm ở đâu ạ?" Ly Ly ngước lên nhìn Tần Hạo, cô bé lại gần nắm tay anh.

"Daddy con nằm ở phòng Vip đằng kia kìa! Chắc giờ daddy con dậy rồi đó?" Tần Hạo cúi người, tay xoa đầu cô bé.

"Thôi em và Ly Ly vào thăm cậu ta đi, anh về nghỉ ngơi một xíu." Tần Hạo vươn vai thư giãn gân cốt, tạm biệt cô và Ly Ly rồi đi về phía cửa ra vào bệnh viện.

Tới phòng, cô mở cửa bước vào đã thấy anh, lưng ngồi dựa vào đầu giường, trên đùi là Laptop. Vẫn dáng vẻ quen thuộc ấy, đang nghiêm túc làm việc.

Má ơi! Đẹp trai quá!

Cô đứng hình mất năm giây... À không một phút mới đúng, Ly Ly cứ đứng ngoài cửa nhìn cô rồi lại nhìn anh, cô bé tay cứ kéo váy cô miết mà cô vẫn đứng bất động.

"Tư Linh! Em nhìn anh như vậy, anh không tập trung được!"

Thiệt tình! Cô cứ nhìn anh như vầy làm anh nãy giờ toàn đánh sai chữ thôi!

"A... Anh dậy rồi hả?" Lúc này cô mới hoàn hồn, khuôn mặt ngượng đến đỏ như trái cà chua rồi. Cô thật muốn tát bản thân một cái vậy, sao lại nhìn chằm chằm anh thế kia chứ! Lỡ như anh nghĩ cô mê trai thì sao!?

"Daddy!" Ly Ly chạy một cái ào vào phòng, leo lên giường nhào thẳng vào lòng anh. Cô bé không hay biết cánh tay đã vô tình đánh trúng vết thương của anh, một cơn đau nhức nhói truyền tới dây thần kinh lên não. Anh nhăn hai hàng chân mày toát mồ hôi lạnh, hàm răng cắn chặt môi dưới như không muốn phát ra tiếng. Cô thấy rõ biểu hiện của anh, vội đi lại bế Ly Ly:

"Ly Ly! Daddy của con đang bệnh, con đừng trèo lên người daddy nhé!"

"Dạ mami." Cô bé có hơi buồn một chút.

Cô bế Ly Ly ngồi trên ghế sofa, lấy chiếc điện thoại di động trong túi xách đưa cho cô bé:

"Mami cho con sài điện thoại một tiếng, con muốn xem búp bê thì xem đi. Ở đây ngoan, mami đi lấy cháo cho daddy."

"Dạ ô kê mami." Cô bé vui vẻ liền nhảy dựng lên, tay ôm lấy chiếc điện thoại của cô.

Cái con bé này, từ ô kê học của ai không biết!?

Cô đi lại mở hộc tủ kiểm tra xem anh đã uống thuốc chưa, Lâm Tạ Phong nhìn hành động của cô không khác gì một người mẹ chăm sóc cho con, buồn cười:

"Anh uống rồi!"

"Vậy thì tốt, nay anh nghe lời đó."

Anh chỉ cười trừ. Nếu không phải tối qua bị Tần Hạo phát hiện anh định vứt thuốc, thì còn lâu anh mới uống.

Đến giờ mà miệng anh còn cảm nhận được vị đắng!

Cô lại bàn lấy hộp cháo trong giỏ ra, vừa thổi tay vừa đút cho anh ăn.

"Em định làm gì để dẹp yên tin tức?"

"Chiều nay, em sẽ mở họp báo!" Cô cất giọng điệu đều đều, không một chút lo lắng như là chuyện này vẫn thường xảy đến với cô vậy.

"Em có chắc giải quyết được không? Hay là để anh nhờ người?"

"Được mà, anh xem thường em quá đó. Chuyện này em đã lo liệu xong rồi."

"Em cẩn thận, có gì không ổn nhớ gọi điện cho anh. Anh sợ..."

"Yến Nhi giờ đang bị thương, ả không dám manh động đâu! Anh yên tâm, Hắc Tiệp đã cho người bảo vệ em và Ly Ly rồi!"

Sau khi ăn, cô lấy thuốc cho anh uống, dặn anh vài điều xong thì cô cùng Ly Ly cũng rời khỏi bệnh viện.

Cô lái xe chở Ly Ly tới trường, dặn dò cô bé:

"Ly Ly, con học xong thì ở lại trong trường đợi cậu con tới đón! Nhất định không ra ngoài sân, nghe chưa? Và tuyệt đối không đi theo người lạ! Nhớ lời mami chưa?"

"Dạ mami, con nhớ hết rồi ạ." Ly Ly vẫy tay với cô, cô bé ra khỏi xe, chạy nhanh vào trường.

Cô rồ ga chạy thẳng về hướng công ty, vừa chạy vừa gọi cho thư ký. Khi đầu dây bên kia vừa bắt máy, cô lên tiếng:

"Cô hủy hết cuộc hẹn chiều nay, đưa thông báo cho bên phóng viên công ty mình sẽ mở một cuộc họp báo!"

"Dạ chủ tịch!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như nhac phat giao dau nam 2019 nhung ca khuc phat giao hay nhat 2019, kinh dai thua vo luong tho moi nhat ni su thich nu nguyen chung tri tung rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.