Thiên kim bạc tỉ 2: Chị vợ, anh yêu em

Chương 101-1: Kích mìn (I)


Ngay lúc đó hình ảnh của Đoàn Nam Phong hiện ra trong đầu c. Anh vì ghen tuông mà bắn liền ba phát súng vào thân tre. Một màn bắn ấn tượng khiến cô giật mình mở mắt. Cô liền sờ tay trái vào túi áo, cố sức móc ra khẩu súng, sau đó bắn vào mình con rắn đang giữ chặt tay phải của mình. Con rắn bị bắn chết tươi rơi không kịp quay đầu lại cắn Tinh Vân thì đã rơi xuống ngay đầu của Đoàn Nam Phong.

Anh liền ngẩng lên, nhìn thấy Tinh Vân bị treo lơ lửng anh hoảng hốt đến xanh cả mặt. Anh nhìn thấy đuôi con rắn bay đang siết lấy cổ cô càng lúc càng chặt. Lúc này Tinh Vân đã không còn cử động nữa. Cô như cái xác vô hồn bị treo trên cây.

Đoàn Nam Phong liền đưa súng lên, nhắm bắn vào đầu con rắn ở trên cây cao hơn mười mét. Viên đạn bay xoáy vào ngay đầu con rắn khiến nó há miệng lên một cái rồi nới lỏng đuôi quẫy mạnh trước khi rơi xuống.

Cổ của Tinh Vân lúc này cũng được thả lỏng hơn nhưng vì bị siết cổ quá lâu cô hiện không còn cử động nữa. Đoàn Nam Phong đưa tay ra đón lấy thân nàng từ trên cây rơi xuống. Cả người anh cứng đờ vì sợ hãi. Anh run rẩy đưa ngón tay lên mũi cô, đã không còn hơi thở nữa. Người anh như chết lặng. Anh liên tục lắc đầu: “Không! Không phải! Không phải như vậy!”

Anh liên tục vỗ vào má cô và gọi tên cô nhưng cô không hề nhút nhích, một chút phản ứng cũng không có. Đoàn Nam Phong bắt đầu sợ hãi. Chưa bao giờ trong đời, anh lại cảm thấy sợ hãi như lúc này. Người phụ nữ anh yêu như sinh mạng đang nằm bất động nằm trong tay anh. Anh phải làm sao?

Anh ôm cô vào lòng, đôi tay dính máu run lên vuốt lấy tóc cô kêu khóc: “Tinh Vân! Tinh Vân!”

“Tỉnh dậy!”

“Em tỉnh lại cho tôi.”

“Ai cho phép em chết trước tôi?”

“Tôi đã từng nói nếu hai chúng ta có một người phải chết thì nhất định không phải là em.”

“Tại sao? Tại sao em dám bỏ tôi mà đi?”

Tiếng khóc lẫn tiếng nấc hòa lẫn vào nhau. Con tim này của anh cũng bởi đau khổ và sợ hãi mà đập rất nhanh, rất mãnh liệt. Anh liên tục lây cô, cúi đầu xuống ôm lấy cô, áp mặt vào cơ thể cứng đờ của cô. Lúc này anh mới phát hiện tim của Tinh Vân còn đập, mặc dù yếu ớt nhưng vẫn còn đập.

Mắt Đoàn Nam Phong sáng lên. Anh đặt cô nằm xuống đất và bắt đầu lấy tay ấn ngực cô. Miệng không ngừng thổi khí vào miệng cô. Anh kiên trì hô hấp cho cô đến gần một tiếng.

Cuối cùng Tinh Vân cũng có lại hơi thở. Cô từ từ mở mắt ra. Trước mắt cô, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi xanh mét của anh lộ ra tia hy vọng. Anh ôm cô vào lòng, vừa cười vừa khóc. Đủ thứ tâm trạng trộn lẫn vào nhau. Anh không dám tưởng tượng anh phải đối mặt như thế nào nếu cô thực sự ra đi.

Tinh Vân giơ cánh tay yếu ớt lên ôm lấy anh. Cứ ngỡ đây là một giấc mơ. Khi trước mắt không còn màu sắc gì, cô nhắm mắt lại và đón nhận cái chết đang đến. Không ngờ, Đoàn Nam Phong ở trước mặt cô không phải là mơ. Cô nghe rõ, nghe rõ tiếng tim đang đập mãnh liệt của anh, cảm nhận được hơi ấm của anh đang truyền qua cho cô.

“Không sao, không sao rồi.” Giọng của Đoàn Nam Phong dịu dàng pha lẫn vui mừng khôn siết ẩn trong tiếng thở hồng hộc vì căng thẳng vẫn chưa tan hết.

“Tinh Vân của anh luôn gặp may mắn.”

Tinh Vân mệt mỏi nằm trong vòng tay anh để mặc anh bế cô quay lại lều. Những tia sáng của ngày mới cũng đến. Cứ ngỡ ngày mai là một ngày tươi sáng nhưng khó khăn luôn cứ đến liền kề để thử thách con người.

Bởi vì bọn rắn quá đông, mà đoàn người sức cũng dần kiệt đi cho nên cuối cùng Đoàn Nam Phong đành hạ lệnh cho mọi người đốt lửa để đuổi chúng đi. Bởi vì bọn họ đốt lửa cho nên đã khiến cho lính biên phòng của hai nước biết được. Một cuộc chiến mới lần nữa đang chờ họ phía trước.

Sau khi bọn rắn rời, mọi người mệt mỏi dựa vào nhau ngủ thiếp đi. Đến khi nghe xung quanh có tiếng bước chân thì tất cả choàng tỉnh. Một người leo lên cây xe xét tình hình. Sau đó hết hoảng nói vào máy truyền tín hiệu trên tay: “Lính biên phòng của Peru đang cách chúng ta khoảng một cây số.”

“Số lượng?” Đoàn Nam Phong nhíu mày hỏi lại.

“Khoảng một trung đội.” Người báo tin đáp lại.

“Biết rồi.” Đoàn Nam Phong trả lời sau đó tắt cái vòng trên tay.

Anh quay ra nhìn mọi người ra lệnh: “Đối phương có khoảng ba mươi người, chúng sẽ chia ra ba tốp để tiến về đây. Michael dẫn đầu một nhóm đi về hướng Tây.”

Michael liền hô: “Rõ!”

Sau đó Đoàn Nam Phong nhìn qua Trần Khải Nam ra lệnh: “Cậu dẫn một nhóm đi về hướng Đông.”

Sau đó ra hiệu cho những người còn lại: “Những người còn lại đi theo tôi về hướng Bắc. Gặp biến cố lập tức ra tay. Sau khi yên tĩnh sẽ liên lạc lại với nhau.”

- ----------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 43 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như khuon mat ban co not ruoi khong, xem ngay khai truong 2018 tuoi dinh ty chon tuoi mo hang dau nam sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.