Cô dâu của trung tá

Chương 5: Con muốn cùng Tố Tố kết hôn


Tố Tố nói chào tạm biệt qua loa rồi hốt hoảng mà chạy, không tồi Sở Lăng Xuyên này cũng không cố ép gì cô, tùy ý cô quá giang rời khỏi.

Vốn, Tố Tố lại vẫn lo lắng, ba mẹ có thể hay không biết việc này, dù sao anh trai Sở lưu manh này cùng ba là người quen cũ, không chú ý nhắc tới, cô liền xong đời, nguyên nhân xong đời có hai cái, cái thứ nhất là, ba có cảm thấy cô là người mất quy tắc, cái thứ hai, là sợ lão mẹ tập trung tinh thần làm mối cho cô cùng Sở cái gì thiếu này.

Nhưng lần gặp mặt xấu hổ đó trong mấy ngày đều là trời yên biển lặng, lão mẹ và ba một điểm tiếng động cũng không có, khiến Tố Tố yên tâm không ít, cũng cảm thấy, Sở gì gì đó hẳn không xuất hiện, thế giới của cô khôi phục bình thường rồi.

Thứ Bảy, Tố Tố muốn ngủ nướng, sau đó bị lão mẹ niệm cho thức dậy. Quá trình rời giường rửa mặt ăn sáng, lão mẹ luôn luôn lảm nhảm chuyện kết hôn của cô, hỏi cô cùng công chức kia nói chuyện như thế nào, khi nào thì kết hôn.

Haiz, trong lòng Tố Tố nhịn không được thở dài, cô mới 25 tuổi, không rõ lão mẹ vì sao vẫn thúc giục cô kết hôn, kết hôn thật sự quan trọng như vậy sao? Tuy ở trong lòng nghi ngờ, nhưng vẫn nghe ôn thuần.

Ăn bữa sáng, Tố Tố đi ra cửa, thói quen đi tới khu nhà ở nhỏ vùng ngoại ô, một phòng ngủ một phòng khách, gọn gàng sạch sẽ, bố trí đơn giản lại ấm áp. Cô ngắm nhìn bốn phía, tự nói với bản thân là sau này tới một lần.

Cô tỉ mỉ đem gian phòng dọn dẹp, tất cả ổn thỏa cô nhẹ nhàng mở nhạc, ngâm trà, ngồi ở trên sofa, một ngụm uống, rất chậm rất chậm, giống như đang ở trong kỷ niệm.

Một ly trà cô uống thật lâu.

Trở lại bình thường, rửa sạch ly, cầm lấy túi và chìa khóa cửa phòng mình, lúc đứng dậy phải đi, cô nhiên nhớ tới cái gì, đem chìa khóa trong tay nhẹ nhàng đặt ở trên bàn trà, do dự một chút mới xoay người đóng cửa, rời khỏi.

Đi ra tiểu khu, di động Tố Tố vang lên, nhìn thoáng qua người gọi đến là Mạc Tiểu Nhiễm, cô nhanh nhẹn bắt máy, nghe thấy âm thanh Tiểu Nhiễm: "Tố Tố, ở đâu vậy, mình và Hàm Hàm đi dạo phố, cậu lập tức tới ngay".

"Mình không muốn đi" Âm thanh Tố Tố có chút buồn, không có hăng hái.

"Cậu sẽ không đi chờ anh ta phải không, Tố Tố, đứa cố chấp này, mình muốn nói cậu cái gì không tốt, đã nhiều năm, anh ta muốn trở về thì đã trở về rồi, cậu còn phải đợi đến cuối đời sao? Nhanh qua đây cho mình, đi chơi với mình đi".

Biết Tiểu Nhiễm như vậy, Tố Tố hít sâu, nhìn bầu trời, cười nói: "Được, đại tiểu thư của tôi, người có thể hay không đừng rống, di động của mình bị Sư Tử Hống của cậu muốn nổ rồi, nói cho mình biết địa điểm, mình lập tức đi qua".

Mạc Tiểu Nhiễm nói địa điểm, Tố Tố ngăn xe đi tới, đến địa điểm giao hẹn gặp mặt. Ba người các cô cùng một chỗ, ngoại trừ đi dạo phố và ăn dường như không có gì đuổi theo, Mạc Tiểu Nhiễm mà nói, con người lúc còn sống có hai chữ ăn uống, phải sống thỏa thích mới được.

Lúc về nhà đã hơn bốn giờ chiều, chân Tố Tố muốn tê rồi, cũng không mua đồ nhiều, mua cho ba một cái quần, mua cho lão mẹ khăn lụa xinh đẹp, mua cho chính mình một cái váy.

Lên lầu, Tố Tố không có nhấn chuông cửa, một bàn tay lấy chìa khóa mở cửa, đẩy cửa, lúc vừa muốn đi vào, chỉ cảm thấy vai nặng đi, còn không có tới kịp quay đầu xem chuyện gì xảy ra đã bị sức lực của người khó có thể chống cự ôm lấy tiến vào cửa chính.

Trong lòng Tố Tố ngẩn ra, cũng vội vàng quay đầu lại, rơi vào trong mắt chính là khuôn mặt tuấn tú cương nghi, đẹp trai mà phong nhã, có hơi đen. Tố Tố mở to hai mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mắt, này, này không phải là Sở thiếu lưu manh cường hôn cô sao? Anh ta, làm sao có thể xuất hiện ở đây.

Tố Tố kinh ngạc mất đi năng lực nói chuyện.

Sở Lăng Xuyên bình tĩnh tự nhiên giúp Tố Tố đi tới phòng khách, nhìn trong phòng khách có hai vị trưởng bối đang từ phòng ngủ đi ra sững sờ nhìn chằm chằm vào bọn họ, lời nói làm giật mình: "Thưa chú dì, con muốn cùng Tố Tố kết hôn!".

Giọng nói này, bộ dáng này, nghiêm túc còn kém kêu hô báo cáo rồi. Tố Tố bị sét đánh triệt để mất đi phản ứng, choáng váng, ngây người, ba mẹ Tố Tố, cũng sững sờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Sở Lăng Xuyên.

Tố Tố rốt cuộc phục hồi tinh thần lại, lửa giận nhảy ra vượt phạm vi giới hạn, lủi vài bước bên người ba mẹ, cùng anh phân rõ giới hạn, giữ một khoảng cách, vội vàng gầm nhẹ: "Ai muốn gả cho anh, anh là người nào a?".

Mặt Sở Lăng Xuyên, "Bốp" đối với vị lão ba cảnh sát hình sự Tố Tố và lão mẹ Tố Tố kính chào theo nghi thức quân đội, ăn nói mạnh mẽ tự giới thiệu: "Sở Lăng Xuyên, năm nay 29 tuổi, sĩ quan tại ngũ, không có ham mê bất lương, đối với An Nhược Tố đơn thuần vừa gặp đã yêu, không phải cô ấy không cưới, con bảo đảm sẽ bảo vệ Tố Tố giống như con yêu tổ quốc và quân đội, xin ba mẹ đồng ý chúng con kết hôn!".

Ba Tố Tố đánh giá Sở Lăng Xuyên, trong lòng nghĩ, ừ, chàng trai này đủ thẳng thắn, đủ cường thế, đủ bá đạo, đủ đàn ông!

Lão mẹ Tố Tố cẩn thận đánh giá, trong lòng, cậu này không tệ, tuấn tú lịch sự. Tuy là vẫn chờ mong Tố Tố kết hôn, có phải hay không quá nhanh? Lão mẹ Tố Tố vẫn lại là bị Sở Lăng Xuyên làm kinh ngạc đứng tại chỗ.

Tố Tố lại càng cả kinh thả túi trong tay "bốp" một tiếng rơi xuống đất, ánh mắt trừng lớn, tròng mắt đều muốn lòi ra, này "ba mẹ" đều đã kêu lên, tình huống gì, não anh ta cấu tạo bằng gì a?

"Họ Sở, ai muốn gả cho anh, ai là ba mẹ anh rồi hả? Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không gả cho anh?".

Sở Lăng Xuyên hạ tay chào, đôi mắt đen sáng rực nhìn chằm chằm Tố Tố, gằn từng chữ: "Không gả cũng phải gả!".

Tố Tố nhịn không được nhớ tới một câu chuyện xưa, tú tài gặp được binh lính có lý nói không rõ, không biết như thế nào cùng hắn ta lý luận, chỉ có thể hổn hển tiếp tục lặp lại câu nói kia: "Tôi vì sao phải gả cho anh, anh cho anh là ai?".

"Bởi vì anh đã viết báo cáo kết hôn".

"..........." Tố Tố trực tiếp không nói gì, anh ta đã viết báo cáo kết hôn còn nói với cô cái rắm a?

Lúc Tố Tố muốn nổi bão, An mẹ hòa nhã dễ gần nở nụ cười, nhưng mà một tay kéo Tố Tố qua một bên đối với Sở Lăng Xuyên nói: "Tiểu Xuyên a, tới, mau ngồi".

An ba cũng khẽ cười: "Ngồi đi".

Ba người từng ngồi xuống, Tố Tố đứng ở nơi đó trong mắt đầy lửa giận, Sở Lăng Xuyên làm như không thấy, cơ thể ngồi thẳng tắp, cùng hai vị trưởng bối An gia thân thiện trò chuyện cả ngày.

An mẹ nhíu mày nhìn thoáng qua cọc gỗ Tố Tố vẻ mặt khó chịu: "Tố Tố, đi pha trà qua đây, còn nữa mang đĩa trái cây lên luôn".

"Mẹ........" Tố Tố ảo não la, lúc này An ba phát uy: "Nhanh đi".

Sở Lăng Xuyên đứng lên: "Con đi".

An ba nói: "Cháu ngồi, ta có một số chuyện muốn hỏi cháu".

Sở Lăng Xuyên lại ngồi xuống, cùng hai vị trưởng bối nói chuyện với nhau, Tố Tố hoàn toàn bị coi như không có rồi. Không biết làm thế nào, cô đành phải nghiến răng nghiến lợi đi về phía phòng bếp, cầm chén trà, thả lá trà, trong lòng đem Sở Lăng Xuyên ân cần hỏi thăm 18 lần.

Lúc trà ngâm đã xong, Tố Tố nhìn đến hộp đồ gia vị để ở một bên, trong lòng lại đen tối, nếu anh ta không đi, cô sẽ chiêu đã tốt anh ta một phen.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 7 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như sieu nhan dien quang ultraman geed long tieng tap 5 phim sieu nhan moi hay nhat, trai nghiem chat am tren amply pioneer sa 7900 san xuat 1979 Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status