Chồng cũ, anh nợ em một đứa con

Chương 13: Cô gái ngốc nghếch



“Em đang làm cái gì vậy? Trên thân của em sao lại…” Anh nhìn những nốt đỏ dày đặc che kín trên thân cô, vẻ mặt kinh ngạc hỏi.

Đang dùng nước nóng tẩy rửa thân mình, Hoa Ngữ Nông nghe vậy vội vàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng, rất nhanh, cô ý thức được giờ phút này mình không hề mặc quần áo, vì thế lập tức vươn tay tùy tiện nắm lấy chiếc khăn bên cạnh quấn vào người.

Ninh Quân Hạo thấy vậy liền bước đến trước mặt cô, một tay vươn ra kéo cô vào trong lồng ngực mình, ngăn cản cô đang cố dùng khăn tắm bao lại thân thể, lớn tiếng hỏi lại lần nữa: “Nói cho anh biết, đây là chuyện gì? Vì sao trên thân thể em lại có nhiều nốt ban đỏ như thế? Lúc sáng rời giường không phải vẫn còn tốt hay sao?”

“Vâng…là do em…em bị dị ứng…” Hoa Ngữ Nông lúc này chỉ cảm giác được đại não mình hỗn độn, thân thể ướt sũng vô lực tựa vào trong ngực anh, ánh mắt nhút nhát có chút khiếp đảm nhìn Ninh Quân Hạo, nhỏ giọng đáp.

“Dị ứng? Đang yên đang lành vì sao lại bị dị ứng?” Hiển nhiên anh vẫn còn nghi hoặc với câu trả lời của cô, ít nhất anh cũng cho rằng, theo như khoảng cách từ phòng ngủ tới phòng khách cùng với đám hoa tươi trong nhà không đến mức khiến cô dị ứng nhanh đến vậy.

“Quần áo…Da của em…Em chỉ mặc quần áo làm từ sợi tơ tằm và sợi tổng hợp tinh khiết…Nếu là quần áo có vải sợi tổng hợp, em không thể mặc lên người, bằng không sẽ bị dị ứng…” Nói xong, cô nâng tay chỉ vào bộ váy áo đã sớm bị thay ra vứt trên sàn nhà tắm.

Ninh Quân Hạo cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân cô dị ứng, vì thế cũng không nói thêm gì, anh chỉ đem khăn tắm bao lại thân thể cô kỹ càng lại lần nữa, rồi bế cô lên đi ra ngoài.

Không ngờ được Ninh Quân Hạo sẽ đột ngột ôm lấy mình, Hoa Ngữ Nông kinh ngạc há hốc miệng, muốn nói cái gì nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ tùy ý để anh ôm mình ra khỏi nhà tắm, đi đến chiếc giường lớn trong phòng ngủ.

Dịu dàng đặt cô lên giường xong, anh kéo chăn che lên thân thể cô, sau đó nói: “Nếu biết mình mặc quần áo có sợi tổng hợp sẽ bị dị ứng, vì sao em không cự tuyệt mặc cái bộ váy áo kia?”

“Bác Trương nói, đó là thứ mẹ chồng tự tay chọn lựa cho em, hơn nữa mặc váy đó là truyền thống nhiều năm của Ninh gia rồi, cho nên em…” Tiếng của cô càng lúc càng nhỏ dần, giờ phút này trong đầu vẫn còn hồi tưởng đến bộ dạng ngốc nghếch để mặc anh nhìn chằm chằm thân thể của mình ban nãy.

“Cô nàng ngốc!” Nghe được lời giải thích của cô, anh liền thấp giọng thầm mắng một tiếng rồi xoay người đi về phía cửa.

“Cái kia…” Hoa Ngữ Nông thấy anh phải đi, đột nhiên nhớ tới sự thất thố của mình ban nãy, hình như cô đã phá hỏng mọi chuyện rồi, vì thế nhịn không được gọi với theo bóng lưng anh: “Mọi người bên dưới có phải hay không đều…”

“Không cần lo lắng cho người khác, trước hãy chăm sóc tốt cho chính mình, ngồi yên trên đấy đừng có lộn xộn, anh lập tức gọi bác sĩ tới xem qua cho em.” Ninh Quân Hạo biết cô đang lo lắng tàn cuộc bên dưới, vì thế anh lạnh lùng cắt đứt lời của cô, để Hoa Ngữ Nông có thể an tâm nghỉ ngơi, sau đó anh liền đầu không quay lại bước về phía cửa.

Căn phòng trong nháy mắt trở nên an tĩnh như trước, nhất thời, Hoa Ngữ Nông cảm giác lòng mình cũng bình tâm hơn, chẳng qua chỉ cần nghĩ tới vừa nãy Ninh Quân Hạo nhìn thấy bộ dáng cả người nổi toàn nốt đỏ của mình, cô liền cảm thấy hết sức chán chường, thậm chí trong lòng cũng không khỏi suy nghĩ miên man, anh ấy liệu có cho rằng thân thể cô khó coi quá không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như lay phat sam hoi su phu thich chan quang ton kinh, nhac niem phat khong loi 2 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.