Chuyện thường ngày của hoàn khố sủng thê

Chương 6: Sâu tận xương tủy


Edit: tart_trung

Beta: gaubokki​

Khương Kỳ có chút sững sờ, sau đó hắn nhận thức được bản thân thật sự tỉnh lại, không phải ở trong mơ, mà đã chân chính tỉnh dậy rồi. Lại nghĩ tới chuyện đêm qua, mặc dù so với hoàn cảnh ở trong mộng mà nói, hắn hình như tỉnh dậy sớm hơn một chút, nhưng Nghi nhi vẫn như cũ là thê tử của hắn.

Nghĩ nghĩ, Khương Kỳ nhìn Nghiêm Tiêu Nghi, nhịn không được mà bật cười.

Nghiêm Tiêu Nghi thấy thần sắc biến đổi liên tục của Khương Kỳ, hắn nhìn chằm chằm nàng ra sức cười ngây ngô, nhất thời cũng không biết phải làm thế nào. Chẳng lẽ người này thật sự bị ngã đến váng đầu rồi? Nhưng lúc Trần thái y chẩn đoán cũng không thấy nói gì thêm.

Cho dù trong lòng rối rắm, nhưng trên mặt Nghiêm Tiêu Nghi vẫn tỏ ra không có việc gì. Nàng kéo góc chăn, nói với Khương Kỳ: “Sáng nay thiếp muốn đi dâng trà cho phụ mẫu, thân thể thế tử không khỏe, vậy nghỉ ngơi một lát đi”.

Đêm qua lúc thái y bắt mạch, Nghiêm Tiêu Nghi nhìn thấy cổ tay Khương Kỳ gầy như củi khô, cũng không trông cậy vào người đã nằm hơn nửa năm có thể đứng dậy cùng đi với nàng. Tuy rằng đêm qua người này cố gắng đi tới sau tấm bình phong, nhưng nàng vẫn còn nhớ rõ bộ dáng mệt mỏi của hắn lúc đó.

Khương Kỳ lại lắc đầu nói: “Nếu ta đã tỉnh, nàng đi kính trà, ta thế nào cũng nên đi cùng mới đúng”.

hắn nhớ rõ ở trong mộng lúc hắn tỉnh lại đã là hai ngày sau, không chỉ bỏ lỡ việc kính trà, mà càng không thể cùng nàng về Nghiêm Gia. Tuy Khương Kỳ không phải mọi việc đều nhớ rõ, nhưng Khương Kỳ nhớ rõ Nghiêm Tiêu Nghi ngoại trừ lúc làm lễ lại mặt về thăm Nghiêm Gia, cho tới khi hắn chết cũng chưa từng nghe nói nàng quay về đó lần nào nữa.

Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳ muốn đứng dậy, nàng vội vàng gọi người bên ngoài, đi vào là Hoàng ma ma và một nha hoàn nữa đã gặp tối qua. Nghỉ ngơi cả một đêm, tinh thần Hoàng ma ma tốt lên không ít, nha hoàn kia tuy bộ dáng thật bình thường, nhưng tinh thần ngược lại rất sung mãn, lúc tiến vào còn cầm thùng gỗ đựng nước ấm trong tay. Hai người đi vào trong, cúi người hành lễ với Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi.

Nha hoàn kia cúi người nói: “Nô tỳ, Tiêm Nhu gặp qua phu nhân”

Hoàng ma ma thấy thế cũng vội vàng báo lên thân phận với Khương Kỳ: “Nô tỳ Hoàng thị, gặp qua thế tử”.

Khương Kỳ gật gật đầu.

Nghiêm Tiêu Nghi nói với Tiêm Nhu: “Tiêm Nhu, ngươi hầu hạ thế tử thay y phục đi”.

Tiêm Nhu hơi sửng sốt một chút, nhưng lập tức đứng lên đỡ Khương Kỳ dậy.

Khương Kỳ nhìn về phía Nghiêm Tiêu Nghi, rồi sau đó để Tiêm Nhu đỡ mình xuống giường. Đêm qua hắn không có cảm giác gì, nhưng ngược lại bây giờ Khương Kỳ mới cảm thấy phần chân truyền tới cảm giác đau nhức đến tê dại, suýt chút khiến hắn trực tiếp quỳ xuống. Loại cảm giác vô lực này khiến hắntheo bản năng muốn nổi giận, lại nghĩ tới phản ứng của Nghiêm Tiêu Nghi, liền liều mạng đè ép xuống.

Mặc dù Khương Kỳ là công tử áo lụa ăn chơi, nhưng từ nhỏ cũng ở trong cung cùng nghe giảng với các hoàng tử khác, tất nhiên cũng không phải dạng người dốt nát kém cỏi. Từ sau khi tỉnh lại, hắn cũng đãtính toán xong tương lai rồi.

Trong mộng, ban đầu hắn không để Nghiêm Tiêu Nghi ở trong lòng, so với ngày thường làm việc càng lúc càng không biết thu liễm, điều này cũng khó trách khiến Nghiêm Tiêu Nghi không coi trọng hắn, Cho nên, Khương Kỳ quyết định phải để cho phu nhân nhà mình có ấn tượng tốt, hắn không muốn làm phế vật giống như trong mộng, nhưng vẫn muốn nhận được sự dịu dàng ôn nhu của nàng.

Thấy Nghiêm Tiêu Nghi cũng xuống giường, Hoàng ma ma đang cầm áo ngoài giúp nàng thay y phục. Khương Kỳ trong lòng hơi động, cũng mặc kệ Tiêm Nhu đang gắng sức đỡ hắn dậy, dưới chân nghiêng ngã một cái liền muốn té xuống đất. Phương hướng ngã của hắn cũng rất may mắn, đúng ngay trước mặt Nghiêm Tiêu Nghi.

Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳ bị ngã, theo bản năng muốn tiến lên đỡ. Nàng cúi người xuống xem hắn có bị va chạm vào đâu không, nhưng tay lại bị Khương Kỳ cầm lấy.

“Thế tử va phải chỗ nào rồi?” Nghiêm Tiêu Nghi vội hỏi.

Trong lòng Khương Kỳ đắc ý, nhưng mặt ngoài vẫn là bộ dáng ẩn nhẫn. hắn cong cong khóe môi, mộtđôi mắt đào hoa kề sát vào Nghiêm Tiêu Nghi, hơi hơi lắc đầu.

Nghiêm Tiêu Nghi bị hắn nhìn cảm thấy không được tự nhiên, vội vàng gọi Hoàng ma ma và Tiêm Nhu lại đỡ Khương Kỳ.

Bởi vì Khương Kỳ ngã sấp xuống, Tiêm Nhu bị dọa không nhỏ bận rộn giúp đỡ. không biết có phải ảo giác của nàng ta không, nhưng lúc thế tử ngã sấp xuống, rõ ràng là đẩy nàng ta một cái, mới khiến nàng ta không đỡ được. nhưng nhìn vẻ mặt đau khổ của thế tử, nàng ta lại thấy chuyện này không có khả năng, ai chẳng biết thế tử thương bản thân tới cỡ nào chứ? Người như vậy sao có thể cố ý té ngã được? Giờ nàng ta chỉ mong phu nhân đừng luận tội, không thì mới ngày đầu phu nhân tới đã có chuyện như vậy, sau này sợ sẽ bị chán ghét.

Nghiêm Tiêu Nghi hiện tại chỉ lo lắng cho Khương Kỳ, căn bản không có ý tra cứu chuyện này. Cho dù nghĩ tới, nàng cũng không thể mới ngày đầu vào cửa đã trách tội đại nha hoàn bên cạnh Khương Kỳ, dù sao trông hắn cũng không có vẻ muốn trách tội nha đầu kia.

Mặc dù có Tiêm Nhu và Hoàng ma ma giúp đỡ, nhưng nửa người Khương Kỳ vẫn dựa vào Nghiêm Tiêu Nghi. Nghiêm Tiêu Nghi có chút trầy trật mới có thể để hắn ngồi lên ghế tròn, lúc này mới có thể nhẹnhàng thở ra.

“Hay là thế tử nghỉ ngơi một chút đi. Thiếp vẫn nên…”

không chờ Nghiêm Tiêu Nghi nói xong, Khương Kỳ liền quay đầu hỏi Tiêm Nhu: “Trong phủ có xe bốn bánh không?”

Tiêm Nhu vội vàng đáp: “Có, để nô tỳ đi tìm quản sự chuẩn bị”. Thái tử vừa xảy ra chuyện, Đại Trưởng Công chúa liền theo lời thái y mà chuẩn bị.

Được Khương Kỳ cho phép, Tiêm Nhu bước nhanh đi tìm quản sự lấy bốn bánh.

Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳ cố chấp muốn đi chủ viện như vậy, tư vị trong lòng nàng không biết nên diễn tả thế nào. Nàng không xác định được Khương Kỳ là vì muốn bồi nàng, hay sốt ruột muốn đigặp phụ mẫu nên mới kiên trì như vậy, nhưng cho dù nguyên nhân nào, trong lòng nàng vẫn vô cùng cảm kích.

Đại khái người này cũng không tới nỗi như lời đồn.

Tiêm Nhu đi ra ngoài, Nghiêm Tiêu Nghi vốn muốn để Hoàng ma ma hầu hạ Khương Kỳ rửa mặt thay y phục, nhưng hắn lại không muốn.

Giọng Khương Kỳ khàn khàn nói: “Nghi nhi, nàng không nguyện ý giúp đỡ phu quân sao?”

không chờ Nghiêm Tiêu Nghi trả lời, Hoàng ma ma đang cầm khăn mềm đã vội vàng đưa tới cho nàng. Hoàng ma ma biết có nhiều lời đồn không tốt về vị thế tử này, nhưng đại tiểu thư sau này là thế tử phu nhân Phủ Ninh Quốc Công, dù cho không thể quá thân thiết, nhưng tương kính như tân cũng nên có, như vậy ngày sau tiểu thư mới sống dễ chịu.

Nghiêm Tiêu Nghi nhìn ánh mắt khích lệ của Hoàng ma ma, trong lòng cười khổ. Nàng tất nhiên hiểu rõý của Hoàng ma ma, nếu muốn đứng vững gót chân ở đây, thái độ của thế tử tất nhiên không thể thiếu. Hành động hiện tại của Khương Kỳ, tuy rằng có chút kỳ quái, nhưng cũng là hiện tượng tốt, không phải sao?

Chờ Nghiêm Tiêu Nghi đem khăn ấm phủ lên hai gò má hắn Khương Kỳ cảm thấy toàn thân đều trở nên thoải mái. không chỉ là cảm giác trên da, mà còn ở trong lòng. Loại cảm giác này vừa quen thuộc lại có chút xa lạ, hơn hết chính là một loại hoài niệm.

Tới lúc Nghiêm Tiêu Nghi vén ống tay áo Khương Kỳ lên, giúp hắn lau cánh tay, lúc này nàng mới cảm nhận được người này suy yếu tới cỡ nào. Vóc người Khương Kỳ khoảng sáu thước, nhưng cánh tay gầy tới nỗi nàng có thể một tay ôm hết cánh tay hắn. Mặc dù hắn có rất nhiều lời đồn đãi ở bên ngoài, nhưng bộ dạng hắn lúc này khiến Nghiêm Tiêu Nghi cho dù thế nào cũng không nhẫn tâm cự tuyệt người bệnh được.

Nghiêm Tiêu Nghi ngẩng đầu nhìn Khương Kỳ vẫn đang chăm chú nhìn nàng, đại khái vì thân thể gầy yếu khiến cặp mắt đào hoa phá lệ nổi bật, trong đó còn mang theo một ít cảm xúc khiến nàng khônghiểu.

Nghiêm Tiêu Nghi không nghĩ nhiều, trong lòng nàng nhớ rõ, từ đầu tới cuối Khương Kỳ coi trọng là Nghiêm Tiêu Nguyệt chứ không phải nàng. Nghĩ tới đây, Nghiêm Tiêu Nghi đột nhiên nhớ tới, hôm qua Đại Trưởng Công chúa cũng không nói cho hắn biết nàng tên gì, vì sao Khương Kỳ cứ gọi nàng “Nghi nhi”.

Nghiêm Tiêu Nghi dừng tay, nhìn chằm chằm đánh giá Khương Kỳ.

Khương Kỳ bị nhìn tới không tự nhiên: “Nghi nhi…”

“Thế tử vì sao gọi thiếp là Nghi nhi?” Nghiêm Tiêu Nghi hỏi khéo, nàng cũng không nói tên mình với hắnnha.

Khương Kỳ sững sờ, sau đó nói tiếp: “Trước kia ta đã từng gặp qua nàng, chỉ là nàng chưa từng thấy ta thôi. Bây giờ chúng ta là phu thê… Gọi nàng như vậy, nàng có đồng ý không?” hắn không có nói sai, nhưng cũng không tính là thật. Bởi vì hắn gặp nàng trong mộng, mà hiện thực, đêm qua là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

Khương Kỳ hỏi như vậy, Nghiêm Tiêu Nghi tất nhiên không thể nói không được. Nhưng mà xưng hô này với nàng mà nói quá mức thân mật, lại thêm bản thân không thể nhớ nỗi rốt cuộc đã gặp Khương Kỳ lúc nào, hơn nữa nếu hắn biết nàng là ai, vậy ở trong lòng hắn rốt cuộc nghĩ gì về việc nàng thay thế Nghiêm Tiêu Nguyệt gả tới xung hỉ?

Nghiêm Tiêu Nghi hơi hơi cúi đầu, tiếp tục động tác trong tay, lại không hề nhìn Khương Kỳ.

Đối với tình cảnh trong mộng, Khương Kỳ thật sự không biết nó có thật hay không, chung quy hắn đều chưa trải qua những chuyện đó. Nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Nghiêm Tiêu Nghi tối qua, hắn liền nhận định đây là ông trời muốn cảnh báo hắn.

Nữ tử trước mắt này, giống hệt như trong mộng, lại thật sự đang đứng trước mặt hắn. Gương mặt giống nhau, giọng nói giống nhau, lại cùng một sự dịu dàng khiến người ta tham luyến.

Khương Kỳ mặc dù không dám tự nhận đã nhìn qua vô số người, nhưng cũng gặp qua không biết bao nữ tử. Những người đó nếu không phải có ý đồ leo lên, thì trong lòng lại tràn ngập sợ hãi. hắn từng cho rằng như vậy cũng không sao, bất quá cũng chỉ là tìm vui trước mắt mà thôi, sao cần phải để ý?

Nhưng ở trong mộng, phụ thân chết trận, mẫu thân bị giết, ngay cả bản thân cũng bị ám toán. Chính là nữ tử trước mặt này, chống đỡ Phủ Quốc Công.

Cho dù Nghiêm Tiêu Nghi đối hắn là thật tâm hay là chỉ là trách nhiệm, hai mươi mấy năm trong mộng hắn cũng cảm nhận được sự dịu dàng của nàng, để nó xâm nhập vào xương cốt hắn, khiến hắn khôngnỡ để mất đi.

Đêm hôm qua, lúc nhìn thấy thân ảnh yêu kiều nằm trên nhuyễn tháp, Khương Kỳ cảm thấy những cái hắn gọi là tiêu dao kia bỗng trở nên hoang đường. Giống như những lời Khương Kỳ trong mộng muốn nói với Nghiêm Tiêu Nghi, nhưng mãi vẫn không có cơ hội nói ra khỏi miệng.

Lần này, ta sẽ đối tốt với nàng, cho nên Nghiêm Tiêu Nghi, nàng cũng nhất định phải thích ta mới được…

Nghiêm Tiêu Nghi cúi đầu, vẫn không nhìn Khương Kỳ, nhưng Hoàng ma ma ở một bên lại đem cảm xúc của Khương Kỳ nhìn rõ ràng. Trong lòng Hoàng ma ma giật mình, theo bản năng nhìn qua Nghiêm Tiêu Nghi, rồi bà mới cảm thấy được trấn an.

Tuy rằng những lời đồn về vị thế tử này quả thực hỏng bét, nhưng lúc này ánh mắt nhìn đại tiểu thư lại mang theo sự dịu dàng. Có điều lúc trước người này coi trọng vị ở Nhị phòng mới tới cửa cầu thân, sao lúc này lại nhìn đại tiểu thư như vậy.

Nghĩ tới Nghiêm Bồi Luân vô sỉ đổi người, lại nghĩ tới điệu bộ của Ôn thị, Hoàng ma ma lại nghĩ lệch đi. Bà cảm thấy nhất định Nhị phòng đã giở trò gì đó, mới khiến thế tử nghĩ rằng người hắn coi trọng là nữ nhi nhà bọn họ, giờ gả tới đây lại đúng là đại tiểu thư, thế tử tất nhiên cao hứng.

Nhưng Hoàng ma ma lại quên, lúc Phủ Ninh Quốc Công cầu hôn, Nghiêm Tiêu Nghi sớm đã có hôn ước với Lư Gia.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau cong chua cho be gai, tac gia thienlongtruyenky chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.