Cô vợ bỏ trốn 15 tuổi

Chương 9



Editor: Sendyle

Lâm Vũ Mặc vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn say mê của Tần Phong, tà mị mà cười nói: "Tiểu Phong Nhi, mặc dù anh còn muốn đè em dưới thân thể, nhưng anh đói rồi chúng ta nên ăn một chút gì đó. Đi thôi, làm cho anh chút gì, nếu không anh sợ mình đói bụng lại tiếp tục ăn em nữa!"

"Sắc lang!" Tần Phong nũng nịu đẩy Lâm Vũ Mặc ra, cô đem đầu Lâm Vũ Mặc quay về phía sau nói:"Anh xoay người sang chỗ khác đi, em muốn mặc quần áo."

Lâm Vũ Mặc lại xoay người mình lại, nở nụ cười nói: "Tiểu Phong Nhi, em còn tránh anh sao? Toàn thân em trên dưới chỗ nào cũng bị anh hôn, sờ khắp rồi còn gì!"

"Ghét! Anh rốt cuộc có chịu xoay qua chỗ khác không? Nếu anh nhất định không chịu xoay qua chỗ khác, em sẽ không làm cơm cho anh ăn!" Tần Phong chống nạnh, nhìn chằm chằm Lâm Vũ Mặc.

"Được rồi, được rồi, anh xoay qua chỗ khác." Lâm Vũ Mặc khẽ cười xoay người.

"Nhắm mắt lại! Em cho phép mới được mở ra!" Tần Phong nũng nịu ra lệnh.

"Tiểu nhân xin tuân lệnh, mời tiểu thư nhanh lên một chút, tiểu nhân sắp chết đói rồi!" Lâm Vũ Mặc cười đến nghẹn nói.

"Biết rồi!" Tần Phong vội vàng xuống đất, mở tủ quần áo cầm bộ đồ ngủ nhanh chóng mặc lên người.

Tần Phong sau khi đi ra cửa phòng, mới nói với Lâm Vũ Mặc: "Anh có thể mở mắt rồi đấy."

Lúc này Lâm Vũ Mặc mới mở mắt, nhìn Tần Phong.

Thật ra thì, từng đường cong hoàn mỹ trên thân thể của tiểu Phong Nhi đã sớm in sâu vào trong đầu óc anh ta rồi. Làn da trắng nõn có một mảng hiện đầy vết đỏ, đều là kiệt tác một buổi chiều của anh ta.

Ha ha!

Tiểu Phong Nhi là của anh ta!

Hoàn toàn chỉ thuộc về một mình anh ta mà thôi!

Trong lòng Lâm Vũ Mặc tràn đầy cảm giác chiếm hữu đối với cô.

Anh ta thõa mãn dựa vào ở đầu giường, trên mặt lộ ra nụ cười mãn nguyện.

Trong phòng bếp truyền đến mùi thơm của thức ăn, hấp dẫn bước chân của Lâm Vũ Mặc. Anh ta lặng lẽ đi vào phòng bếp, từ phía sau ôm lấy hông của Tần Phong.

"A!" Tần Phong bị bàn tay từ phía sau lưng đột nhiên ôm lấy sợ hết hồn, hét ầm lên.

Lâm Vũ Mặc lập tức dán tới, đem Tần Phong ôm vào trước ngực thật chặt, mị hoặc nói: "Là anh, tiểu Phong Nhi."

"Lâm Vũ Mặc, anh chờ một chút cơm lập tức chín." Tần Phong tránh né đôi môi nóng bỏng của Lâm Vũ Mặc, nũng nịu nói.

"Tiểu Phong Nhi, vì sao em luôn gọi cả tên họ anh như thế?" Lâm Vũ Mặc bất mãn kháng nghị.

"Vậy em nên gọi anh như thế nào? Gọi là anh Lâm, chẳng phải giống như đám phụ nữ kia của anh sao? Hay gọi anh là Vũ Mặc, hi hi hi" Tần Phong che cái miệng nhỏ nhắn nhẹ giọng cười cợt.

Lâm Vũ Mặc nhíu mày nhìn Tần Phong, chẳng lẽ gọi anh ta là Vũ Mặc không dễ nghe sao?

"Vũ Mặc ngao cảm giác giống như đang đuổi con vịt nha!" Tần Phong nói xong, không nhịn được cười duyên.

"Tốt! Tiểu Phong Nhi, em dám trêu chọc anh!" Lâm Vũ Mặc chọc vào eo của Tần Phong làm cho cô cười không ngừng, uốn éo người cầu xin, "Thôi mà, ngao, xin anh bỏ qua cho em đi!"

"Em còn nói!" Lâm Vũ Mặc bất mãn tiếp tục chọc vào eo cô, âm thanh của anh ta tràn đầy uy hiếp nói: "Gọi anh là Mặc, nhanh lên một chút! Nếu không anh sẽ không buông tha cho em."

"Hi hi hi buông em ra hi hi hi Mặc, anh tha cho em đi" Tần Phong thật sự không chịu nổi, không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp.

"Ha ha ha! Cũng không tệ lắm!" Lâm Vũ Mặc hài lòng buộc chặt hai cánh tay, đem Tần Phong ôm vào trong ngực nói: "Tiểu Phong Nhi nhớ, về sau chỉ được gôi anh là Mặc, không được gọi cả tên lẫn họ của anh nữa!"

"Em biết rồi!" Tần Phong nũng nịu nói.

"Tiểu Phong Nhi, gọi tên anh lần nữa đi." Lâm Vũ Mặc ghé vào bên tai Tần Phong nói.

"Không kêu." Tần Phong mím môi cười trộm, anh ta muốn cô gọi cô liền không gọi, cô mới không cần nghe lời anh ta như vậy! Cô muốn làm cho anh ta khẩn trương, chịu không nổi!

"Nhanh lên một chút! Anh thật muốn nghe!" Giọng nói của Lâm Vũ Mặc tràn đầy dụ hoặc ma lực.

"Cầu xin em à!" Tần Phong cười nói.

"Tiểu Phong Nhi" Lâm Vũ Mặc buồn bã nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Phong. Thấy Tần Phong không chút cử động, trên mặt của anh ta đột nhiên nở nụ cười xấu xa, môi nóng bỏng đột nhiên cắn nuốt vành tai nhỏ nhắn của Tần Phong.

Bị Lâm Vũ Mặc ngậm vành tai, tạo cho cô từng trận khoái cảm truyền khắp toàn thân, Tần Phong không ý thức được khẽ rên lên tiếng: "Ừ, Mặc"

"Ha ha ha!" Rốt cuộc nghe được âm thanh muốn nghe, Lâm Vũ Mặc hả hê nở nụ cười.

Tần Phong không cam lòng xoay người lại, hai quả đấm bất mãn đấm ở trên người của Lâm Vũ Mặc.

Lâm Vũ Mặc cầm tay nhỏ bé Tần Phong, chứa đựng cười hả hê nói: "Tốt lắm, tiểu Phong Nhi, nồi canh sắp trào ra rồi kìa."

"Ai nha! Đều tại anh hết!" Tần Phong vội vàng đẩy Lâm Vũ Mặc ra, tắt lửa. Đợi nồi canh nguội, mới tiếp tục công việc.

Lâm Vũ Mặc tựa người bên cạnh bàn, nở nụ cười nhìn Tần Phong đang bận rộn nấu ăn, trong lòng tràn đầy thỏa mãn.

Cảnh tượng này giống như một đôi vợ chồng son, ông xã đói bụng, bà xã làm thức ăn thơm phức cho chồng mình.

Cảm giác thật hạnh phúc!

Anh ta nhất định duy trì cảnh tượng này kéo dài mãi mãi, cho đến khi hai người già đi anh ta vẫn muốn tiểu Phong Nhi làm bữa ăn tối cho anh ta.

Ha ha ha!

Tiểu Phong Nhi đời này em đừng mơ tưởng thoát khỏi lòng bàn tay của anh!

"Tiểu Phong Nhi, anh đói rồi!" Lâm Vũ Mặc cười lớn ngậm môi đỏ mọng của Tần Phong.

Tần Phong đẩy mặt của Lâm Vũ Mặc ra, cắt đứt nụ hôn nóng bỏng của anh ta:"Ai, này hôn cũng phải tính tiền, không được hôn không như vậy."

"Anh thật sự phục em! Tiểu Phong Nhi, một lát nữa hẳn tính tiền, trước hết để cho anh hôn rồi nói sau." Lâm Vũ Mặc bất đắc dĩ nói nói.

Tần Phong ôm cổ Lâm Vũ Mặc, thâm tình hôn đáp lại Lâm Vũ Mặc.

Nụ hôn này tựa như trêu chọc dục lửa trong người, nhanh chóng đốt lên ngọn lửa trong thân thể hai người.

Hôn hôn, hai người bất giác lại hôn trở về phòng ngủ, lăn lên trên giường lớn.

Đại chiến trên chiến trường, một cuộc lửa nóng triền miên lại bắt đầu.

Cả đêm không ngừng!

Lửa càng ngày càng mãnh liệt, không khí càng ngày càng nóng.

Lí trí của Tần Phong dần dần mất, hãm sâu ở trong từng lực động mãnh liệt của Lâm Vũ Mặc.

"Mặc" Thân thể Tần Phong theo từng động tác của Lâm Vũ Mặc mà không dừng chuyển động.

"Tiểu Phong Nhi, anh yêu em!" Lâm Vũ Mặc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Phong lên, không còn thái độ hài hước, lúc này anh ta tràn đầy thâm tình nhìn cô nói.

"Mặc, em cũng yêu anh!" Tần Phong cũng chân tình đáp lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như phim kiep luan hoi, giau ngheo Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.