Chưa đủ

Chương 12



Một đêm này, anh đối với cô vô cùng dịu dàng, tựa như trên khắp thế giớ này cô là người anh yêu thương nhất, dùng nhu tình mềm mại tầng tầng lớp lớp bao bọc lấy cô.

Hoàn thành tốt mọi thứ, nhìn Lâm Trinh Lan thỏa mãn ngủ say, Thường Trữ Viễn rốt cuộc thẳng thắn đối diện với chính mình —— thật ra thì anh đã sớm không thể không có cô! Thì ra là từ lần đầu tiên hai người gặp nhau, số mệnh đã gắn kết họ lại với nhau.

Có lẽ Lâm Trinh Lan không phải là người đẹp nhất, có điều kiện tốt nhất, nhưng cô tuyệt đối là người anh muốn vĩnh viễn ở cùng, anh không thể bỏ lỡ cô được.

Ôm cô vào lòng, Thường Trữ Viễn cuối cùng cũng hiểu, nếu như trên thế giới này có một người làm anh nguyện ý buông tha mọi thứ, thì không cần phải nghi ngờ gì nữa, anh khẳng định người đó chính là Lâm Trinh Lan!

“Tại sao muốn Tiểu Lan đi? Đó không phải là công việc của cô ấy “ Hoàng Kim Phượng chặn trước bàn của Lâm Trinh Lan, không cho người của nhà hàng mang cô ấy đi.

“Mắc mớ gì tới cô! Cô ấy cũng không phản đối.”

“Ai nói chuyện này không liên quan đến tôi, tôi đã hẹn với cô ấy cùng nhau đi xem phim.” Hoàng Kim Phượng mắt không chớp, nói láo mà vẻ mặt không hề thay đổi.

“Cô... Hừ!”

Đối phương thấy không bắt được người giúp một tay, quay đầu rời đi, Hoàng Kim Phượng vẫn còn ở phía sau nói thêm: “Tháng này ngày nào chúng tôi cũng có hẹn rồi, cô không cần quay lại đây.”

Từ đầu tới cuối mặc dù Hoàng Kim Phượng duy trì khuôn mặt tươi cười nhưng Lâm Trinh Lan lại cảm thấy trên người cô tản ra cảm giác áp bức mãnh liệt.

Thật sự rất lợi hại! Cô có thể làm được như thế không?

Mặc dù Hoàng Kim Phượng là phụ nữ, nhưng lại làm cho người khác cảm thấy cô rất là anh tuấn, bề ngoài sạch sẽ gọn gàng lại không mất đi sự dịu dàng của phái nữ, phong cách hành sự thanh thoát quyết đoán, những chuyện này Lâm Trinh Lan tự nhận mình thật sự không làm được.

“Tiểu Lan, công việc của cậu đã xong chưa?” Hoàng Kim Phượng hỏi.

“Rồi!” Lâm Trinh Lan gật đầu một cái.

“Vậy chúng ta đi thôi!” Hoàng Kim Phượng chờ Lâm Trinh Lan sắp xếp xong mọi thứ, rồi cùng cô tan sở.

Thật ra hôm nay Hoàng Kim Phượng và Lâm Trinh Lan không có hẹn, chỉ là khi cô đi ngang qua thấy người của nhà hàng kéo Lâm Trinh Lan đi hỗ trợ, không nhịn được liền chen miệng vào.

Giờ tan tầm nhà hàng cũng như chiến trường, công việc phục vụ rất là mệt nhọc, tiền lương lại ít, người đồng ý giúp đỡ công việc ở đó vô cùng ít.

Thật ra thì theo đạo lý mà nói, công việc của mình thì mình tự đi làm, nhưng bọn họ không chịu đi, lại muốn lôi kéo người không hiểu chuyện như Lâm Trinh Lan vào cuộc.

“Thật xin lỗi, vì tôi mà cậu gây gổ với người khác” Trước khi đến trạm xe, Lâm Trinh Lan không nhịn được hướng Hoàng Kim Phượng nói lời xin lỗi.

“Không cần để ý, dù sao bên chúng ta cùng bên kia vốn là có thù oán rồi, thêm một cái cũng không là gì” Hoàng Kim Phượng cười nói.

Tiệm cơm của bọn họ là một trong hai nơi kiếm được nhiều tiền nhất trong ngành ẩm thực, tự nhiên mấy người trong nhà hàng sẽ nhìn họ không thuận mắt, đây cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai! Hoàng Kim Phượng ở trong tiệm cơm cũng có chút địa vị, coi như cùng người của nhà hàng có chút xung đột, chỉ cần không làm loạn trước mặt khách, phía trên cũng sẽ không nói gì, cho nên cô cũng không sợ.

Lâm Trinh Lan thành thật nói: “Kim Phượng, cô rất lợi hại.”

Từ nhỏ Lâm Trinh Lan là một người rất trầm lặng, nhân duyên cũng không tốt là mấy, nhưng cũng không kém lắm, mọi người cũng có chút ấn tượng về cô.

Nói cách khác, loại người như Lâm Trinh Lan rất dễ bị người khác bắt nạt nhưng cô lại có quý nhân giúp đỡ, mỗi lần có người muốn ức hiếp cô thì sẽ có người khác giúp cô ra mặt.

“Hả?”

“Bởi vì cậu có thể trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình, còn tôi thì lại không biết mở miệng từ chối người khác như thế nào.” Lâm Trinh Lan thở dài nói.

Cô cũng không thích tính tình của chính mình nhưng cô luôn sợ phải từ chối người khác.

“Tại sao không dám từ chối người khác?”

“Bởi vì... Ừ...” Lâm Trinh Lan suy nghĩ một chút sau đó nhỏ giọng nói: “Tôi cảm thấy nếu như mình từ chối sẽ bị người ta ghét?”

“Tiểu Lan, không phải là tôi thích nói cậu” Hoàng Kim Phượng bất đắc dĩ thở dài nói: “Một người không thích cậu, cậu làm nhiều hơn nữa anh ta cũng sẽ không thích cậu.”

Lâm Trinh Lan giật mình, “Vậy... phải làm sao đây?”

“Đổi người khác!”

“Đổi... Đổi người khác?” Lâm Trinh Lan kinh ngạc, cô biết cá tính Hoàng Kim Phượng thẳng thắn nhưng mà cũng không nên nói trắng trợn ra như thế chứ?

“Lúc tôi còn nhỏ có xem mấy bộ phim, thấy nữ chính bị mẹ chồng ngược đãi đến không còn ra hình người. Còn phải giống như Thánh mẫu phục vụ ngược lại bà ta, nhẫn nhục chịu đựng đến hơn nửa đời người. Nếu không thì là chồng ở ngoài mèo mỡ, lại có con hồ ly tinh tranh giành chồng với nữ chính. Hoặc hơn nữa là lấy phải ông chồng mê cờ bạc, một mình nuôi lớn đám nhỏ, chờ mấy chục năm trời mong ông chồng quay đầu hối cải, tôi liền cảm thấy muốn ói! Những nữ chính kia thật là ngu ngốc, gặp phải người đàn ông không quý trọng mình thì đổi người khác đi là được chứ gì?”

“À...” Lâm Trinh Lan sững sờ, “Làm… Làm thế có đúng không?”

“Đương nhiên đúng!” Hoàng Kim Phượng cười lạnh nói: “Tiểu Lan, về sau nếu có quan hệ với đàn ông thì ngàn vạn lần không được cho là mình có thể thay đổi đối phương, cũng không cần tin tưởng đối phương nói muốn vì cậu mà thay đổi. Tin tưởng tôi, chó ăn cứt là điều không bao giờ thay đổi được, một người đàn ông nếu đánh cuộc thì sẽ đánh cuộc cả đời, nếu như anh ta đánh cậu lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai, có phụ nữ ở bên ngoài thì cả đời sẽ nuôi một đám gái; thay vì hy vọng xa vời bọn họ sẽ từ bỏ tật xấu, không bằng cậu tiếp nhận một người khác.”

“Cái này...” Lâm Trinh Lan cúi đầu.

Nói cách khác, cô ảo tưởng có lẽ một ngày nào đó Thường Trữ Viễn sẽ không thể rời bỏ cô, cũng là chuyện không thể nào?

“Không sai, chính là như vậy!” Hoàng Kim Phượng không chú ý tới sự thất vọng của Lâm Trinh Lan , tiếp tục nói: “Đàn ông là loại sinh vật… cậu dễ dàng tha thứ bao nhiêu, anh sẽ không quý trọng cậu bấy nhiêu. Phụ nữ nếu như không quý trọng bản thân mình thì cũng không cần hy vọng xa vời đàn ông sẽ quý trọng họ, cho nên nếu như cậu không muốn thì nhất định phải từ chối, nếu như cậu muốn thứ gì đó thì phải dũng cảm theo đuổi. Trên ti vi nữ chính thường nhẫn nhục chịu đựng sau đó có được hạnh phúc, kết cục này thật là nhàm chán! Chưa từng vì hạnh phúc của mình mà cố gắng thì lấy tư cách gì có được hạnh phúc”

Lời nói của Hoàng Kim Phượng giống như viên đạn bắn sâu vào đầu Lâm Trinh Lan làm cho cô hiểu được hành động vô nghĩa của mình trong mấy năm qua.

Có lẽ lúc mới bắt đầu, cô thật sự chỉ muốn có một giấc mộng đẹp, nhưng là kể từ khi sống chung với Thường Trữ Viễn, cô càng lúc càng có lòng tham!

Cô không muốn chuyện của cô và anh cứ mãi mãi ở trong bóng tối, không muốn làm tình nhân bí mật càng không muốn chỉ có thể ôm anh vào ban đêm!

Cô muốn đường đường chính chính quen anh, có thể cùng anh ra ngoài hẹn hò, cùng nhau tham gia hôn lễ của người quen, còn có lời khẳng định vĩnh cửu về tình yêu.

Cô không biết theo đuổi anh như thế nào nên cô chỉ biết chờ đợi rồi chờ đợi, còn bỏ ra tất cả mọi thứ nhằm thỏa mãn anh...

Không! Cô không thể lừa mình dối người được nữa.

Cô biết thật ra mình không dám theo đuổi anh, cô sợ một khi bước ra ngoài ánh sáng dù chỉ là một bước thì sẽ bị Thường Trữ Viễn vứt bỏ.

Các chị và Hoàng Kim Phượng đều nói đúng! Cho dù bọn họ ở chung với nhau lâu như vậy, đã có hàng trăm đêm ở cùng nhau nhưng cô chưa từng cảm thấy khoảng cách của hai người vì nguyên nhân này mà ngắn lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như phuong trinh nao dua ta ve chung loi, tom jerry sufferin cats đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status