Chào anh, thổ hào

Chương 35: Túi xách và đồ Trang sức


Tôn Kỳ Vũ rất nhanh liền nhận điện thoại: "Kỳ Kỳ!"

Trương Kỳ Kỳ trực tiếp hỏi cô ấy: "Kỳ Vũ, là cậu nói số di động của tớ cho Lý Hoài sao?"

Tôn Kỳ Vũ: "Lý Hoài tìm tớ muốn số điện thoại của cậu, tớ nghĩ anh ta có lẽ là muốn hợp lại với cậu, cho nên..."

Trương Kỳ Kỳ nghiêm túc dặn dò cô ấy: " Lý Hoài với tớ sau này không có khả năng nữa đâu, anh ta nếu tìm cậu nữa thì cậu cũng đừng để ý tới anh ta."

Tôn Kỳ Vũ hậm hực nói: "Nhưng giọng nói của anh ta dễ nghe như vậy, với tư cách là người cuồng âmthanh, tớ cự tuyệt không nổi giọng nói dễ nghe như vậy..."

"Tớ còn là cuồng vẻ mặt nè!" Trương Kỳ Kỳ nở nụ cười, "Tớ cũng không tin cái gì mà sau khi chia tay vẫn là bạn bè đâu!"

Tôn Kỳ Vũ liên tục nói: "Biết rồi biết rồi!"

Sau đó lại hỏi Trương Kỳ Kỳ: "Kỳ Kỳ, cậu bây giờ sao rồi?"

Trương Kỳ Kỳ suy nghĩ một chút, nói: "Tớ rất khỏe, cuộc sống bình thường. Cậu thì sao?"

"Còn có thể thế nào?" Tôn Kỳ Vũ thở dài nói, "Như con kiến nhỏ côn trùng nhỏ lục bình nhỏ trôi bềnh bồng thôi!"

Trương Kỳ Kỳ cảm thấy cùng cảnh ngộ, cười nói: "Lăn lộn ngoài đời không nổi thì trở về Trịnh thành thôi, tớ chuẩn bị mở tiệm bánh mì nhỏ, cậu quay về thì đến làm công cho tớ đi!"

Giọng nói vốn uể oải của Tôn Kỳ Vũ lập tức mang theo sung sướng: "Đợi tớ thật sự lăn lộn ngoài đời không nổi hãy nói sau! khà khà!"

Sau khi cúp điện thoại, Trương Kỳ Kỳ cảm thấy thể xác và tinh thần nhẹ nhàng, giống như buông xuống một khối đá lớn.

cô đi tới máy đun nước ngoài phòng khách rót chén nước, ở bên giường ngồi xuống, vừa uống trong lòng vừa lên kế hoạch mở một tiệm bánh mì nhỏ.

Gần nhà Trương Kỳ Kỳ vừa vặn có một tiệm bánh mì nhỏ muốn sang nhượng, cô đã đi khảo sát qua, các phương diện đều rất phù hợp, nếu như tiếp nhận, tối thiểu có thể tiết kiệm phí thiết bị và lắp đặt thiết bị.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Trương Kỳ Kỳ liền đứng dậy cầm giấy bút tính toán, cuối cùng sau khi tính tính toán toán, phát hiện ít nhất cần năm vạn đồng, nếu nhiều hơn, sợ là phải bảy tám vạn đồng.

hiện tại trong tay Trương Kỳ Kỳ có ba vạn đồng có thể sử dụng, phần còn lại cô ở nhà Tô Khả hơn mộttháng nữa liền có thể gom đủ rồi, hơn nữa bà nội còn nói qua sẽ cho cô năm vạn đồng làm đồ cưới...

Sau khi trong lòng đại khái đã có kế hoạch, Trương Kỳ Kỳ liền lấy điện thoại di động nhắn tin cho Tô Khả: "Ngày mai có cần làm cơm sáng không ?"

Điện thoại Tô Khả rất nhanh liền gọi lại.

Trương Kỳ Kỳ nhìn chằm chằm di động nín thở chừng năm giây, lúc này mới nhấn nút trả lời.

Giọng của Tô Khả có chút thở gấp: "Buổi sáng ngày mai không cần làm cơm sáng." anh phải đưa mẹ anh đi sân bay, vừa vặn bảo Trương Kỳ Kỳ ngủ thêm một lát

Trương Kỳ Kỳ đoán chắc anh đang tập thể hình. Lần trước cô trốn vào trong phòng ngủ Tô Khả, phát hiện phòng ngủ của Tô Khả là một phòng xép lớn, không chỉ có phòng vệ sinh, ngay cả thư phòng và phòng tập thể thao cũng có.

cô không kìm được hé miệng cười cười, nói: "Biết rồi."

Tô Khả bên kia yên tĩnh phút chốc, sau đó nói: "Kỳ Kỳ, 90 anh đi đón em."

Trương Kỳ Kỳ: "không cần, em tự đón xe - - "

"Ngủ ngon." Tô Khả cúp điện thoại.

Trương Kỳ Kỳ: "..." người này sao lại bá đạo như vậy chứ!

Sau khi để điện thoại di động xuống, Trương Kỳ Kỳ đứng ở đó sững sờ một hồi, sau đó bỗng nhiên thanh tỉnh lại.

Có lẽ là bởi vì trong lòng đã có mục tiêu, Trương Kỳ Kỳ cảm thấy cả người tràn đầy khí lực, cô dứt khoát đứng dậy đi giặt quần áo. Máy giặt quần áo trong nhà cô là tự động, một vài loại quần áo chất vải dễ hỏng sẽ không có thể giặt được, Trương Kỳ Kỳ đều là giặt tay hoặc là đưa đi giặt.

Thấy Trương Kỳ Kỳ vừa đi ra, cha Kỳ Kỳ kinh ngạc nói: "Sao con còn chưa ngủ? Nếu ngủ không được, ba đi nấu bát rượu gạo cho con."

Trương Kỳ Kỳ: "... Được rồi ạ!" Từ khi trở lại Trịnh thành, cô đã mập lên hai ba kg, nhưng vẫn từ chối không được được sức hấp dẫn của thức ăn ngon ba ba nấu...

Vừa giặt quần áo xong, cha Kỳ Kỳ liền dùng bát sứ trắng viền vàng múc rượu gạo nếp ngọt trứng chần nước sôi bưng đi ra, đặt trên bàn trà ở phòng khách: "Kỳ Kỳ, vừa xem tivi vừa ăn!"

Trương Kỳ Kỳ liền uống rượu gạo nếp ngọt cùng ba ba xem "binh sĩ đột kích".

Cha Kỳ Kỳ tham gia quân ngũ rồi ra quân, thích xem nhất là tham gia quân ngũ quân lữ, ông vừa xem vừa nói với Trương Kỳ Kỳ: "Kỳ Kỳ, ba có một chiến hữu, vừa mới liên lạc, con của ông ấy vừa vặn lớn hơn con hai tuổi, cũng không có bạn gái!"

Trương Kỳ Kỳ múc một thìa rượu gạo thả vào trong miệng, nói: "Ba, ba có thể đừng làm phiền con hay không!" Ba ba không có khó chơi giống mẹ, chỉ cần nói với ông một câu thì sẽ liền không nói nữa.

Cha Kỳ Kỳ: "..."

Trương Kỳ Kỳ uông hết một chén rượu gạo, vì giảm bớt cảm giác chịu tội vì buổi tối ăn quá no, cô động viên ba ba: "Ba, hai cha con mình tổng vệ sinh đi!"

Cha Kỳ Kỳ đương nhiên đồng ý, hai cha con cô liền phân chia nhiệm vụ, bắt đầu túi bụi làm việc.

Sáng ngày thứ hai bởi vì muốn sớm đến phía tây ngoại ô hỗ trợ, cho nên mẹ Kỳ Kỳ từ sớm liền thức dậy làm bữa sáng.

Lúc Trương Kỳ Kỳ đánh răng mẹ Kỳ Kỳ vừa dọn đồ ăn sáng vừa nói: "Chuyện gì xảy ra vậy, mẹ mới ngủ có một đêm, trong nhà lại có thể trở nên sáng sủa sạch sẽ sạch sẽ vậy nè!"

Trương Kỳ Kỳ súc súc miệng, nói: "Buổi tối hôm qua con và ba đều không ngủ được, liền dứt khoát quét dọn vệ sinh."

Mẹ Kỳ Kỳ nghe vậy rất vui vẻ: "Hiếm khi con chịu khó một lần, sau này con và ba con chỉ cần khôngmuốn ngủ, liền quét dọn vệ sinh nhé!"

Trương Kỳ Kỳ cười: "Phải xem tâm tình đã!" cô thật ra không tính là rất thích dọn dẹp, trước kia ở Kyoto sống một mình, cô đều là buổi tối thứ sáu quét dọn phòng một lần, cho nên nhà của cô đều là thứ bảy sạch sẽ nhất, sau đó dần dần càng ngày càng lộn xộn.

Khi cất bàn chải đánh răng, Trương Kỳ Kỳ nhớ tới phòng vệ sinh trong phòng ngủ Tô Khả, cô đến bây giờ còn nhớ rõ nhưng đồ vật như bàn chải đánh răng kem đánh răng nước cạo râu được sắp xếp theo thứ tự chỉnh tề bên cạnh bồn rửa mặt - - Tô Khả nhất định có chứng cuồng sắp xếp!

Nghĩ đến phản ứng khi Tô Khả nhìn thấy căn phòng mất trật tự của cô, Trương Kỳ Kỳ không tự chủ được liền nở nụ cười - - chứng cuồng sắp xếp có đôi khi rất dễ khi dễ!

Ăn xong điểm tâm ba Kỳ Kỳ và mẹ Kỳ Kỳ phải xuất phát đi nhà bác cả ở ngoại ô, hỏi Trương Kỳ Kỳ có muốn cùng đi hay không.

Trương Kỳ Kỳ vội nói: "Ba mẹ đi trước đi, con có chút chuyện phải làm"

Cha Kỳ Kỳ và mẹ Kỳ Kỳ liền mang theo quà tặng đi trước.

Trương Kỳ Kỳ lại nằm ở trên giường chơi điện thoại một lát, thấy sắp đến chín giờ, lúc này mới đứng dậy cởi quần áo ở nhà, đổi một bộ váy màu đen, lại trang điểm trang nhã, chải tóc dài xong, cầm áo khoác ca-rô đỏ thẫm mặc vào, lúc này mới cầm túi xách đến cửa trước đổi giày.

cô phát hiện đôi giày cao cổ mình chuẩn bị tối hôm qua đã được đánh bóng đặt ở chỗ đó, liền đoán được là ba ba giúp cô làm, trong lòng không khỏi một hồi ấm áp.

Vừa khóa lại cửa, Trương Kỳ Kỳ chợt nghe di động trong túi xách vang lên.

cô lấy điện thoại di động ra, phát hiện là điện thoại của Tô Khả, liền nhấn phím nói chuyện.

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tô Khả truyền tới: "anh đang ở bên ngoài cổng tiểu khu nhà em."

Trương Kỳ Kỳ lập tức có chút chột dạ: "... em còn có một số việc muốn làm..."

Tô Khả đang dựa vào xe hút thuốc, thấy Trương Kỳ Kỳ đi tới, liền xoay người lại ấn tắt thuốc lá vào gạt tàn thuốc trong xe, lúc này mới ngồi thẳng lên hỏi Trương Kỳ Kỳ: "Muốn đi làm cái gì?"

Ánh mắt của anh đen láy, cứ trầm tĩnh nhìn Trương Kỳ Kỳ như vậy.

Trương Kỳ Kỳ lập tức cực kỳ xấu hổ. cô duỗi ngón tay của mình ra cho Tô Khả nhìn: "Sơn móng tay phải làm sạch tay, móng tay phải làm bảo vệ, tay cũng nên làm bảo vệ..."

Tô Khả không nghĩ đến phụ nữ phiền toái như vậy, anh khẽ nhíu mày nói: "đi chỗ nào làm?"

Trương Kỳ Kỳ cùng cười nói: "Ngay tại lầu một Cao ốc Hoa Ngân!" Vừa mới nói xong, trong lòng cô liền khinh bỉ bản thân: Trương Kỳ Kỳ mi sợ Tô Khả cái gì chứ!

Tô Khả trầm giọng nói: "Lên xe!"

anh mở cửa ghế trước ra hiệu Trương Kỳ Kỳ lên xe.

Tô Khả dừng xe ở bãi đỗ xe ngầm của Cao ốc Hoa Ngân, đi theo Trương Kỳ Kỳ ngồi thang máy lên lầu một.

Trong thang máy chỉ có Trương Kỳ Kỳ và Tô Khả.

cô liếc Tô Khả, cảm thấy mỗi lần gặp mặt Tô Khả đều giống như mới từ phòng tắm đi ra, rất sạch sẽ rất nhẹ nhàng khoan khoái rất tuấn tú, nhìn thoải mái nói không nên lời.

Bởi vì chỉ có mình và Trương Kỳ Kỳ, tim Tô Khả đập có hơi nhanh, anh không tự chủ được sờ lên hộp thuốc lá trong túi áo, nhưng nghĩ đến Trương Kỳ Kỳ, anh cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Khi thợ làm móng tay tháo xuống nhẫn vàng trên ngón tay trái của Trương Kỳ Kỳ, Tô Khả đột nhiên nói: "Em thích vàng?"

Trương Kỳ Kỳ: "... Coi như thích!"

Tô Khả lại không nói gì.

Khi thợ làm móng chăm sóc móng tay cho Trương Kỳ Kỳ, Tô Khả có hơi nhàm chán đứng kế bên mộthồi, liền nói: "Kỳ Kỳ, anh đi dạo một chút!"

Trương Kỳ Kỳ nhìn anh một cái, thấy anh mặc áo jacket da màu đen và quần dài xanh đen, sợ là khôngcó chỗ cho anh cất tiền mặt, liền nói: "đi đi!"

Thợ làm móng tay cười thấp giọng nói: "Đó là bạn trai em à? Rất đẹp trai! Chắc 1m85?"

Trương Kỳ Kỳ sững sờ, sau đó nở nụ cười: " Là thân thích của em."

Thợ làm móng tay cũng có có chút quen thuộc với Trương Kỳ Kỳ, liền nói: "Lừa gạt ai đó, vừa nhìn chính là bạn trai, nhưng hai người các em thật sự rất đẹp đôi!"

Trương Kỳ Kỳ không muốn nói chuyện nhiều, nói "không có lừa chị" liền dời chủ đề.

Khi cô đang sơn nước dưỡng móng, Tô Khả đã trở về.

Trương Kỳ Kỳ ngẩng đầu nhìn anh một cái, phát hiện trong tay anh đang cầm một cái túi màu đen, phía trên còn có một đóa hoa sơn trà màu trắng, không khỏi ngẩn người. (ta đoán là túi giấy của Channel, kaka)

Tô Khả thấy cô còn chưa xong, liền ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.

Trương Kỳ Kỳ lặng lẽ nhìn Tô Khả vài lần, thấy anh từ trong túi giấy móc ra một hộp lớn màu đen mở ra, sau khi mở thì lấy ra một cái túi xách màu đen, lại từ trong túi áo móc ra một hộp trang sức nhỏmàu đỏ đặt vào.

Trong lòng nàng không khỏi có chút lo sợ, rối bời, cũng nói không rõ vì sao.

Tô Khả cố gắng kềm chế tính tình ngồi đợi Trương Kỳ Kỳ trên ghế sofa. Bởi vì nhàm chán, anh móc ra hộp thuốc lá chơi cả buổi.

Rốt cuộc đợi đến lúc Trương Kỳ Kỳ thổi thổi móng tay đứng lên, Tô Khả quả thực như được đại xá, lập tức từ trong tay một thợ làm móng khác nhận áo khoác và túi xách của Trương Kỳ Kỳ.

Sau khi ngồi vào vị trí tay lái phụ, Trương Kỳ Kỳ sợ Tô Khả lại muốn giúp cô cài dây an toàn, liền tự mình cài lên.

Tô Khả nhìn cô một cái, thấy cô tự mình cài dây an toàn, liền cầm cái túi Chanel đặt dưới chân đưa cho Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ nhìn anh, trong mắt mang theo nghi vấn.

Sau khi Tô Khả lái xe mới nói: "Tặng quà sinh nhật cho em."

Trương Kỳ Kỳ: "..."

cô duỗi tay móc cái hộp trong túi xách, phát hiện trong túi còn có hai cái hộp, một cái là hộp trang sức màu đỏ, một cái là cái hộp màu đen nhạt.

Trương Kỳ Kỳ sửng sốt một hồi, lúc này mới mở ra hộp trang sức màu đỏ.

Bên trong là một cái lắc tay vàng khảm Hồng Bảo Thạch.

cô lại sững sờ một hồi, lúc này mới mở ra cái hộp màu đen nhạt.

không ngoài cô dự đoán, bên trong là vòng cổ Phỉ Thúy trước kia Tô Khả tặng cô.

Trương Kỳ Kỳ không biết nên nói cái gì nữa.

cô thích túi xách xinh đẹp, thích đồ trang sức xinh đẹp, nhưng đối với cô mà nói, cái túi xách này và hai món đồ trang sức này thật sự là quá quý giá.

Trương Kỳ Kỳ sửng sốt hồi lâu mới nói: "Tô Khả, em rốt cuộc biết rõ được phú hào bao nuôi là cảm giác gì rồi."

Tô Khả: "..." Trương Kỳ Kỳ không từ chối quà tặng của anh, anh cảm thấy đặc biệt vui vẻ, sau khi nhìn Trương Kỳ Kỳ, khóe miệng của anh không khỏi lặng lẽ vểnh lên, dự định buổi chiều khi trở về lại dẫn Trương Kỳ Kỳ đi mua sắm thỏa thích một phen, để tự cô chọn túi xách và đồ trang sức.

Lần đầu tiên tui lảm nhảm khi edit: tui cũng muốn được như Kỳ Kỳ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như cach cai net framework 4 8 cho windows 10 khong bi loi install net framework 4 8 windows 10, gia dinh phep thuat tap 136 htvc teen phim thieu nhi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status