Chạy theo hạnh phúc

Chương 26



Có lẽ chiếc xe muốn đậu vào vị trí bên cạnh nhưng không cẩn thận lại đụng vào đuôi xe của Hạ Viêm. Chiếc xe trắng mới tinh còn bóng loáng bị va chạm khiến chỗ va chạm lõm vào khá lớn.

Đối phương xem ra cũng là người có tiền, cửa xe Spyker Takeover c8 laviolette màu cam chậm rãi mở ra, lộ ra cánh tay cùng khuôn mặt nhỏ nhắn. (xem Spyker Takeover c8 laviolette: http://www.autocarzine.com/2011/03/2012-spyker-c8-aileron-gt/)

An Hòa hơi ngạc nhiên, nhìn loại xe này cô cho rằng người lái là đàn ông.

“Là xe của mấy người à? Kỹ thuật lái xe của tôi không tốt lắm, chỉ vô tình thôi…”Cô gái trong xe quay đầu lại, duỗi ngón tay trắng nõn để bên môi nhẹ nhàng đong đưa.

An Hòa bĩu môi, cô gái này cũng khá là kiêu ngạo, chẳng những không bước xuống xe mà còn không xin lỗi, thậm chí giọng điệu cũng không có chút thành ý xin lỗi nào. Hạ Viêm nhíu mày, từng bước tiến lên phía trước rất tự nhiên bảo vệ An Hòa phía sau mình.

Cô gái không nhìn thấy động tác của Hạ Viêm, giơ tay tao nhã tháo kính râm xuống, nói với Hạ Viêm: “Muốn tôi bồi thường à?”

An Hòa bị Hạ Viêm ngăn cản, nhìn không thấy gương mặt của cô gái kia, trong lòng mắng thầm “Nói nhảm, cô đụng phải chẳng lẽ muốn chúng tôi tự bỏ tiền ra sửa sao?”

Ai ngờ giọng nói cực kỳ lạnh nhạt của Hạ Viêm vang lên: “Không cần”

Cô gái kia gật đầu, cười không rõ ý tứ, thu tay về vô cùng thuần thục đánh tay lái, chiếc xe sạch sẽ lưu loát mà dừng ở vị trí đỗ, sau đó mở cửa xe đi tới.

An Hào ló đầu ra nhìn, nhìn thấy chiếc xe kia vững vàng như nước chảy bàn sử (ý chỉ thành thạo) đi vào dừng trên chỗ đỗ xe, cô buồn bực nghĩ có làm sao cũng không nhìn ra là kỹ thuật lái xe của cô ta không tốt cả.

Cô lén véo cánh tay Hạ Viêm nói: “Sao lại không bồi thường? Rõ ràng là cô ta đụng hỏng xe, chúng ta đi sửa cần rất nhiều tiền đó!...” Nghĩ đến số tiền lớn đó cô lại đau lòng. Phẫn nộ còn muốn nói thêm vài câu, khi hai trong mắt nhìn tới dáng đi yểu điểu của cô gái kia, nhất thời An Hòa quên cả hô hấp.

Rất mẹ nó xinh đẹp!

Cô thề, đây là cô gái xinh đẹp nhất mà cô gặp trong cuộc đời này.

Lọn tóc dài màu vàng quyến rũ ở trên vai, khuôn mặt khuynh thành không thể tìm ra một tì vết nào, bộ váy dài liền thân ôm trọn cơ thể để lộ ra đường cong với những chỗ lồi lõm rất nóng bỏng, càng đừng nói đến đường dây kéo của đôi tất đen ……mới mê người làm sao.

Nhưng mà…cô ta không lạnh sao?

An Hòa lén giương mắt nhìn Hạ Viêm một chút, phát hiện anh vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào cô gái đó, hai tròng mắt đến chớp cũng không thèm chớp. Hừ! đúng là đàn ông không có một cái gì tốt hết, nhìn thấy người đẹp chỉ biết ngây người, ngay cả Hạ Viêm cũng không ngoại lệ. Cô vươn bàn tay nhỏ bé lén bóp vào hông của anh, hung giữ mà xoay khối thịt một góc 90 độ.

Hạ Viêm không có phản ứng….

Nhìn thấy toàn bộ động tác nhỏ đó của An Hòa, cô gái kia hé đôi môi đỏ mọng: “Hạ Viêm…” Cô ta nở nụ cười rất quyến rũ đối với cô, ý cười nhưng một chút cũng không nheo mắt: “Bạn gái anh ghen tị rồi đây?”

An Hòa cứng đơ, cái miệng nhỏ nhắn há to vì kinh ngạc, nhìn nhìn người đẹp rồi lại nhìn nhìn Hạ Viêm, ngỡ ngàng hồi lâu, thì ra bọ họ quen biết nhau.

Hạ Viêm bất động, sau khi cái đầu nhỏ của cô điều khiển xoay người lại, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo mà nguy hiểm, ngầm ý cảnh cáo.

Cô gái kia dường như đọc hiểu được, kiên định mà đưa tay vén tóc trên đầu, phong tình vạn chủng mà bước đi.

Đợi đến khi hình ảnh cô gái biến mất sau chỗ rẽ bãi đỗ xe, An Hòa mất hứng bỏ qua tay của Hạ Viêm, thở hổn hển hỏi: “Cô ta là ai?”

Ngoại trừ mấy người thân bên cạnh dường như Hạ Viêm không kết bạn với ai khác, nhân tiện An Hòa biết, anh đối với phụ nữ dường như cũng không có hứng thú. Trước kia, phụ nữ đối với Hạ Viêm mà nói chỉ có hai loại, một loại là đối tượng để phát tiết trên giường, một loại là đồng nghiệp trên chiến trường hoặc kẻ địch.

Nhưng cô gái này, cao quý như nữ vương, khẳng định không phải là cấp dưới của Hạ Viêm, như vậy…. kẻ địch hoặc là… tình nhân?

Hạ Viêm nghe được trong sự ghen tuông trong lời nói của cô, ngón tay nhẹ nhàng phủ cái trán trơn bóng của cô, cười nói: “Ghen sao?”

An Hòa vừa nghe xong, cơn tứ bốc tới đỉnh đầu, kéo ống tay áo lông lên cao, dáng vẻ như chuẩn bị đánh nhau, cao giọng hét lên: “Hạ Viêm, cái đồ háo sắc, đồ củ cải hoa tâm, đồ lưu manh không biết xấu hổ…gặp phải người tình cũ thì như mở cờ trong bụng, đứng núi này trông núi nọ, xe là tôi đứng tên thì chính là tài sản của tôi, dựa vào cái gì mà anh nói không cần bồi thường thì sẽ không bồi thường hả?”(đang cãi nhau xưng anh – tôi nhá)

Hạ Viêm bất đắc dĩ dỗ dành: “Quả nhiên anh vẫn thích Hòa Hòa quan tâm chăm sóc dịu dàng trước kia hơn…” giọng nói có chút không kịp thương tiếc và hối hận.

Mũi An Hòa cay cay, hai trong mắt đỏ lên, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy: “Anh hối hận rồi có phải không? Tôi biết, tôi chỉ là món hàng mới mà thôi, anh làm sao có thể thích tôi mãi mãi…”

Hạ Viêm thầm kêu không xong rồi, trò đùa quá trớn, người nào đó hình như cho là thật rồi.

Vội vàng ôm vai cô gái nhỏ lại ngay lập tức, dịu dàng vỗ lưng An Hòa: “Hòa Hòa ngoan, đừng khóc, không phải như em nghĩ đâu, thật đó! Cô gái đó là thủ lĩnh của một bang phái nữ bên Mỹ, anh chỉ biết bí danh người này, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô ta, thật đó, em phải tin anh!”

An Hòa ở trong lòng anh không ừ hử tiếng nào, anh giải thích hồi lâu cũng không thấy cô phản ứng, không nhịn được mà lùi về phúa sau một bước, nâng khuôn mặt của cô lên nhìn.

Đâu có gì gọi là nước mắt thương tâm, rõ ràng là nụ cười gian xảo sau khi thực hiện được trò đùa quái đản!

Người nào đó bị đùa dai tự thầm nọi với mình “Hạ Viêm, ta khinh bỉ ngưi!”

Đặt một tay của cô ở trong túi của mình, Hạ Viêm với cô đi tới trước thang máy. Lúc chờ thang máy, anh đột nhiên xoay đầu lại đối mặt với cô, giọn nói trầm thấp: “Từ nay về sau, một bước cũng không cho em rời khỏi anh.”

An Hòa giương cằm lên hỏi: “Tại sao?”

Hạ Viêm vô tình nói với cô bao chuyện phức tạp này nọ, rồi lại không muốn dấu diếm cô, suy nghĩ vài giây cuối cùng nói: “Cô gái vừa rồi, rất nguy hiểm!”

An Hòa lặng một chút, trong chốc lát đã rõ ý của anh. Đây không phải là cuộc gặp mặt trung hợp, cô gái kia cũng không phải không cận thận mà đụng phải, tất cả đều là cố tình, hơn nữa hành động của cô gái đó chắc chắn mang theo một mục đích nào đó.

“Vậy…cô ta là…”

Hạ Viêm ôm chặt cô trong lòng, nói bên tai tô: “Nếu như em thật sự muốn biết, anh sẽ nói toàn bộ với em, nhưng anh cảm giác rằng có một số việc em không nên biết, có anh quan tấm đến em, em có thể an tâm mà sống, không phải phiền nào vì loại chuyện này. Hòa Hòa, em phải tin tưởng anh.”

Cả đời này, chưa bao giờ có giây phút an tâm như vậy, chưa bao giờ có một vòng ôm có thể làm cho cô tín nhiệm như thế: “Ừm, em không hỏi nữa, em tin anh.”

Chuyện của bọn họ, cô không giúp được thì vướng bận làm gì, có một số việc anh cảm thấy cô không nên biết thì cô không thèm nghĩ đến nữa. Mặc dù trong tiểu thuyết thường viết, hai người cần phải đồng cam cộng khổ, không hề giấu diếm lẫn nhau, nhưng cô cảm giác được, cô nên tỉnh tỉnh mê mê mà vui vẻ sống tiếp thì Hạ Viêm mới có thể yên tâm, đây mới là việc cô có thể làm vì Hạ Viêm.

Làm một người phụ nữ “mít đặc” ( chỉ người phụ nữ không biết đến một chuyện gì) thì sẽ như thế nào đây, thực ra một người cần phải có bao nhiêu vận may, mới có thể gặp được một người đàn ông như vậy, hao tổn tâm tư để bảo vệ một cô gái “mít đặc”.

Cô nàng thần bí xuất hiện cũng không ảnh hưởng đến nhiệt tình mua sắm của hai người, suốt một buổi sáng, An Hòa lôi kéo Hạ Viêm đi dạo từng cửa hàng một, thử lần lượt từng bộ quần áo, nhưng cho đến 12 giờ, cô vẫn không chọn được bộ nào vừa lòng.

Thực ra cũng không phải là không đẹp, Hạ Viêm cao to, lại vận động thường xuyên, dáng người cao thon tự nhiên, rất tiêu chuẩn, mặc cái gì cũng rất đẹp, nhưng đại khái lại do dáng vẻ của Hạ Viêm trong suy nghĩ luôn mặc một màu đen với khí phách cao quý đã ăn sâu bén rễ, chung quy dù kiểu dáng màu sắc gì cũng không đọ được với khí chất của anh.

An Hòa ném quần áo vừa mới cởi ra lên đầu Hạ Viêm, thở hổn hển nói: “Cả đời này anh cứ đen thui đến già mà chết đi!” Hạ Viêm lấy lòng, đi qua hôn chụt chụt trên đôi môi nhỏ nhắn của cô.

Buổi trưa hai người tìm đại một nhà hàng, nghỉ ngơi trong chốc lát, An Hòa chưa từ bỏ ý định liền xuất phát lần nữa. Công sức không phụ lòng người, lần này, bọn họ đi vào cửa hàng danh tiếng, An Hòa liếc mắt một cái đã nhìn trúng chiếc áo sơ mi màu bạc trên ma nơ canh.

Hạ Viêm từ phòng thay quần áo đi ra, quả thật là làm chói mắt mọi người ở đây. Thậm chí cô có thể nghe được tiếng thở của cô nữ nhân viên, vì vậy hài lòng gật đầu, “Chính là bộ này!”

Hạ Viêm tươi cười gian trá, kề vào bên tai cô nói nhỏ: “Bảo bối nhiệt tình giúp anh chọn quần áo như thế, có phải vì buổi tối muốn cởi bỏ nó ra không….chà chà…”

An Hòa chuyển chân trên đôi cao gót 8 tấc xoáy vài cái trên chân người nào đó rồi mới quay lại, như không có việc gì đi tới bàn tính tiền, để lại Hạ Viêm ôm chân kêu gào từ xa, cùng hàng đã mua và Hạ Viêm cười hì hì tiến bước tới người bán hàng.

Cô còn định mua quần cho anh nhưng thời gian đã không còn kịp nữa, hơn nữa không chừng lúc mua quần anh lại muốn nói “Là vì buổi tối cô muốn cởi quần cho anh” ….vân vân… vì suy nghĩ cho danh tiết của cô nên đã từ bỏ, tìm túi tiền từ trong túi xách.

Thấy An Hòa liền cả liếc mắt nhìn một cái cũng không xem bộ dạng giả bộ đau đớn của mình, Hạ Viêm nhận áo khoác từ tay người bán hàng, đứng thẳng, kéo lại đầu óc đi tới bên cạnh cô, sau đó anh nhìn cô rất cổ quái, “Làm gì mà không dùng tờ của anh?”

An Hòa nghiêng đầu nhìn anh một cái, đưa tờ chi phiếu của mình cho nhân nhân thu ngân, nhanh nhẹ nói: “Anh không phải là tiểu bạch do em nuôi sao?”

Hạ Viêm: “…”

Cô gái thu nhân run rẩy một chút khi nhận được chi phiếu, các nhân viên nhàn rỗi đứng một bên cũng run rẩy một chút, ở sâu tận trong nội tâm đồng thời đều vang lên một giọng nói: chà chà chà…một cô gái bao nuôi anh chàng thuộc loại thượng hạng đẹp trai nhìn không tới 20 tuổi như vậy sao? Cô gái, anh chàng thượng hạng này từ đây ra vậy hả? Bao nhiêu tiền, đắt không hả? Nói cho bọn họ địa chỉ đi, các cô cũng muốn bao nuôi một người như thế đó?

Bữa cơm ở quán ăn của một người có tiếng gần trường An Vũ, quán ăn không lớn, đậm chất phong tình Trung Quốc, bức tranh bình phong sơn thủy tnh xảo, đèn treo màu quất theo phong tục xưa, còn có bàn bát tiên (bàn vuông to, mỗi phía ngồi được hai người), sản phẩm từ gỗ lim, kết quả của công nghệ hiện đại.

An Vũ nhìn thấy bạn trai của em gái lại là anh chàng Hạ Viêm đã từng gặp mặt một lần, sau khi kinh ngạc là vui sướng tràn đầy. Trước tiên không nói đến cử chỉ phong độ, ăn nói khiêm tốn lễ phép của Hạ Viêm, anh còn từng nghe qua Hạ Viêm vốn xuất thân từ Quân Nhân, tên trong bộ đội cũng không thể nói, giữ bí mật rất tốt, FBI từng có vấn đề không giải quyết được, còn cần anh ta trợ giúp.

Hơn nữa từ trong lần nói chuyện với nhau lần trước, An Vũ cũng có thể cảm giác được, trình độ am hiểu kinh thế tài chính của Hạ Viêm cũng rất thâm hậu, một người đàn ông văn võ song toàn, tao nhã lịch sự như thế, ở cùng với An Hòa, xem ra với em gái mình thì như đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu, đương nhiên, Hạ Viêm vốn là hoa tươi , An Hòa là phân trâu. (lời tác giả: An Vũ ca ca, em xác định anh không phải là cận thị 1000 độ)(lời edit: chưa thấy anh trai nào hạ giá em gái mình như thếJ)

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Viêm ca ca nói dối không chớp mắt, khúc mắc phía sau quan hệ của Tiểu Đổng cùng Tiểu Thiệu sẽ được nói đến sâu sắc tận cùng!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thành phố ngàn hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mộng mơ,… là những cái tên mà người ta đã dùng để miêu tả về Đà Lạt. Thiên nhiên, con người Đà Lạt đã đi sâu vào áng văn, nghệ thuật và cả tiềm thức của mỗi người. Nhưng dù có miêu tả thế nào bạn sẽ không thể hình dung hết nếu chưa một lần đặt chân đến đây. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như thac nuoc dep nhat da lat, ban do du lich da lat Ẩn chứa vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình, thành phố ngàn hoa Đà Lạt hút hồn khách du lịch cả trong và ngoài nước ngay từ ánh nhìn đầu tiên.