Cô gái hoa nhài của anh

Chương 4


Hứa Mạt đến trường học vừa kịp lúc.

Chiếc xe đen dài ngừng trước cổng trường học, Tần quản gia bước xuống xe trước tự mình mở cửa và đưa cho cô một túi đồ ăn.

"Buổi sáng đi vội vàng, thiếu gia đã sớm dặn dò chuẩn bị cho Hứa tiểu thư một ít điểm tâm."

Hứa Mạt nghiêng người xuống xe, lấy túi đồ vật thẹn thùng nói: "Ngại quá Tần quản gia, mỗi lần đều phải làm phiền ông."

"Có thể làm thiếu gia vui vẻ thì lão đây liền không phiền toái chút nào." Tần quản gia hơi gật đầu, nhìn nàng đưa ra tư thế xin mời.

Hứa Mạt nghiền ngẫm trong chốc lát hai chữ vui vẻ trong miệng Tần quản gia, có chút chột dạ, cảm ơn xong nhẹ cúi mình chào ông, vội vàng hướng phòng học mà chạy.

Yêu cầu của Học Viện Điện Ảnh Thịnh Minh từ trước đến nay rất nghiêm khắc, có thể đỗ vào trường này thì thực lực của chính sinh viên đó cũng rất mạnh, giống như hôm nay phải chạy bán sống bán chết để kịp thời gian điểm danh Hứa Mạt vẫn là chưa bao giờ trải qua trước đây.

Năm đó thời điểm thi tuyển, bài thi viết cùng với thành tích phỏng vấn của cô không tính là nổi bật, chỉ bằng vào việc chăm chỉ học các môn văn hóa cuối cùng cũng được như ý nguyện, tiến vào trường nghệ thuật nổi tiếng cả nước.

Học Viện Điện Ảnh Thịnh Minh từ trăm năm xưa tới nay, đã đào tạo vô số nghệ sĩ có thực lực ưu tú, trong đó có người chủ trì, đạo diễn, biên kịch, ca sĩ cùng với diễn viên và các lĩnh vực nghệ thuật khác.

Có một câu như vầy, Thịnh Điện chính là cái nôi của triều đại minh tinh.

Kiến trúc của trường đậm phong cách nghệ thuật, bầu không khí nồng hậu, vòng qua hành lang gấp khúc chính là phòng biểu diễn chuyên nghiệp ngày thường dùng để luyện vũ đạo hình thể.

Khi Hứa Mạt thay quần áo xong bước vào phòng huấn luyện, trong lớp mọi người đều đã khởi động duỗi cơ.

Nhìn quanh một vòng, cô mới chú ý tới Ứng Thư Nguyệt đang liều mạng vẫy tay với cô.

Ngày hôm qua cậu nói muốn ra ngoài tớ liền lo lắng hôm nay cậu sẽ đến trễ, cậu xem đi, quả nhiên là vậy."

Hứa Mạt liếc mắt nhìn bốn phía: "Thầy còn chưa có tới sao?"

Ứng Thư Nguyệt đem chân đặt ở trên tường: "Tính ra cậu gặp may đấy, hôm nay không biết như thế nào, thầy còn chưa tới đâu."

Hứa Mạt thở dài nhẹ nhõm: "Có chút nguy hiểm thật."

Ứng Thư Nguyệt lớn lên yêu mị, nhìn Hứa Mạt liếc mắt đưa tình: "Nhìn cậu ngon miệng như này khuôn mặt phúng phính, thật muốn cắn một ngụm, mặt đỏ như vậy, cậu vừa chạy marathon tới à?"

Hứa Mạt gật gật đầu, không biết nhớ tới cái gì, ánh mắt hướng chiếc gương lớn mà soi, tầm mắt chạm đến đến cái cổ toàn là dấu vết kia.

Ứng Thư Nguyệt bắt tay phóng tới trên đầu chạm chân đặt trên tường, eo bị ép cong: "Cậu xem cái dáng vẻ lén lút này của cậu, che giấu gì a, cùng bạn trai qua đêm sao, tớ có thể hiểu mà..."

Hứa Mạt cúi đầu nghĩ nghĩ, buột miệng thốt ra: "Bạn trai?"

Cô tự hỏi tự đáp, nhẹ giọng mà trả lời: "Đại khái là vậy."

Ứng Thư Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm vừa định hỏi cô cái gì đó, ngước mắt nhìn đến một hình bóng quen thuộc, vội chạy như điên về vị trí của mình: "Thầy Tống tới, mình về chỗ trước."

Thầy Tống là thầy giáo chuyên ngành của Hứa Mạt, đồng thời cũng là thầy dạy vũ đạo, tính cách nói một thì không phải hai, bình thường thích nhất chính là tàn nhẫn bổ túc kiến thức cơ bản cho sinh viên, dù sao cũng là biểu diễn chuyên nghiệp, sau này muốn đứng ở vị trí cao, muốn dựa màn ảnh kiếm cơm thì rèn luyện hình thể lại bất quá rất quan trọng.

Hứa Mạt căn não gắt gao luyện tập một giờ, rốt cuộc mới được thả lỏng.

Khoa biểu diễn chuyên nghiệp không có nhiều người, phòng hành chính phân một ban tầm mười mấy học viên, trong đó đa số là nữ sinh, một gian phòng thay quần áo cũng đủ để mọi người sử dụng.

Sau khi lớp học kết thúc, tất cả mọi người đều có chút mệt, vừa thay quần áo vừa nói chuyện phiếm.

Phạm vi nói chuyện rất rộng, nhưng phần lớn không tránh khỏi bàn về tương lai phát triển bản thân như thế nào. Tuy nói chỉ là mới học kỳ đầu của năm ba, nhưng rất nhiều người sớm đã bắt đầu rục rịch kiếm tiền, có vài người thậm chí tích lũy một ít nhân khí có mức độ nổi tiếng nhất định.

Lớp của Hứa Mạt cũng được xem là lớp người nổi tiếng, có người sớm được công ty điện ảnh tuyển chọn làm thực tập sinh, cũng có người là nổi tiếng là ngôi sao nhí.

Những chuyện như vầy được đem ra thảo luận, xưa nay Hứa Mạt đều yên lặng ở một bên nghe, cũng không có tham dự. So sánh với mọi người, cô cảm thấy chính mình chỉ là mới vừa bước vào cánh cửa của ngành này.

Hồi năm hai, cô có thử qua, Thẩm Thận liếc nhìn những quảng cáo đó vài lần, về sau đa số đều bị hắn tự mình làm chủ bỏ qua. Dần dà, cô dứt khoát thành thật kiên định ở trong trường học tập, chuyện đó đặt ở một bên, chờ đến về sau lại tính tiếp.

Có người tinh mắt phát hiện Hứa Mạt đặt điểm tâm ở một bên ghế, sửng sốt hô một tiếng: "Hứa Mạt, cậu ăn điểm tâm của An Viên sao??"

Một ly nước trong An Viên giá cả đều không tầm thường, huống chi trong đó có món điểm tâm xuất sắc, được xem là điểm tâm giới Hermes. Tuy Học Viện Điện Ảnh đa số là xuất thân giàu có, nhưng đều vẫn là sinh viên, không thể nào mua đồ xa xỉ như vậy.

Đột nhiên không kịp đề phòng bị chú ý, Hứa Mạt chớp mắt: "À, các cậu muốn nếm thử không."

Tần bá ngoài miệng nói chỉ có một ít, nhưng kỳ thật cả lớp muốn ăn cũng có thể chia đủ.

Mọi người học chung ngần ấy năm, đã sớm hiểu tính tình của Hứa Mạt, nghe cô nói như vậy, ùa lên.

"Tiểu Mạt Mạt, cậu thật đúng là tiểu bảo bối lâu lâu cậu nhớ đem thật nhiều món ngon cho bọn tớ nhé, lần trước là vịt quay, lần trước nữa là sầu riêng, ha ha." Một nữ sinh ngửi ngửi, sau đó cắn một miếng nhỏ rồi đặt ở một bên.

Bình thường lớp biểu diễn không có yêu cầu rõ ràng đối với việc khống chế cân nặng, thầy giáo cách vài bữa cũng sẽ nhắc nhở một chút, sinh viên tự mình cũng sẽ có yêu cầu, thèm ăn lại là chuyện khác.

Có mấy bạn cùng Hứa Mạt không quá thân quen ngồi ở một bên, không có ý muốn nếm thử.

Xuất phát từ lễ tiết, Hứa Mạt lại dò hỏi mấy người kia: "Các cậu thật sự không cần nếm thử sao? Ăn khá ngon đó."

Các cô gái ý vị không rõ mà nhìn nhìn túi đồ ăn, chỉ là xua xua tay, nói không đói.

Hứa Mạt cũng không nghĩ nhiều, dọn dẹp thỏa đáng liền cùng Ứng Thư Nguyệt trở về phòng ngủ.

Kí túc xá Thịnh điện có phòng cá nhân rất rộng rãi. Hứa Mạt rất thích thiết kế như vậy, năm đó suy xét đến trường này nguyên nhân đầu tiên cũng chính là vì điều này.

Hai người ở, cũng không cần phải xây dựng mối quan hệ phức tạp với bạn cùng phòng.

Cô hình thành thói quen, đó chính là thích ở một mình phát ngốc hoặc là buông lỏng bản thân.

Ứng Thư Nguyệt là được nuông chiều mà lớn lên, nhìn ra được gia cảnh không tồi, bình thường tính tình tương đối tùy ý, tính trẻ con cũng vì ở chung với Hứa Mạt mà thu liễm lại.

Rất nhiều lần, cô cũng rất cảm kích trường sếp phòng ngủ, vận mệnh chỉ định làm cho cô có một bạn cùng phòng tính tình không tồi, Ứng Thư nguyệt là tương đối tốt.

Tuy rằng từ nhỏ đến lớn nhân duyên của cô tốt, nhưng là thành thật làm bạn thân thiết với nhau thì cơ hồ không có, rất nhiều chuyện Hứa Mạt trước nay đều không chủ động nói ra ngoài, cô sớm hình thành thói quen yên lặng gánh vác.

Cô nghĩ nói ra cũng không giải quyết được gì, chỉ làm người khác tăng thêm phiền não cùng cô thôi.

Ứng Thư Nguyệt đối tình huống của cô có biết một chút, lúc này nhìn Hứa Mạt yên lặng mà chuẩn bị ôn tập, bỗng vỗ vỗ cái ót, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Hứa Mạt liếc mắt: "Cậu không sao chứ? Đang yên lành tự hành hạ chính mình làm gì, không đau sao?"

Ứng Thư Nguyệt lắc lắc vai nhìn Hứa Mạt: "Ai nha cậu xem trí nhớ của tớ, tối hôm qua nhà cậu gọi điện thoại lại đây."

Hứa Mạt đang ôn tập động tác ngừng lại chớp mắt: " Cậu nói cái gì?"

Ứng Thư Nguyệt buồn cười đáp: "Nói em trai cậu rất tốt, tháng sau tới thị trấn Z thăm cậu đấy."

"Là như vậy sao, đợi chút tớ gọi điện lại cho tiểu Trạm."

Hứa Mạt dùng tay chống đỡ đầu, không tự giác mà cắn đầu bút: "Đứa em trai ngốc này......"

"Hứa Trạm chỗ nào bị ngốc chứ, tuấn tú mạnh mẽ thật là một thiếu niên tốt." Ứng Thư Nguyệt nhảy lên gường như cơn sóng cuốn, ngồi xuống xem móng tay mới làm của mình.

Hứa Mạt hãy còn lắc đầu: "Nghe nói gọi đến điện thoại bàn của trường học không tốn phí, em ấy liền không gọi di động cho tớ."

Ứng Thư Nguyệt cười rộ lên, "Tuổi còn nhỏ, mà đã biết đau lòng cho bà chị ác tâm rồi."

Hứa Mạt cư nhiên mà cười, cô cũng cảm thấy như vậy.

Kỳ trung khảo qua đi, nội dung thi thập phần khó khăn, ngoài môn kịch bản học, Hứa Mạt còn thi múa dân tộc.

Cũng may cô chuẩn bị đầy đủ, hết thảy cũng tính là thuận lợi.

Hứa Mạt bận việc học, thời gian qua thật sự nhanh. Một tuần này Thẩm Thận nói là bận cũng thật sự không có liên lạc với cô.

Thẩm Thận luôn luôn như thế, thời điểm bận rộn giống như bốc hơi khỏi nhân gian.

Bất quá cuối tuần đã tới, hắn an bài người tới đón cô.

Nhà Thẩm Thận ở trung tâm thành phố, mặc dù náo nhiệt nhưng cũng là khu vực yên tĩnh nằm ở tầng ba chung cư, trang hoàng xa hoa, thang máy trực tiếp dẫn đến nhà.

Bước vào cửa đi vào trong phòng, Hứa Mạt chung quanh không nhìn thấy bóng dáng Thẩm Thận đâu.

Nơi này là nơi cá nhân của Thẩm Thận, đến Tần quản gia cũng không được tới lui thường xuyên.

Phòng ở tuy to nhưng Hứa Mạt tìm trong chốc lát liền thấy hắn ở bể bơi.

Thẩm Thận khi rảnh rổi sẽ dùng bơi lội để giải tỏa mệt nhọc.

Xem hắn không có ý định lên bờ, Hứa Mạt dứt khoát quay người đi đến phòng cất quần áo và lấy ra một cái khăn tắm, sau đó đứng ở một bên bể bơi, xem hắn bơi, cơ bắp cuồn cuộn, đường cong nóng bỏng.

Cô chợt nhớ tới trước kia hai người ở bể bơi chơi đùa quá mức, nghĩ tới mà thẹn thùng.

Bỗng dưng, Hứa Mạt cảm nhận được cổ chân bị bắt lấy, giây tiếp theo, cô không hề phòng liền bị rơi vào trong nước.

Không chờ cô giãy giụa, đã bị hắn nhẹ nhàng mà ấn ở trên vách bể bơi, một đôi tay hữu lực nâng cô lên.

Thẩm Thận vuốt tóc ra phí sau, có vài sợi tóc rũ xuống, cặp mắt đào hoa kia vẫn mang theo chút hơi nước, đôi mắt sâu thẳm, liền như vậy yên lặng nhìn cô. Tay siết chặt eo cô, Thẩm Thận khẽ tiến tới cắn môi đỏ, dò xét đi vào, theo sau đó là một nụ hôn nồng nhiệt như cuồng phong bão tố

Hôn xong, hắn bóp chặt cằm cô, ngữ khí không nhanh không chậm mà nói, "Tới trễ vậy."

Bị bắt thừa nhận, Hứa Mạt ngẩng đầu ngẩng đầu nhìn hắn.

Quần áo bị ướt, dán ở trên người, có chút khó chịu: "Đem cho anh khăn tắm." Hứa Mạt thanh âm thực nhẹ, cẩn thận nghe có vẻ như làm nũng.

Thẩm Thận khẽ cười một tiếng, cúi người để sát vào tai cô lẩm bẩm nói, "Như vậy cũng sẽ bị trừng phạt, có biết không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như con duong giac ngo full hd tron bo, bi quyet hoc gioi tt thich chan quang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.