Chú, mượn đùi ôm một chút

Chương 14: Bị cắn một miếng

Edit: Dép

Quý Hoài không thể tin nổi mà nhìn Giang Tử Mặc, nhưng cũng không dám cãi lại, chỉ có thể trừng to đôi mắt diễm lệ mà nhìn hắn.

Đau quá! Đau tới mức nước mắt cậu tí tách rơi xuống. Nanh của bé sói con càng ngày càng sắc bén.

"Phải cho sói uống máu tươi ngay từ nhỏ, tốt nhất là máu người, có vậy thì khi lớn lên mới có thể phát hiện được mùi vị máu người, mới biết làm thế nào để cắn người chảy máu chỉ với một nhát cắn."

Không khí lạnh lẽo lại dần dần bao trùm thân thể Quý Hoài, lời lẽ lạnh lùng vô cảm của Giang Tử Mặc làm cậu nhớ lại những lời đồn đại về hắn.

Hắn giết người! Tay vấy máu tươi!

Nhưng giết thế nào? Giết ai? Cảnh sát mặc kệ sao?

Có những chuyện càng không muốn nghĩ thì lại càng không kiềm chế được mà nghĩ tới, làm cho người ta dựng tóc gáy, tay chân lạnh ngắt.

"Sợ à." Giang Tử Mặc chậm rãi tới bên Quý Hoài, ánh mắt nhìn Quý Hoài rồi nhìn con sói con, đột nhiên hắn nhếch miệng cười lạnh, đưa tay gỡ sói con ra, ghé miệng vào vết thương sói con đã cắn ra trước đó.

Giang Tử Mặc đột nhiên ghé lại gần, Quý Hoài khẽ run lên, nỗi kinh hoảng tập trung ở nơi vết thương trên cổ đang bị cắn. Trong đầu cậu tràn ngập ý nghĩ về một Giang Tử Mặc giết người không ghê tay.

Có khi nào cậu sẽ bị cắn tới chết không?

Sự sợ hãi trong lòng cộng với chùn bước trước cái chết đang đến gần khiến Quý Hoài bộc phát sức lực to lớn, cậu không hề nghĩ ngợi đẩy mạnh Giang Tử Mặc ra.

Giang Tử Mặc có vẻ như không lường trước được, ngạc nhiên nghi ngờ lui về phía sau, trên môi hắn còn dính một chút máu tươi. Thời khắc hắn từng bước từng bước lại gần Quý Hoài, cậu cảm thấy mình đang nhìn thấy thần chết.

Quý Hoài lui lại đụng vào bức tường phía sau, trong lòng kinh hoảng sợ hãi tột cùng, hai chân cậu run rẩy sắp không đứng nổi, trái tim như bị bóp nghẹt không thể hô hấp.

"Sợ chú cắn chết hay gì?" Giọng nói lành lạnh nặng nề của Giang Tử Mặc lướt qua vành tai Quý Hoài, thanh âm như kết thành sợi tơ len lỏi vào tim cậu.

Quý Hoài hốt hoảng nghĩ rằng một giây nữa thôi cậu có lẽ sẽ chết vì trụy tim.

Giang Tử Mặc nhìn khuôn mặt tràn ngập sợ hãi của Quý Hoài, làn da trắng bệch, đôi môi run rẩy, khóe mắt vương lệ, tất cả đều làm cho hắn... sung sướng.

Giang Tử Mặc cúi đầu, vươn lưỡi liếm miệng vết thương trên cổ Quý Hoài, khi thấy thân thể cậu nhẹ run lên, hắn nở nụ cười.

"Nuôi mập một chút là ăn được rồi." Giang Tử Mặc lui về sau, khóe miệng nhếch lên, cười nói.

Quý Hoài ngây người nhìn hắn, vẫn sợ không dám cử động. Giang Tử Mặc ngồi xuống ôm bé sói con lên, đặt vào lòng Quý Hoài, Quý Hoài nhận lấy theo bản năng.

"Cho nó ăn no."

Nói rồi hắn xoay người sải đôi chân dài đi ra khỏi phòng. Hắn đi rồi, Quý Hoài mới thấy mình có thể hít thở trở lại. Nhưng toàn thân cậu đã nhũn ra, chỉ có thể dựa tường mà dần trượt xuống.

Có những người chỉ cần đứng một chỗ thôi cũng làm bạn cảm thấy áp lực và sợ hãi, đừng nói Giang Tử Mặc còn cắn cậu một miếng.

Quý Hoài sờ sờ cổ mình, miệng vết thương âm ỉ đau. Vừa rồi Giang Tử Mặc cắn xuống, cậu cảm nhận được hắn sẽ cắn vỡ động mạch.

Đó là nỗi sợ hãi đời trước lẫn đời này Giang Tử Mặc mang lại cho cậu. Những lời đồn đại úp mở, những ánh mắt e dè của người Hoa gia, tạo thành lý do cậu sợ Giang Tử Mặc. Nhưng cậu chưa từng sợ Giang Tử Mặc như hôm nay, ánh mắt Giang Tử Mặc nhìn cậu như nhìn... một đồ vật không có sự sống.

Quý Hoài nghĩ mình đã chết một lần rồi thì sẽ không sợ chết nữa. Nhưng thời điểm kề cận tử vong, cậu vẫn rất sợ.

Cái dũng khí cảm nhận thân thể dần dần chết đi, cậu không còn nữa rồi.

Quý Hoài đưa tay tới bên miệng sói con, nói: "Cắn đi."

Bé sói con còn muốn leo lên dụi dụi cổ cậu nhưng bị Quý Hoài chặn lại. Nó rơi phịch xuống, thấy cánh tay đang kề gần mình liền há miệng cắn lấy.

Quý Hoài "Shh" một tiếng rồi nín lặng.

Sói con ăn no thì ngủ trên tay Quý Hoài, Quý Hoài cúi đầu nhìn nó, thân thể nhỏ bé làm lòng cậu dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng. Rõ ràng nó là một con sói ăn thịt người.

Quý Hoài thấy sói con đã ăn no rồi mới rời đi. Cậu bước chân ra ngoài, may mắn không đụng phải Giang Tử Mặc. Nhưng Lục Thất lại đang đứng ở cửa chờ cậu.

"Anh Lục."

Lục Thất kinh ngạc nhìn cậu, có lẽ là không nghĩ cậu lại gọi "anh", anh nhìn nhìn vết thương trên cổ và tay cậu, nói: "Để tôi giúp cậu xử lý vết thương cái đã."

"A, không cần đâu." Cậu vội vàng nói, cậu không muốn ở lại chỗ Giang Tử Mặc dù chỉ một giây.

Có lẽ Lục Thất cũng hiểu ý cậu, không ngăn cản nữa, đưa thuốc cho cậu rồi để cậu về.

Sau khi Quý Hoài đi rồi, Lục Thất vào thư phòng, Giang Tử Mặc đang ngồi trên ghế xoay, trước mặt hắn là một chiếc màn hình lớn chia làm mười mấy ô vuông, đó là các góc đặt camera quanh biệt thự. Ở giữa màn hình, bóng dáng Quý Hoài từ từ biến mất.

Lục Thất đứng chờ ở một bên, một lát sau, Giang Tử Mặc xoay ghế lại, gõ gõ tay vịn. Lục Thất tưởng Giang Tử Mặc sẽ chuẩn bị giao việc gì, lại không ngờ hắn đột nhiên mỉm cười.

"Dạo này có hơi nhàm chán." Giang Tử Mặc cười nói.

Bình thường nếu thiếu gia nhàm chán thì sẽ có người gặp xui xẻo. Lục Thất nhìn cái người đã biến mất trên màn hình kia, nghĩ: Hy vọng đứa nhỏ này có thể kiên trì lâu một chút.

- ------------------

Tình hình là lúc đầu định vừa đọc vừa edit nhưng vì vã quá nên tôi đọc hết xừ luôn 195 chương rồi giờ lười edit qué._. Ai cho tôi cái động lực với
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như biet danh hay cho con gai, cach doi hinh nen may tinh chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status