Cô vợ bỏ trốn 15 tuổi

Chương 45



Editor: Sendyle

Anh ta vĩnh viễn cũng không thể quên được một màn kia tận mắt nhìn thấy.

Vì sao chỉ có một mình anh ta khổ sở?

Anh ta muốn tiểu Phong Nhi cũng nếm thử một chút tư vị khổ sở!

"Mặc, em không có phản bội anh! Người em yêu là anh a! Anh không cần phải làm như thế, em về sau sẽ không bao giờ để cho người khác hôn em, có được hay không, Mặc, anh để cho cô ta đi đi." Tần Phong từ bỏ tôn nghiêm của mình, chỉ vì cầu được người yêu tha thứ.

Lâm Vũ Mặc nhắm lại hai mắt, lạnh lùng mà nói: "Đi ra ngoài!"

Tần Phong nhào tới thân thể anh ta, ôm thật chặc lấy anh ta, "Mặc, em không muốn! Em biết rõ người anh yêu chính là em!"

Lâm Vũ Mặc độc ác đẩy Tần Phong ra, tà mị mà cười nói: "Cô nghĩ muốn lưu lại? Chủ ý này không tồi, tôi còn chưa thử qua tư vị một lần ba người, không ngại đi lên một lần. Ha ha ha! Nhất định không tồi!"

"Mặc, anh thay đổi!" Tần Phong thất vọng lui về phía sau một bước, một dám tin tưởng lời nói tai nghe được.

Lâm Vũ Mặc từng bước một tiến tới gần cô, mắt tràn đầy hận ý nói: "Đúng, tôi thay đổi! Nhưng là ai buộc tôi thay đổi? Là cô! Là cô buộc tôi đấy!"

"Mặc, làm sao để anh tin tưởng em đây? Em thật sự chỉ yêu một mình anh!" Tần Phong nhíu chặt hai hàng lông mày, khổ sở nói.

"Hừ! Tôi sẽ không còn tin tưởng những lời nói giả dối của cô nữa! Cô, hoặc lưu lại, cùng cô ta hầu hạ tôi, hoặc là cút ngay đi ra ngoài, không nên phiền đôi mắt của tôi." Lâm Vũ Mặc vô tình nói. Anh ta muốn tổn thương tiểu Phong Nhi, nhưng vì sao thấy hàng lệ trong hai mắt cô, trong tim của anh ta ngược lại khổ sở hơn!

Tần Phong che miệng lại, cố nén không để cho mình đau khóc thành tiếng. Xoay người chạy ra phòng ngủ, chạy vào gian phòng của mình. Bên tai của cô truyền đến nữ nhân kia kích tình rên rỉ cùng kịch liệt tiếng thở dốc. Tần Phong dùng sức bưng kín lỗ tai của mình, không muốn nghe đến này âm thanh chói tai, nhưng vì sao âm thanh kia lại như này rõ ràng chui vào trong tai của cô, đem lấy cô lòng của xé thành mảnh nhỏ, không bao giờ nữa đầy đủ.

Tuyệt vọng!

Một loại tuyệt vọng xâm thực lấy lòng của cô.

Anh ta nói cô là kẻ nói dối!

Thì ra là thường ngày thích nhất bây giờ đang ở trong mắt anh ta lại trở nên không chịu được như thế!

Thật nên buông tay sao?

Nếu anh ta đã không còn yêu cô,

Cô còn ở lại chỗ này làm gì?

Tần Phong a, Tần Phong,

Cho dù ngươi kiên cường nữa, ở trước mặt tình yêu, ngươi vẫn là kẻ yếu đuối, ngươi vẫn như cũ không chịu được đả kích.

Cô muốn ở mình hoàn toàn hỏng mất trước, lưu mở nơi này.

Ít nhất cô còn có một phần tôn nghiêm,

Tần Phong cô cái gì cũng có thể ném vứt bỏ,

Nhưng cô còn có một thân ngông nghênh.

Vừa dọn dẹp hành lý, Tần Phong vừa rơi lệ.

Cô đem vật sở hữu Lâm Vũ Mặc mua cho cô để lại, chỉ ngoại trừ chiếc nhẫn đính hôn cùng sợ dây chuyền.

Đây là tín vật Lâm Vũ Mặc đưa cho cô, cô không bỏ được a!

Mấy lần muốn bỏ xuống, nhưng mà rốt cuộc không thôi lại đeo trở lại.

Coi như anh ta nói cô lòng tham cũng tốt, nói cô ham tài cũng tốt, cô cũng muốn đem chúng mang đi.

Sẽ để cho hai món tín vật này cùng với cô thôi.

Ít nhất bọn họ đã từng yêu qua, mặc dù Lâm Vũ Mặc tổn thương cô, nhưng cô vẫn không nỡ bỏ anh ta!

Xách theo hành lý, Mặc không một tiếng động đi ra khỏi nhà Lâm Vũ Mặc.

Thành thị phồn hoa về đêm không hề ồn ào nữa,

Cô đơn trên đường không thấy được một bóng người,

Tần Phong chỉ thấy cái bóng của mình cùng với cô,

Trong đêm tối này rực rỡ ngôi sao hình như cũng đang cười nhạo cô tiều tụy,

Tối nay góc đường không người,

Chỉ nghe được mình ở một mình rơi lệ.

Từ đó về sau,

Cũng không còn có ai làm bạn,

Nguyên tưởng rằng phồn hoa,

Cũng chỉ là khách qua đường trong đời của cô.

Xem ra, cô cả đời này nhất định cô độc!

Không biết vài năm sau, cùng Mặc lần nữa gặp nhau, anh ta còn có thể nhớ cô là ai chăng?

Càng không ngừng lau bên má lăn xuống nước mắt hoa, Tần Phong khích lệ mình: "Tần Phong, tỉnh lại đi, phải nhớ kỹ, ngươi không thể bị khuất phục. Không có bất kỳ chuyện có thể làm khó ngươi! Cố gắng lên!"

Đèn đường đem lấy bóng dáng cô chiếu lên càng ngày càng dài,

Trong lòng cô đau cũng càng ngày càng sâu.

Ngồi ở trong phòng Lâm Vũ Mặc phiền não tìm kiếm thuốc lá trong túi, tìm nửa ngày cũng không có tìm được, lúc này mới đột nhiên nhớ tới, kể từ sau khi tiểu Phong Nhi mang thai, anh ta liền cai rồi.

Người phụ nữ dừng lại trong miệng rên rỉ, mở một đôi bất mãn mắt nhìn Lâm Vũ Mặc nơi xa, cô không ngờ người đàn ông xuất sắc như vậy, dẫn mình về nhà, cũng chỉ là vì để cho cô" …", căn bản ngay cả đám đầu ngón tay cũng không muốn đụng vào cô.

Xem anh ta ra tay rất hào phóng, cô chỉ tốt hết sức phối hợp.

Nhưng cô đã kêu đã lâu, miệng có chút khát, có phải nên để cho cô nghỉ ngơi một chút?

Lâm Vũ Mặc lạnh lùng lườm cô một cái, lãnh khốc vô tình nói: "Tiếp tục! Ai cho cô dừng?"

"A! Được, được, tôi tiếp tục." Mỹ nữ bị giọng nói lạnh lẽo Lâm Vũ Mặc làm cho sợ đến run lập cập, không thể làm gì khác hơn là nghe lời tiếp tục nhẹ quát lên.

Nếu như không nhìn hai người, chỉ nghe thấy âm thanh, thật sẽ cho rằng hai người bọn họ động tác vô cùng kịch liệt, lại để cho người ta rất ý nghĩ kỳ quái.

Lâm Vũ Mặc phiền lòng tựa vào trên ghế sa lon trằn trọc trở mình, thật lâu không thể ngủ.

Tiểu Phong Nhi nhất định sẽ bi thương chứ?

Mình làm có phải hay không quá mức?

Không biết cô ra sao, thật là muốn đi qua nhìn cô một chút.

Nhưng đối với sự trừng phạt dành cho cô còn chưa kết thúc, anh ta nên mềm lòng sao?

Tại chính mình trong nhà do dự thật lâu, Lâm Vũ Mặc rốt cuộc không nhịn được bị nhớ nhung cùng lo lắng hành hạ, lặng lẽ đẩy cửa phòng Tần Phong ra.

Vốn hẳn nên ngủ ở bên trong nhà tiểu Phong Nhi tại sao ngay cả bóng dáng không thấy?

Cô đi đâu?

Lâm Vũ Mặc hoảng hốt xông vào trong nhà, tìm khắp ban công, phòng vệ sinh, tất cả đều không thấy bóng dáng tiểu Phong Nhi.

Không!

Cô sẽ không rời đi!

Sẽ không!

Lâm Vũ Mặc hốt hoảng mở tủ quần áo, phát hiện cái rương tiểu Phong Nhi dùng để quần áo thật không thấy, trong tủ quần áo chỉ còn lại một đống trang sức cao cấp anh ta vì tiểu Phong Nhi mua phục sức, mà đồ đạc của tiểu Phong Nhi tất cả đều không thấy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như soai ca khong ton tai tren doi dau su thay thich tam tien chua hoang phap, phat phap nhiem mau 08 phat tu hoang luoc le phuoc vu chua hoang phap hd 720p những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.