Có chạy đằng trời

Chương 18: Bắt đầu sự săn sóc



Cục công an tỉnh Y

Trong phòng tiếp khách lầu hai

Một đôi nam nữ trung niên quần áo chỉnh tề chậm rãi đi qua thiếu nữ thần sắc chết lặng co rúc trên mặt ghế. Những thiếu nữ này là nạn nhân được cảnh sát giải cứu trong chuyên án “8.19” lần này, đây đã là nhóm thứ hai.

Người phụ nữ trung niên dùng chiếc khăn dường như đã bị nước mắt làm ướt che miệng lại, sắc mặt của người đàn ông trung niên đứng kế bên cũng tiều tụy, đau khổ. Thật ra bọn họ đã xem qua danh sách nhưng cũng không có tên con gái mình, nhưng hai người không từ bỏ ý định, họ phải đích thân đến xác nhận từng người một.

Đi một vòng, không có ai là Sơ Vân, hai mắt tuyệt vọng của mẹ Thẩm nhắm lại, nước mắt nơi khóe mắt lăn xuống. Nữ cảnh sát đứng gần đó nhìn đôi vợ chồng thống khổ không thôi cũng tỏ vẻ đồng tình.

“Không còn nữa sao? Toàn bộ đều ở đây cả sao?” Mẹ Thẩm lau vệt nước mắt nơi khóe mắt đi, quay đầu lại nhẹ giọng hỏi thăm nữ cảnh sát.





“Còn sáu người nữa đang ở trong bệnh viện, trong đó có hai người đang được cấp cứu, tạm thời không thể xác định danh tính.” Nữ cảnh sát trầm mặc một lát rồi khẽ trả lời.

Hai cô gái được cứu về cơ bản đã phải trải qua sự hành hạ cực kì tàn ác, nhất là một người mất tích được cảnh sát quốc tế phối hợp cứu về nước. Lúc ghi chép, nhiều nữ cảnh sát đều phải run rẩy mà làm bản ghi chép.

Có một cô gái khi bị bán vẫn còn là xử nữ, bị bọn buôn ngừi bán qua biên giới lại bị chuyển đến qua ông chủ của một kĩ viện. Đêm đó cô gái bị kĩ viện ra giá cao bán cho khách phá thân, sau đó mỗi ngày đều phải tiếp mấy mươi lượt khách, tận lực tiếp khách còn không ngừng bị đánh đập, hành hạ và sảy thai, phải ở trong tầng hầm vĩnh viễn đều là bóng tối, chỉ có khi tiếp khách mới có thể nhìn thấy ánh mặt trời.

Khi cô gái được cảnh sát cứu đã bị lây nhiễm bệnh nghiêm trọng qua đường tình dục và bệnh phong thấp. Mà theo ghi chép, cô gái vẫn chưa tới 18 tuổi này cho cảnh sát biết nếu như bọn họ không đến thì về sau cô sẽ bị ông chủ kĩ viện bán trao tay bọn chợ đêm hoặc ném ở đầu đường chờ chết. Mà đó chỉ là một phần trong những cảnh tượng bi thảm của những cô gái bị bán mà thôi.

“Không…” Mẹ Thẩm run rẩy khẽ la lên một tiếng!

Không đâu, mấy cô gái trong bệnh viện không phải là con gái của bà!

Bà gặp vài cô gái bị hành hạ không còn hình dạng, gầy gó như quỷ, bên dưới tản ra mùi tanh tưởi nồng đậm, từ vành tai đến ngón tay đều không còn trọn vẹn, nghe nói khi tiếp khách đã bị những tên khách biến thái cắn mất!

Sơ Vân của bà sao có thể rơi vào hoàn cảnh bi thảm như vậy được?!

“Tôi không đi, mấy người kia nhất định không phải là con gái của tôi.” Mẹ Thẩm hít một hơi thật sâu, dùng khăn lau khóe mắt.

“Tôi chờ tin của mọi người, hy vọng lần sau mọi người sẽ không làm cho tôi thất vọng.” Mẹ Thẩm cất khăn vào túi xách, khẽ nâng cằm lên kiên trì giữ dáng vẻ lạnh lùng nói.

Chu Cảnh Diệu ngồi trầm mặc trên chiếc ghế xoay trong văn phòng, bắt tay vào lật xem những chồng hồ sơ dày cộm.

Lần này chuyên án “8.19” đã phá hủy được tập đoàn buôn người trong nước lớn nhất từ trước tới nay, ba ngày trước người đứng đầu tổ chức là “anh Trần” đã bị bắt về quy án, đến giờ tổ hành động đã bắt được gần 300 tối tượng nghi ngờ, giải cứu tộng cộng 187 thiếu nữ bị bán. Chuyện còn lại chính là hợp tác với cảnh sát quốc tế tìm hiểu nguồn gốc, giải cứu các cô gái đã bị đưa sang biên giới về. Lật hồ sơ đến cuối cùng, tấm ảnh thiếu nữ anh đã kẹp ở trang cuối hiện ra. Góc dưới tấm ảnh ghi tên cô gái bị mất tích: Thẩm Sơ Vân.

Nhóm buôn người cuối cùng bị chặn lại ở biên giới cũng không có cô bé này. Mà căn cứ theo lời khai của bọn buôn người thì cô và cô bé tên Chu Huyên bị đưa đi cùng nhau, bị bán sang thế giới thần bí bên kia biên giới, cái nơi mà không ai quản lí, cái nơi mà khói thuốc súng tràn ngập núi rừng, cái nơi không có luật pháp, không có nhân quyền, một vùng đất hỗn loạn lộn xộn.

Cảnh sát ba nước căn bản đã bất lực đối với nơi đó, dù cho biết được hướng đi của các cô thì cảnh sát cũng không có cách nào giải cứu được các cô. Trên cơ bản, hai cô gái này khó có thể trở về.

Chủ Cảnh Diệu nhíu mày nhìn thiếu nữ xinh đẹp trong tấm ảnh, tâm trạng có chút nặng nề. Không biết tại sao anh không hề có cảm giác vui sướng vì đã phá hủy thành công tập đoàn phạm tội này. Điếu thuốc lá trong tay phải đã cháy hết, bụi thuốc rơi xuống, Chu Cảnh Diệu ném mảnh thuốc đã làm phỏng ngón tay xuống. Lúc này anh mới phát hiện ra mình đã ngẩn người trước tấm hình này được một lúc, “Haizzz” anh khẽ thở dài, cất tấm ảnh vào ngăn kéo.





Thẩm Sơ Vân, hy vọng số mệnh của em sẽ đỡ hơn những cô gái ngoài kia.

***

Lục Tiến không chút cảm xúc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang đắp chăn nằm trên giường, lông mày của hắn nhăn lại dường như có thể kẹp chết một con ruồi. Cô gái của hắn lại bị bệnh.

Tối hôm ấy hai binh sĩ mặc quân trang lái một cỗ Pieca chuyển mười mấy thùng giấy tới căn nhà trúc, còn nhanh chóng quét dọn căn nhà. Trong thùng cái gì cũng có, ngoại trừ thức ăn nước uống thì đại bộ phận những cái khác đều là đồ dùng phụ nữ. Quần áo, váy giày, bít tất và cả nội y, mấy bộ đồ dùng bằng da nhập khẩu, thậm chí còn có mấy thứ chuyên để cho con gái giết thời gian.

Lục Tiến cũng không giúp đỡ, chỉ để Sơ Vân từ từ thu dọn mấy thùng giấy của mình. Ngày hôm sau, căn nhà trúc chào đón một bảo mẫu khoảng hơn năm mươi tuổi.

Lúc bà thấy có một cô gái đứng trước nhà trúc thì rõ ràng đã giật mình sửng sốt, như đang nhớ lại cái gì đó nhưng đã nhanh chóng khôi phục lại tinh thần đi đến chắp tay trước ngực chào hai người, sau đó đi vào bếp nấu cơm.

Tay nghề của vú rất tốt, những thứ rau khô thịt muối bình thường cũng có thể nấu thành món ngon. Đêm đó Lục Tiến thấy Sơ Vân ăn bữa cơm rất ngon lành cũng hết sức hào hứng, dùng thứ tiếng mà Sơ Vân không hiểu nói vài câu với vú, vú rất kích động không ngừng hành lễ với Sơ Vân khiến cho cô đỏ mặt không biết làm sao, vô cùng xấu hổ.

Lục Tiến làm mọi cách để con mèo nhỏ thích nghi với hoàn cảnh nhưng hắn lại quên mất thân thể của cô rất mảnh mai. Khí hậu ở đây ẩm ướt mà dân bản xứ bất kể nam hay nữ đều tắm gội bằng nước lạnh.

Sau khi ăn cơm xong vú sẽ mang chậu gỗ chuyên dùng cho cô tắm rửa đặt vào dòng nước suối, mà căn bản Sơ Vân cũng không dám yêu cầu gì nên chỉ cắn răng tắm rửa gội đầu bằng nước suối lạnh buốt. Hậu quả chính là thân thể mảnh mai của cô sau khi tắm rửa xong sang ngày hôm sau đã sinh bệnh.

Lúc sờ vào cái trán nóng hổi của cô thì Lục Tiến tức giận đến nỗi đá cái bàn gỗ bên cạnh gãy tan tành! Dáng vẻ lúc nổi giận đã dọa vú nuôi đang ngây người trong góc nhà sợ chết khiếp!

Sơ Vân cũng rất sợ hãi nhưng thấy sắc mặt trắng bệch của vú nuôi nên cô cố lấy dũng khí kéo kéo cánh tay Lục Tiến, sau đó cô bị hắn bế lên chạy như gió lên lầu hai rồi bị nhét vào chăn bông.

“Xin lỗi…” Sơ Vân ngoi lên từ chiếc chăn bông thật dày, uống viên thuốc Lục Tiến đưa rồi nhấp mấy ngụm nước ấm từ tay anh, sau đó ngẩng đầu lên cẩn thận nói lời xin lỗi với Lục Tiến. Toàn thân cô lúc nóng lúc lạnh, mũi nghẹt cứng, mắt cũng nhức, dùng ánh mắt rưng rưng nhìn hắn trông rất đáng thương.

Lục Tiến đặt lại cái ly lên bàn, nhét cô vào lại chăn sau đó ngồi trở lại ghế nhìn cô không chút cảm xúc.

Nửa ngày sau cô gái nằm trong chăn bông lại lạnh run. Lục Tiến nhíu mày đứng dậy, xốc chăn lên chui vào.

Cô lạnh đến nỗi hàm răng đánh vào nhau nên không kịp phản ứng đã bị ôm chặt bằng một vòng ôm rộng lớn, tựa vào lồng ngực ấm áp. Một đôi cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô, khuôn mặt cô dán lên lồng ngực hắn, mũi tràn đầy hương vị của hắn. Thật là ấm! Sơ Vân không kìm được càng nhích lại gần nguồn nhiệt hơn.





“Đừng động đậy nữa.” cánh tay Lục Tiến dùng sức siết lấy cô gái trong lòng, không cho cô vặn vẹo.

Thân thể mềm mại của cô vừa vặn chống vào nơi cứng rắn của hắn, thứ đang ngủ say nghe thấy hương vị ngọt ngào nên bắt đầu hưng phấn. Cánh tay Lục Tiến như đang trừng phạt mà siết chặt lại, cô mà cử động nữa hắn sẽ không khách khí, bất kể cô có đang bị bệnh hay không.

Sơ Vân tựa đầu vào lồng ngực hắn, cái miệng nhỏ nhắn thở phì phò. Người hắn thật là nóng, nóng hôi hổi khiến cô thấy buồn ngủ.

“Ngủ đi” Vẻ mặt Lục Tiến bình tĩnh nhìn khuôn mặt dần trở nên hồng nhuận của cô, bỗng nhúc nhích người để cho thứ đang sưng lên ở giữa háng rời xa thân thể mềm mại của cô, sau đó cúi người đặt một nụ hôn trấn an lên trán cô.

“Bị bệnh như vậy rồi làm sao tôi dẫn em đi gặp ba mẹ tôi được đây?” Nhìn dáng vẻ ngủ say của cô, hắn than nhẹ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 2 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như tuyen ngon cua vo??, truyen cuoi dua rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status