Chỉ yêu không cưới

Chương 26



Cô đang mơ màng, lập tức tỉnh dậy.

- Lương, anh tỉnh rồi? Anh cần gì? Nước? Hay là anh đói rồi? - Cô vội vã hỏi.

- Đến đây, để anh sờ thử trán em! - Anh hướng về phía cô vẫy tay.

Cô vội vã chuyển đến gàn anh.

Bàn tay to lớn đặt lên trán cô, ở đó, quả nhiên có một chút nóng sốt, có lẽ do lúc ở bãi cát bị nhiễm lạnh, sắc mặt anh trầm lại.

- Bảo bác sĩ kê thuốc cho em, sau đó về nhà nghỉ ngơi một chút, ở đây nhờ một y tá đến lo liệu cho anh là được!

Cô lắc đầu.

- Đừng có không ngoan! - Đối với cô, anh đã quen làm chủ.

- Lương, em có thể tự lo cho mình, em đã sớm gặp bác sĩ rồi, thuốc cũng đã uống mấy lần, em muốn chăm sóc anh, cho nên trước hết phải lo tốt cho bản thân.

Anh có chút kinh ngạc, cô đã uống thuốc rồi? Trước đây, mỗi lần bị ốm, cô thường lười biếng không chịu uống thuốc. Anh đột nhiên cảm thấy cô vợ bé nhỏ của mình đã trưởng thành.

- Vậy thì nằm lên giường đi.

May mắn là anh nằm ở phòng bệnh VIP, giường bệnh tuy không to nhưng nằm hai người vẫn có thể được.

Cô gật đầu, ngoan ngoãn trèo lên giường bệnh, hết sức nhẹ nhàng dịch đến cạnh người anh, tất cả những động tác này được làm cẩn thận đến nỗi không hề có chút nào động chạm đến anh.

Anh đưa tay, ôm chặt lấy cô, không hề sợ sẽ làm đau vết thương của mình. Thân người cô rất mềm mại, mềm đến giống như một chiếc kem bông, mềm và ngọt, chính là chiếc kem bông này, đã lấp đầy trái tim anh.

- Đầu còn đau nữa không? Có chóng mặt nữa không? Có buồn nôn không? - Cô hỏi một cách lo láng.

Bác sĩ nói, tối nay cần phải theo dõi, nếu có triệu chứng không tốt, có thể là não đã bị chấn động.

Khóe miệng anh càng mở rộng.

- Hình như có, đầu vừa đau vừa chóng mặt, lại buồn nôn nữa! Đúng rồi, em là ai? Là vợ anh sao? - Một trò đùa rất khập khiễng - Có phải là anh đã mất trí nhớ rồi không? - Anh đang chọc cô.

Thế nhưng, cô không cười được.

- Đừng phá nữa. - Cô không có tâm tư mà đùa với anh.

Nâng cằm cô lên, quả nhiên, lại nhìn thấy nước mắt long lanh trong đôi mắt đang cụp xuống của cô.

Anh thở dài:

- Trẻ con, anh thích em cười. - Không thích nước mắt cô.

Bây giờ, bảo cô làm sao cười được? Chỉ riêng nhìn từng vệt từng vệt chi chít những vết máu ứ đọng trên cánh tay anh, cô đã đau lòng đến ngay cả mép cũng không thể nhếch lên nổi.

- Luật sư Diêu nói, Hiệp hội Luật sư đã gọi điện thoại đến mong anh đừng theo vụ án này nữa, anh đừng làm khó cho họ, cũng càng đừng làm khó cho Văn phòng. - Đây là tin tức mà khi nãy cô gọi điện xin nghỉ phép vừa được nghe.

Ngay cả Hiệp hội Luật sư cũng đã ra mặt, thế lực của đối phương, thực sự quá mạnh.

- Họ nói thế nào, nếu còn tiếp tục điều tra sẽ thu hồi giấy phép hay không cho kiểm tra năm? - Lương Tử Tích lạnh lùng nói.

Cái tâm trạng vui vẻ đã bị phá hoại hoàn toàn.

- Anh vẫn muốn tiếp tục điều tra? - Cô hoảng sợ ngước mắt lên.

- Trong từ điển của anh, không có hai chữ “thỏa hiệp” - Ánh mắt anh sắc lạnh.

Nếu như Lương Tử Tích dễ dàng thỏa hiệp như vậy, anh đã chẳng thể gây dựng được một giang sơn trong giới luật sư! Một năm anh nộp đến bao nhiêu tiền thuế? Anh không tin Hiệp hội Luật sư thực sự dám thu hồi giấy phép của anh!

- Lương Tử Tích! Đừng, em xin anh, đừng! - Cô bám chặt vào bộ đồ bệnh viện của anh, nước mắt lã chã lăn xuống.

Sự đau thương trong lời nói của cô, làm anh ngây người.

- Đừng khóc, đừng khóc... - Anh hoàn toàn rối loạn, vụng về lau nước mắt cho cô. Thế nhưng, từng giọt từng giọt, anh vừa lau sạch, lập tức lại có những giọt khác lăn xuống. Cô vợ bé bỏng của anh, lúc nào trông cũng rất lạc quan vui vẻ, quen biết cô lâu đến vậy, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô rơi nhiều nước mắt thế này.

- Em muốn gì? Anh đều tìm cho em, chỉ cần em đừng khóc! - Chân phải của anh bị thương không thể động đậy, nhưng ngay cả đôi tay lành lặn cũng hốt hoảng lúng túng, không biết nên làm thế nào để an ủi cô. Với cô, không phải anh trước nay đều rất tự tin là mình có thể kiểm soát được sao? Tại sao bây giờ anh lại lo sợ đến vậy?

- Ôm em đi. - Cô đưa ra yêu cầu thứ nhất của mình.

Anh vội vã ôm chặt lấy cô, nỗi đau đớn trên thân thể, sớm đã lùi xa so với nỗi đau trong lòng.

Cô gối đầu vào bờ vai anh, vòng thật chặt lấy anh, lúc này mới thực sự có cảm giác từ địa ngục về tới nhân gian.

Anh không sao, anh vẫn sống. Cô bật khóc, cảm xúc, cuối cùng cũng tìm được chỗ để phát tiết.

- Xin anh, đừng nhận vụ án đó nữa! Em thực sự, thực sự rất sợ mất anh! Nếu anh có chuyện gì, em làm sao sống được? Anh có biết không, tối qua, em thực sự rất sợ, rất sợ... xin anh, đừng có cố chấp nữa... - Cô áp vào bả vai anh, vừa khóc nấc, vừa cầu khẩn.

Anh vuốt nhẹ mái tóc ngắn của cô, anh không phải là người chồng tốt, anh làm cô lo lắng, làm cô sợ hãi. Không kìm nén được, anh ôm chặt cô. Nên làm thế nào?

- Anh từng nói, chúng ta còn phải sinh con, anh từng nói, khi già chúng ta còn phải cùng nhau đi dạo công viên! Anh không được gạt em. - Cô vẫn khóc.

Trước nay anh chưa từng thấy cô dịu dàng đến thế bao giờ. Lòng anh hỗn loạn. Anh không muốn, cũng không thể để cô tiếp tục khóc. Thế nhưng, Khương Du Tâm, nên làm thế nào? Anh đã đồng ý vói cô ấy...

Nước mắt cô, ướt đẫm bờ vai anh.

- Đừng khóc nữa, chỉ cần em đừng khóc, cái gì anh cũng đồng ý với em! - Anh đau đớn hạ quyết tâm.

- Thật sao? - Cô ngước mắt, không dám tin, anh dễ nghe lời như vậy.

- Thật! - Anh hơi cười.

- Không nhận vụ án của người phụ nữ đó nữa? - Cô xác nhận lại một lần nữa.

- Ừ. - Anh gật đầu.

Là thật sao? Ngậm nước mắt, nụ cười trên môi cô từ từ hé ra.

- Lương, em yêu anh. - Lại ôm chặt lấy anh. Cô lại một lần nữa lựa chọn tin tưởng, anh không thể gạt cô.

Trên môi anh, phảng phất một nét cười. Anh đột nhiên phát hiện, niềm vui của cô, còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.

Sang buổi sáng ngày thứ tư, tình trạng của anh cơ bản đã ổn định, chỉ bị thương ở ngoài da, rất may là không có di chứng chấn động não. Tại phòng khách nhỏ trong phòng bệnh của anh đang diễn ra một cuộc họp nhỏ.

Anh chính thức tuyên bố với các tổ viên, từ bỏ vụ án của Khương Du Tâm.

- Bên thuế vụ và ủy ban kỷ luật của Hiệp hội Luật sư thời gian gần đây đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, may quá, chúng tôi thực sự rất sợ sẽ xảy ra chuyện!

- Hơn nữa, ông chủ lớn hôm qua cũng đã tổ chức họp, cưỡng chế chấm dứt việc tổ chúng ta nhận ủy thác vụ án này!

Tất cả mọi người đều thở phào, riêng có một nữ luật sư mặc bộ đồ màu xám trông có vẻ rất từng trải, bắt đầu trầm mặc.

Cô ta là Emily, là nhân viên có thâm niên nhất và cũng là người có năng lực nhất trong tất cả các trợ lý của anh.

- Bây giờ, tôi tuyên bố vụ án này đến đây kết thúc. - Cuối cùng, anh tuyên bố kết thúc cuộc họp.

Ở phòng ngủ gian trong của phòng bệnh, cô lúc này như đã cất được hòn đá đè trên ngực. Kết thúc rồi, kết thúc rồi! Hai tay cô ôm ngực, nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ. Cuối cùng, cô không đã cần phải ngày ngày thấp thỏm lo lắng nữa!

Ngoài cửa, đã không còn tiếng động nào.

Cô mở cửa, đi đến, ngồi xuống cạnh chân anh, lặng lẽ dựa vào cái chân trái không bị chấn thương.

- Cảm ơn... - Cô cảm động đến nghẹn lời.

Anh đang ngồi trên xe lăn, xoa nhẹ mái tóc ngắn của cô vỗ về. Anh không biết như vậy là đúng hay là sai, chỉ là ít nhất, anh muốn giữ lại nụ cười trên môi cô.

- Đi mua đồ ăn sáng cho anh đi, anh đói rồi! - Anh dịu dàng cúi đầu nói vói cô.

- Vâng. - Cô vội vã gật đầu.

- Sữa đậu nành? Bánh quẩy? Không không! Để em mua chút cháo sườn cho anh ăn! - Nói còn chưa dứt lời, cô đã chạy ra xa, sợ rằng để lỡ mất một giây cũng sẽ làm anh bị đói.

Nhìn theo bóng cô đang dần dần mất hút, nụ cười dịu dàng trên môi anh cũng dần dần khép lại.

Xin lỗi. Anh lại gạt cô một lần nữa.

Không chút biểu cảm, anh rút điện thoại, nhấn gọi vào một chuỗi số quen thuộc:

- Emily, tất cả các điều tra vẫn diễn ra như thường! Khi con hổ mất cảnh giác mới là thời cơ tốt nhất để dụ nó ra khỏi hang! - Ánh mắt anh, vô cùng u ám.

Đối với vụ án này, anh đã lên kế hoạch đâu vào đấy.

Hiện nay, cơ hội vừa đến.

Anh không cần đến nhiều người giúp, chỉ cần một người cực kỳ đáng tin là đủ!

- Luật sư Lương, tôi biết anh sẽ không làm tôi thất vọng! - Đầu dây bên kia là người trợ lý đã nhiều năm sát cánh bên anh.

Ngồi trên xe lăn, ánh mắt sâu thẳm của anh, u ám nhìn qua cửa sổ.

Bên cạnh vợ anh còn có một người đàn ông trắng trẻo, lịch lãm sóng vai đi cùng, hai người vừa cười vừa nói, cùng biến mất ở cổng bệnh viện.

Sắc mặt anh, lại trầm xuống. Liếc nhìn đồng hồ, đã gần hai mươi phút.

- Bánh dưa muối nóng hôi hổi đến! - Một giọng nói rất vui vẻ.

Anh ngước mắt, ngay cả bản thân cũng không hề nhận thấy, gương mặt lạnh lùng, cứng nhắc của mình khi nãy, đã đột nhiên dịu lại.

- Có phải là rất thơm không? - Khuôn mặt tươi cười đã theo thói quen nhoài lên cái chân không bị đau của anh, đắc ý đưa túi đồ ăn thơm nức lúc lắc trước mặt anh - Có phải là anh đã rất sợ đồ ăn trong viện rồi không? Thì ra ở gần bệnh viện này còn có một nơi người ta tự rán bánh dưa muối ở nhà để bán! Vừa sạch lại vừa ngon, nếu không có người bạn mới quen dẫn đi, chắc em không thể tìm được! - vẻ mặt của cô, đơn thuần đến mức có chút giống như một con vật cưng đang đợi được chủ khen ngợi.

Tim anh ấm áp, cắn một miếng nhỏ trên tay cô. Rất thơm, dưa muối còn có chút ngòn ngọt, rất giống với vị ngọt thơm mà khi còn nhỏ anh vẫn được ăn ở dưới quê.

- Rất ngon. - Anh gật đầu.

- Em biết ngay là anh sẽ thích! - Cô nhảy lên vì sung sướng, sau đó chọn lấy một quả táo rất đẹp trong giỏ hoa quả, bắt đâu gọt vỏ - Anh ăn xong lại ăn thêm một quả này nữa!

Trước khi kết hôn, anh không thích ăn hoa quả, thế nhưng, sau khi lấy nhau, cô thường lấy danh nghĩa sức khỏe để ép anh mỗi hôm ít nhất cũng phải ăn một chút, dần dần, anh cũng thành quen.

Cô đem quả táo đã được gọt vỏ cẩn thận cắt thành từng miếng nhỏ, cắm tăm lên trên, sau đó bưng đến trước mặt anh.

- Ngọt lắm! Ai tặng vậy? - Anh cầm tăm lên, ăn một miếng nhỏ, làm như hờ hững hỏi

- Bạn em! - Cô trả lời không chút nghi ngờ.

Anh giả vờ tình cờ liếc về phía giỏ hoa quả nhập khẩu:

- Giỏ hoa quả này không rẻ đâu! Hơn nữa, anh ta cứ thỉnh thoảng lại mang đến một giỏ...

- Em cũng bảo anh ấy đừng mang đến nữa, nhưng anh ấy bảo bệnh nhân cần phải bổ sung dinh dưỡng, ngoài cửa bệnh viện không có hoa quả tốt! - Cô nghịch ngợm le lưỡi - Em cũng rất ngại, đang định mời anh ẩy đi ăn!

Mặt anh trầm xuống, giả vờ giận dỗi:

- Một giỏ hoa quả liền có thể lừa được một cuộc hẹn? Xem ra, anh nên trang hoàng lại nhà cửa một chút, nên chuyển nhà vệ sinh lên trên huyệt đào hoa, dùng nắp bô đậy thật chặt lại. Như vậy cái đào hoa nát của em mới không thể nở tưng bừng như vậy được.

Cô bị anh chọc cho vui, bật cười:

- Lương, anh đang ghen à?

Anh lườm cô một cái, nói mát:

- Anh không nên ghen à? Cái người được gọi là bạn em ấy, lấy danh nghĩa đến thăm người bệnh mà ngay cả phòng bệnh cũng chưa vào lần nào. Anh còn hoài nghi, anh ta có phải cố ý kiếm cớ để đến gặp em không?

Cô ngây ra một chút, sau đó, trong lòng tràn lên một cảm giác vui sướng không thể kìm nén được, bởi vì, lần đâu tiên anh đã đường đường thừa nhận, anh đang ghen.

- Không phải đâu! Anh đừng hiểu lầm! Anh ấy căn bản không có ý đó với em đâu. - Cô ngọt ngào ôm lấy cổ anh giải thích.

Cô căn bản không phát hiện, người trong lòng mình, ánh mắt dưới đôi mắt kính phút chốc sắc nhọn như mắt chim ưng.

- Thế anh ta tại sao lại ân cần đến vậy? - Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, hé đôi mắt như chim ưng, hỏi.

Cô suy nghĩ, lựa chọn nói cho anh biết sự thực:

- Thực ra, anh ấy là trợ lý của Giang Thừa Vũ, hôm đó là bị phái đi theo dõi chúng ta, việc anh bị thương khiến anh ấy rất áy náy, cho nên đến tặng hoa quả để tỏ lòng xin lỗi. - Khi mới nghe Tiểu An bộc bạch, mới đầu cô cũng rất tức giận, nhưng sau đó nghĩ, nếu khi đó không phải anh kịp thời ngăn những người kia lại, cục diện bây giờ đã thật khó có thể tưởng tượng.

- Tóm lại là anh yên tâm đi, vợ anh chỉ là một người hết sức bình thường, không có sức hấp dẫn lớn tới vậy, người khác làm sao có thể để lọt mắt một bà vợ nhếch nhác như em. - Cô tưởng rằng anh thực sự đang ghen, ra sức giải thích.

Cái dáng điệu đang cố gắng hạ thấp mình của cô, rất dễ thương. Thế nhưng, anh không cười nổi. Bởi vì anh có chút lo lắng, anh trước nay đều là người đàn ông mà khi chưa đạt được mục đích thì sẽ không buông tay.

- Trẻ con, anh không thích giữa chúng ta còn có bí mật, thế nên, hai người nói chuyện gì cũng phải nói cho anh biết. - Anh thở dài, nửa đùa nửa thật nói - Anh cần phải làm rõ, người đàn ông đó có chút uy hiếp nào đối vói anh không.

Anh không thích giữa chúng ta còn có bí mật...

Giống như lần trước ở sở cảnh sát, chỉ vì cô không chịu nói, không chịu giải thích, anh đã rất giận dữ.

Cô cũng không muốn giữa họ còn có bí mật nữa. Chỉ cần cô dốc hết tâm can với anh, liệu có phải một tương lai không xa, anh cũng sẽ đem những bí mật mà cô muốn biết về anh ra nói vói cô?

- Là bạn bè với nhau, tại sao em không khuyên anh ta nên đứng về phía chính nghĩa? - Tóc của cô, từng lọn từng lọn vương qua kẽ tay anh, anh có một thứ cảm giác thắng lợi như có thể nắm chắc tất cả.

- Nếu anh không ghen nữa, em hẹn anh ấy đi ăn cơm trưa đây. - Vừa nghe anh nhắc đến, cô thực sự cảm thấy cần tử tế khuyên bảo người bạn của mình.

- Đi đi! Nhưng mà, đừng đi xa quá! Buổi trưa anh sẽ ngủ một giấc, khi tỉnh dậy, nhất định phải nhìn thẫy em! - Anh cười cười.

- Tuân lệnh! - Cô gái đơn thuần như cô, căn bản không hề nghĩ tới việc, mình đã bị rơi vào một cái bẫy!

Anh ngồi trên một chiếc ghế đung đưa, nhàn nhã nhắm mắt.

Rất lâu rồi anh không nghỉ phép, cuộc sống thường cuống cuồng bận rộn, đầy những tính toán tranh giành, cứ coi như thời gian này, là kỳ nghỉ dài ngày của anh.

- Minh Minh, trà... - Tay anh tự nhiên đưa ra.

Đợi một lát, vẫn thấy bàn tay trống không, không thấy có chút ấm áp nào, anh mới chợt nhớ ra, hôm nay, “tiểu nô tì” của anh hết phép, đã bắt đầu phải đi làm. Lẽ ra anh nên gạt cô thêm một thời gian nữa, bảo với cô rằng vẫn đau chỗ này chỗ kia để khóa thật chặt cô bên cạnh mình.

Sáng nay cô nhận được điện thoại của luật sư Diêu nói Văn phòng đã bận đến mức có lẽ cần phải tuyển một người khác vào thay vị trí của cô, khiến cô vô cùng hoảng hốt.

Vừa cúp điện thoại, cô đã nhăn mày nhăn mặt.

Anh có thể nhìn thấy, cô rất coi trọng công việc này.

- Em đi đi, chỉ cần tan ca xong về nhà ngay với anh là ok. - Được rồi, để giữ lại nụ cười của cô, thở dài, anh chỉ có thể thỏa hiệp. Đến giờ, người đáng thương lại chuyển thành anh.

Những ngày có cô ở bên, dù ở bệnh viện cũng giống như đi nghỉ mát, giờ thì sao? Nhàm chán đến mức chỉ còn biết bấm ngón tay, đếm xem còn bao nhiêu tiếng nữa thì đến giờ tan ca của cô.

y, lại thở dài.

Tiếng tin nhắn đến rung lên, là số của Emily, vẻ mặt anh nghiêm lại.

“Thiên sứ đã lừa được cá cắn câu”.

Anh mím môi, điềm tĩnh nhấn điện thoại: “Bảo Thiên sứ tìm mọi cách để làm Cá thừa nhận có quan hệ không bình thường với “Quốc vương”, thừa nhận “Quốc vương” chiếm đoạt tài sản của người khác dâng cho anh ta! Ghi âm lại làm bằng chứng! Ngoài ra bảo Thiên sứ nhanh chóng hiến thân, quay video lại!”. Sau khi gửi tin nhắn đi, anh lập tức nhấn nút “xóa”.

Thế giới của đàn ông, hiểm họa khó lường, đầy những tranh đấu, giống như cuộc chiến giữa hai con đực, không phải đối phương chết, thì là mình chết. Trong xử lý việc công, anh trước nay không phải là kiểu đàn ông mềm lòng trắc ẩn. Cho nên, không quyền không thế, thế nhưng anh đã leo lên nhanh hơn bất cứ ai, cao hơn bất cứ ai!

Nhắm mắt lại, anh tiếp tục hưởng thụ kỳ nghỉ của mình. Miệng, thực sự có chút khát.

- Minh Minh, trà... - Anh lại quên mất là cô không có ở nhà, lại chìa bàn tay ra.

Chỉ là, lần này, trong bàn tay thực sự xuất hiện một ly trà nóng. Anh lập tức mở mắt, đối diện vói gương mặt tinh tế đó.

Đột nhiên, anh hoảng hốt.

- Sao em lại đến đây? - Anh ngồi thẳng lại, hỏi có vẻ lãnh đạm - Chúng ta bây giờ không thích họp để gặp mặt.

- Anh đã bị thương đến thế này, em không nên đến thăm anh sao? - Cô tự ý tìm một chỗ ngồi xuống.

- Không phải anh đã bảo em đừng đến sao? Chúng ta bây giờ không thích hợp để gặp mặt! - Anh có chút không vui, anh đã dặn dò nhiều lần trong điện thoại. Hơn nữa, điều anh không mong đợi nhất là Minh Minh và Khương Du Tâm đụng mặt với nhau.

- Yên tâm, Giang Thừa Vũ đã dỡ bỏ tất cả... Hơn nữa, em tưởng rằng, anh sẽ muốn gặp em! - Cô nói một cách vô cùng ngạo mạn và tự tin.

Lông mày anh hơi nhíu lại.

- Vết thương còn đau không?

Trước nay anh chưa từng nghe thấy Khương Du Tâm dùng giọng nói nhỏ nhẹ như vậy để nói với ai. Anh có nên cảm thấy vinh hạnh không?

- Hồi phục cũng tốt, mấy ngày nữa là có thể thử đi bằng chân phải được rồi. -Anh lạnh nhạt trả lời.

- Cảm ơn anh, vì em, đã không từ bỏ. - Khương Du Tàm nói lời cảm ơn với anh.

Vì cô, đã không từ bỏ? Tại sao, nghe những lời nói này anh cảm thẵy có chút lạ lẫm. Thế nhưng, anh không tìm được lý do gì để giải thích, bởi vì khi tự hỏi lòng mình, nếu như người ủy thác không phải là Khương Du Tâm, anh có từ bỏ không? Ngay bản thân anh cũng không chắc chắn.

- Không cần cảm ơn, đây là những việc mà một luật sư nên làm. - Anh trả lời, rất lạnh nhạt.

Thế nhưng, Khương Du Tâm chỉ cười nhạt không nói gì, đôi mắt thông minh kiêu ngạo, dường như đã nhìn thấu tất cả sự ngụy trang của anh.

- Tìm khoảng thời gian nào đó, chúng ta hẹn hò đi. Coi như sự báo đáp của em.

Anh sửng sốt ngây người.

- Em đang đùa gì thế? - Anh có chút thẹn quá hóa giận.

- Mười sáu năm trước, anh muốn dẫn em đi đâu? Sau mười sáu năm, em muốn đến cuộc hẹn đó. - Lời nói của cô rất điềm nhiên, giống như lúc này việc quay trở lại cuộc hẹn của mười sáu năm về trước, chỉ là một chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.

Anh đặt ly xuống, chậm rãi nói một cách lạnh nhạt:

- Anh đã kết hôn rồi! Cũng không có hứng thú tìm một người tình.

Người muốn ly hôn đang là cô, chứ không phải anh. Cho dù, cuộc hẹn mười sáu năm về trước, vẫn luôn là một nỗi nuối tiếc đẹp đẽ và đau đón trong tim anh.

Khương Du Tâm ngạo mạn cười:

- Cũng như vậy, em không thể làm tình nhân của bất kỳ ai.

Anh nhìn lại cô. Nếu như đều có ý nghĩ giống nhau, tại sao còn phải nói thêm đến chuyện “hẹn hò”?

Cô ung dung nói ra đáp án:

- Em tin rằng, dựa vào chuyên môn của anh, nếu muốn tống cổ một cô gái, chỉ là chuyện nhỏ! - Bởi vì rất tự tin, cô không hề tức giận trước sự cự tuyệt của anh.

Cô tin rằng, việc một lần nữa nắm lấy trái tim của anh, cũng dễ như trở bàn tay. Mục đích chuyến đi này của cô, chính là muốn nói cho anh biết, cô đã bị anh làm cho cảm động, cô đồng ý ở bên anh.

Anh sững người, rất lâu sau mới có thể hiểu được điều mà cô nói.

- Đúng vậy, nếu như anh muốn ly hôn, chỉ là chuyện nhỏ! - Dựa vào cái đầu óc đơn thuần của trẻ con, làm sao có thể đấu lại anh - Vấn đề là, anh chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn. - Anh thận trọng nói với cô.

Đúng, tuy là một luật sư ly hôn, thế nhưng từ thời khắc đặt bút ký vào tờ đăng ký kết hôn đến nay, anh chưa từng nghĩ đến hai chữ “ly hôn”. Cũng giống như cha mẹ anh, trước khi kết hôn căn bản còn chưa từng biết mặt nhau, sau khi lấy nhau họ có yêu không? Không cần biết là có hay không, nhưng cũng đã yên ổn và bình thản sống với nhau suốt cả cuộc đòi. Thứ mà anh cần, chẳng qua cũng chỉ là như vậy.

- Lần đó, anh đợi em mấy tiếng đồng hồ? - Đột nhiên, cô hỏi.

Ngực anh nhói lên. Không phải là mấy tiếng đồng hồ, mà là một ngày một đêm.

Ở cửa công viên giải trí, từ lúc mặt trời mọc đến lúc lặn, từ khi đặt bàn ăn đến lúc hủy bỏ, vé xem phim trong túi từ lúc còn chưa chiếu đến lúc đã biến thành hai tờ vé vô giá trị. Anh không cam lòng, anh cứ đợi, cứ đợi. Thế nhưng sang đến ngày thứ hai lại chỉ đợi được tin tức cô đã chuyển trường và một bức thư do Hà Huyên Na mang đến.

Cho dù là một cuộc hẹn trang trọng đến cỡ nào, nhưng nếu như đối phương không phải là “hoàng tử”, cô chỉ có thể xin lỗi.

Bức thư khi đó, dù đối với người đàn ông nào mà nói, cũng sẽ là một vết sẹo hằn sâu.

Thế nhưng, mười sáu năm sau, cô lại đến nói với anh:

- Lương Tử Tích, lần này, để em đợi lại đi.

Anh trầm mặc, môi mím chặt, ngực, lại càng chấn động. Lúc này, đã không thể nào có được cảm giác mừng vui, sung sướng, hồ hởi nữa, chỉ có sững sờ.

Lát sau, anh mới tìm lại được lý trí của mình, lãnh đạm trả lời:

- Không cần đợi đâu! Giống như mười sáu năm trước anh không đợi được em, đến giờ, em cũng sẽ không thể đợi được anh.

Anh đã kết hôn rồi!

- Không, em sẽ đợi được anh! - Khương Du Tâm hếch cằm lên, nói một cách tự tin. Cô sẽ đợi được anh, thứ mà Khương Du Tâm cô muốn, không thể nào không có được. Huống hồ, anh vẫn không quên được tình cảm đối với cô, điều này, đã quá rõ ràng.

Mắt anh sẫm lại, nếu như cô thực sự có ý nghĩ ấy, như vậy, từ nay về sau anh sẽ tránh gặp mặt cô hơn.

- Em về rồi! - Một giọng nói vui vẻ vang lên từ ngoài cửa.

Người còn chưa thấy đến, túi xách đã quăng ngay lên sàn nhà.

- Có biết em mang ai đến chơi với anh không? Anh nhất định sẽ rất vui...

Lời nói của Minh Minh, trong phút chốc cứng lại nơi cổ họng, bởi vì, cô nhìn thấy người phụ nữ đó.

Cô có một ông chủ thật tốt, luật sư Diêu biết được tình hình đặc biệt của cô, cho nên cho phép cô về sớm.

Hôm nay cho dù bận đến thế nào, cô cũng nhất định phải để dành thời gian, chạy đến bệnh viện thú cưng, thăm Tiểu Ngốc của cô.

Tiểu Ngốc đã dần dần hồi phục, có thể chạy nhảy được, nếu như không biết trước thì thật khó có thể nhìn ra nó đang bị bệnh tim. Cô muốn đón Tiểu Ngốc về nhà, lúc này cũng đã nên lấy can đảm gánh chịu sự sai lầm của mình, nói thẳng về bệnh tình của Tiểu Ngốc với Lương Tử Tích.

- Chị hỏi bác sĩ Trần? Anh ấy hôm nay đi chuyển nhà rồi! - Đến bệnh viện thú cưng cô được nghe trả lời như vậy.

Cô không tìm bác sĩ Trần, cô đang tìm Tiểu Ngốc nhà cô.

- Con chó đó quấn bác sĩ Trần lắm, bác sĩ Trần cũng coi nó như bảo bối, đi đâu cũng mang nó đi. Cô đến phòng anh ấy thuê tìm xem, thế nào cũng thấy một người một chó.

Thế là, cô liền cầm tờ địa chỉ cô y tá đưa cho, sau đó không ngớt kinh ngạc. Là đối diện với nhà cô. Chỗ ở của Hà hồ ly. Không lẽ, Hà hồ ly đã dụ dỗ được bác sĩ Trần? Bọn họ cùng ở.

Rõ ràng đã bị dọa không nhẹ, may thay, sự thực đã chứng minh đây chỉ là một hiểu lầm.

Cánh cửa nhà hàng xóm đang mở rộng, bác sĩ Trần một mình sắp xếp đồ đạc, Tiểu Ngốc tinh nghịch nhà cô, lại đang không ngừng với theo chiếc đuôi của mình, không ngừng quay vòng vòng.

- Ngoan nào, sức khỏe mày không tốt, đừng nghịch ngợm nữa! - Anh giữ Tiểu Ngốc lại, không để nó tiếp tục làm mệt mình.

Tiểu Ngốc có chút “cuồng khách”, chỉ cần nó thích ai đó, nhất định sẽ mang cái tuyệt chiêu “đuổi đuôi” ra biểu diễn cho người đó xem. Thế nhưng, kiểu vận động mạnh này đã không còn thích hợp vói nó nữa.

“Gâu gâu!” - Tiểu Ngốc vùng vẫy, dường như đang kháng nghị, nó vẫn muốn chơi.

- Ngoan... - Trên đôi tay thon dài đẹp đến nghệ thuật của anh, những ngón tay mảnh dẻ, khi nhẹ nhàng vuốt ve lông của Tiểu Ngốc, có một sức mạnh thần kỳ của sự dịu dàng đến khó tin, ngay cả Tiểu Ngốc nghịch ngợm là thế mà cũng đã trở nên yên lặng và ngoan ngoãn một cách kỳ lạ.

- Bác sĩ Trần, có gì cần tôi giúp không? Chúng ta sau này là hàng xóm rồi. - Cô không gõ cửa, cứ thế xông vào nhà hàng xóm mới.

Sau đó, cô bắt gặp một tình huống đây kịch tính.

Bác sĩ Trần nghe thấy giọng cô, giống hệt như gặp ma, từng chút từng chút ngẩng đầu lên, mặt trắng bệch.

- Em... - Làm sao có thể như vậy? Trần Phong thực sự không thể tin được.

- Rất bất ngờ phải không? - Cô thấy rất ngại ngùng.

Cô cũng rất bất ngờ, họ rốt cuộc lại trở thành hàng xóm mới của nhau. Thế nhưng so với Hà hồ ly, có bác sĩ Trần làm hàng xóm, cô thực sự rất vui.

Bác sĩ Trần là người tốt, anh ta thường vừa rất dịu dàng vừa rất kiên nhẫn hướng dẫn cô về cách chăm sóc Tiểu Ngốc. Những ngày này, cô thường mỗi ngày học một bài, cuối cùng cũng được trải nghiệm một cách sâu sắc rằng, nuôi một “đứa trẻ” không phải chuyện dễ dàng.

- Chúng ta là hàng xóm? - Anh bị câu nói kia làm hoảng hốt.

Sao có thể như vậy? Cô Hà chỉ nói nhà của cô ta còn bốn tháng nữa mới hết hạn thế nhưng cô đã mua được nhà mới, cho nên mới cho anh thuê lại.

- Anh không thích à? - Cô đã phạm phải sai lầm gì? Sao lại khiến hàng xóm mới bị tác động mạnh đến vậy?

- Không phải! - Lúc lâu sau, anh mới lấy lại được tinh thần, sợ làm cô khó nghĩ, dịu dàng mỉm cười nói. Không phải là không thích, chỉ là, nếu như mỗi ngày đều phải tận mắt chứng kiến cảnh phu thê ân ái của họ, ngày tháng đó thực sự rất đáng lo ngại.

- Chồng em phải vào viện, em muốn đưa Tiểu Ngốc vào đó chơi với anh ấy. - Cô nói ra mục đích của mình.

Anh cúi đầu, nhìn vào con chó đang nằm dưới chân mình, có chút gượng cười. Ngay cả nó cũng đi sao? Hạnh phúc không thuộc về bản thân mình, vĩnh viễn cũng không thể giữ được.

Anh ôm Tiểu Ngốc lên, đưa vào lòng cô:

- Sức khỏe của nó không tốt lắm, em phải chăm sóc cẩn thận.

Cô vội vã gật đầu.

Trong lòng cô, Tiểu Ngốc vùng vẫy một chút, rên khẽ mấy tiếng, giống như đứa trẻ không muốn rời khỏi nhà “thầy giáo”.

- Nó rất thích anh! - An Tử Minh cảm thán.

Anh cười dịu dàng, dặn dò:

- Khi nào công việc bận rộn quá không chăm sóc được cho nó, anh có thể giúp em.

- Cảm ơn anh! - Cô cảm kích gật đầu.

Người đàn ông này có ma lực sao? Không chỉ Tiểu Ngốc, ngay cả cô cũng rất có cảm tình với anh ta. Một thứ cảm tình rất quen thuộc. Giống như, họ sớm đã quen nhau từ rất lâu.

- Bác sĩ Trần, anh cũng sưu tầm hộp diêm sao? - Đột nhiên, cô nhìn thấy một chiếc hòm gỗ chứa đầy những hộp diêm đủ mọi kiểu dáng, có một số hộp đã từ rất lâu.

- Bởi vì, có một người con gái từng nói, một cây diêm được đốt lên, chính là một tia hy vọng.

Cô cũng đã từng nói câu này!

Cô hơi cười:

- Người con gái đó bây giờ chắc chắn cũng giống em, đã không còn đọc sách truyện nữa.

Cô bây giờ không còn sưu tầm hộp diêm nữa, bởi vì, người có thể chiếu sáng cho cả thế giới của cô, đã ở bên cạnh.

Lúc chạy đến bệnh viện, trong ba lô của cô còn chứa cả đồ ăn cho chó mà bác sĩ Trần đã cẩn thận chuẩn bị, ngoài ra còn có một cuốn sổ ghi chép, trong đó ghi rất rõ về thói quen sinh hoạt và cách chăm sóc cho Tiểu Ngốc, về việc nó thích ăn gì, ghét gì, sau này nên chú ý những gì. Tiểu Ngốc đi theo anh mới chưa đến một tháng, thế nhưng, anh đã hiểu rõ nó đến còn hơn cả cô.

Đứng ngoài, cô hít thở mấy hơi lấy lại sức, mặt rạng rỡ, đẩy cửa bước vào:

- Có biết em mang ai đến chơi với anh không? Anh nhất định sẽ rất vui. - Nếu như anh biết Tiểu Ngốc đã phải làm phẫu thuật và đến giờ mới được xuất viện, liệu anh có giết cô không?

Tất cả những điêu cô đang định nói, đều nghẹn lại, bởi vì, cô nhìn thấy người phụ nữ đó.

Người phụ nữ đó, cao ngạo ngồi bên cạnh giường, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu nhìn thẳng về một hướng nào đó, ở hướng đó, chồng cô đang ngồi.

Tim cô run lên, ôm thật chặt lấy Tiểu Ngốc, tự nhiên nghĩ đến chiếc túi xách đã từng bị đoạt mất.

- Thưa cô, cô có biết là không nên ngồi bừa lên giường bệnh không? Cô không sợ bị lây xúi quẩy sao? - Bởi vì ác cảm, giọng nói của cô cũng không hề khách khí.

Cô vô cùng ghét việc người phụ nữ đó ngồi bên giường bệnh, hơn nữa, lại chính là chỗ mà Lương Tử Tích vẫn nằm! Tối nay, nhất định cô sẽ bảo y tá đổi khăn trải giường và chăn đi giặt sạch.

Lương Tử Tích bất ngờ nhíu mày, vợ anh rất ít khi nói chuyện thiếu lịch sự như vậy với khách.

- Lương Tử Tích, cô ta là ai? Sao anh lại thuê một y tá không có chút tố chất nào như vậy? - Khương Du Tàm hỏi một cách không vui - Em thấy, hay là anh chuyển đến bệnh viện tư nhân mà em quen biết đi.

Nói cô là không có chút tố chất nào? Hơn nữa, người phụ nữ đó coi Lương Tử Tích là cái gì? Là bạn trai của cô ta sao? Cô giận đến run người.

- Minh Minh đến đây! - Anh nhìn thấy vợ có chút không ổn, vẫy tay về phía cô, cô ngập ngừng một chút rồi bước đến gần anh.

- Sao thế? Có chuyện bực bội ở công ty à? - Anh cho rằng tâm trạng cô không tốt nên vừa về đến đã nổi giận vô cớ - Em như thế không đúng! Có khách ở đây, không hay lắm! - Anh nhấn mạnh chữ “khách”, cố ý để Khương Du Tâm nghe cho rõ.

Cô lắc lắc đầu, có chút xấu hổ, cũng có chút khó chịu.

Tại sao anh chê trách thái độ vừa rồi của cô khiến anh mất mặt mà không hề nói gì đến việc người phụ nữ kia đã quá đáng thế nào?

- Rất xin lỗi, anh thay mặt cô ấy xin lỗi em. - Giọng nói anh, có chút ngán ngẩm nhưng lại đây vẻ âu yếm - Cái người không có chút tố chất nào này, là vợ anh.

Vợ anh? Khương Du Tâm kinh ngạc, sau đó, môi nhếch ra một cái lạnh nhạt, cô còn cho rằng Lương Tử Tích ít ra cũng phải lấy một người như thế nào đó làm vợ, thì ra, ngay cả so với Hà Huyên Na cũng không bằng. Xem ra, đúng như lời Hà Huyên Na nói, có lẽ do bị bố mẹ giục gấp quá.

Cô đưa mắt nhìn kỹ hơn, mơ hồ nhớ lại, thì ra là “con bé” ăn mặc lôi thôi ấy.

Càng quan sát, càng thấy không thể chấp nhận. Đặc biệt là, con chó nhỏ trong tay cô ta, một khối màu vàng tạp loạn, cũng không có phẩm cách và quê mùa đến làm người ta không chịu được giống cô ta!

Đợi đã, khối màu vàng đó...

Trí nhớ của cô trước nay đều rất tốt...

Nụ cười trên khóe miệng Khương Du Tâm càng hiện rõ.

Con chó đó, nếu như Lương Tử Tích rất giữ lời...

- Lớp trưởng, cảm ơn anh đã thay em nuôi nó biết bao nhiêu năm như vậy! - Ánh mắt cô nhẹ lướt qua, cố ý nói.

Một câu nói, khiến nụ cười lịch sự trên môi Lương Tử Tích ngưng lại. Đồng thời, vợ anh cũng đờ người ra.

Vì câu nói của Khương Du Tâm, Lương Tử Tích và Minh Minh, trong phút chốc, như ngừng thở.

Chỉ là, khi Khương Du Tâm đang kiêu ngạo định đoạt về “vật gửi nuôi”, đầu ngón tay cô ta còn chưa chạm vào, Tiểu Ngốc đã đột nhiên sủa lên dữ tợn. Tiểu Ngốc, căn bản không quen cô ta.

Trong ghi chép quan sát của bác sĩ Trần có viết: Tiểu Ngốc vô cùng ghét màu xanh, nếu dùng bàn tay có sơn móng màu xanh động vào nó, nó sẽ giận dữ, nổi xung lên. Vậy mà vừa vặn Khương Du Tâm lại sơn móng tay màu xanh.

Điều này, cả anh và cô đều biết rõ. Cho nên, ở nhà cô cực ít mặc đồ màu xanh.

Tiểu Ngốc vẫn sủa mãi không dứt, dáng vẻ rất hung dữ, nếu như không phải cô cố ấn xuống, đoán chừng nó đã nhảy bổ vào mà cắn xé Khương Du Tâm.

- Nó không nhận ra em nữa rồi. - Nụ cười trên mặt Khương Du Tàm dần biến mất.

- Bởi vì, nó vốn không phải “nó”. - Anh chỉ có thể trả lời.

Có rất nhiêu việc, vốn đã thay đổi.

- Khương Du Tâm, em đi mau đi! - Anh hốt hoảng nhìn thấy, hàm răng sắc nhọn của Tiểu Ngốc suýt chút nữa thì cắn cả vào ngón tay đang ấn chặt nó của cô.

Khương Du Tâm cần phải đi ngay! Tiểu Ngốc khi đã nổi xung thì rất hung dữ, anh e rằng Minh Minh không thể giữ được nó.

Cảm tạ cái “sở ghét” của Tiểu Ngốc, tình địch của cô căn bản không thể nán lại lâu hơn trong căn phòng này. Mặc dù ra đi có chút thảm hại, Khương Du Tâm vẫn cứ dóng thẳng lưng, ánh mắt cao ngạo như trước nay vẫn vậy.

Xuất hiện và ra đi, đều rất đột ngột. Chỉ còn lại cô và anh, nhìn nhau không nói.

Cô đi đến, vẫn lặng lẽ dựa vào bên chân không bị thương của anh.

Khi nãy, anh vội vàng đuổi người phụ nữ đó đi, rốt cuộc là sợ ai sẽ bị thương? Cô không phủ nhận, cô đã thoáng có ý nghĩ xấu xa, muốn để Tiểu Ngốc cắn mình một cái, cô muốn xem xem, anh liệu có giận dữ với người phụ nữ đó không. Thôi đi, đừng để người phụ nữ đó ảnh hưởng đến...

Ba năm vợ chồng, có những lúc, cô không hiểu được anh, bởi vì, anh không muốn mở lòng mình cho cô thấy.

Khi nãy, lúc cô vừa bước vào phòng bệnh, liền nhìn thấy dưới vẻ điềm tĩnh của anh thoáng có chút hoảng hốt. Anh đang lo sợ điêu gì? Bởi vì, cô và người phụ nữ đó đã mặt đối mặt? Hay là bởi vì, người phụ nữ đó đã nói điều gì khiến lòng anh hỗn loạn? Hoặc giả sự hoang mang của anh, là do bị người phụ nữ kia nhìn thấu được? Rốt cuộc, trong tim anh, mối tình đầu sâu đậm đến thế nào? Trái tim anh, đã trao cho cô hay vẫn khóa lại trong quá khứ?

Cô không ngừng tự động viên mình, nhất định phải nhìn về phía trước, mọi giông tố, đều sẽ đi qua, ba năm ân ái quấn quýt, tuyệt đối không phải là giả.

Màu xanh đã biến mất, Tiểu Ngốc đã dần bình tĩnh lại.

- Để anh ôm nó, lâu lắm không gặp, nhớ nó quá! - Anh cười nhẹ, phá vỡ sự trầm mặc và bối rối.

Anh cũng đang chuyển chủ đề.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang haynhat.com chẳng hạn như phan chia giai cap la gi, nhung chuyen tinh nghiet nga phan 2 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.