Cô vợ giả ngốc của tổng tài

Chương 287: Phu nhân, người không thích những món này ạ?



Hoàng cung, nước Thanh Bạch.

Trong toilet phòng ngủ, Tiêu Nhi ngồi trên nắp bồn cầu, mười ngón tay thon dài lướt trên máy tính mini.

Từng hàng số liệu được nhập vào máy, bên góc phải dưới màn hình vẫn có dấu "x", ký hiệu của không có internet. Tiêu Nhi thả lỏng, chưa kịp tắt màn hình thì nghe thấy tiếng đập cửa. "Phu nhân, người không sao chứ? Người ở trong đó lâu lắm rồi, có phải bụng bị khó chịu không?" Sa Lệ ngoài cửa lo lắng. "Tôi không sao, tôi đang đọc sách, đang đến đoạn hay, tôi ra ngay."

Mặt Tiêu Nhi trần xuống, vừa trả lời, tay vừa đẩy nhanh tốc độ đánh máy.

Giao diện màn hình đen trắng bỗng chuyển thành nhiều màu sặc sỡ, mắt Tiêu Nhi sáng lên. Cô nhanh chóng mở trang web, khi con trỏ chuột đưa vào ô tìm kiếm, ngón tay cô run lên.

Nhưng một giây sau, cô vẫn kiên định nhập ba chữ "Hoắc Kiến

Phong".

Màn hình bắt đầu load, cô cắn môi, tim không điều khiển được mà đập nhanh.

Cô hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh.

Lát sau màn hình hiện lên tin tức liên quan đến "Hoắc Kiến

Phong".

Mấy từ khóa bệnh, nằm viện, cứu giúp... không có cái nào.

Tại sao lại như vậy?

Tiêu Nhi nhíu mày.

Ngoài cửa vang lên tiếng của Sa Lệ thúc giục: "Phu nhân, người ổn chứ? Có phải tế chân rồi không? Có cần nô tỳ vào đỡ người không ạ?" "Không cần, không cần, tôi ra ngay" Tiêu Nhi vội đáp, tiện tay nhấn nút xả bồn cầu.

Tiếng nước ào ào chảy, cô đóng máy lại, giấu máy tính vào sau tường, sau đó lấy bừa một quyển sách trên tủ, sửa lại quần áo rồi mở cửa đi ra.

Sa Lệ nhìn cô đi ra, thở phào cung kính nói: "Phu nhân, bữa sáng của người đã xong rồi, mời đi bên này." "Được" Tiêu Nhi gật đầu mỉm cười, theo cô ấy đến sân thượng ngoài phòng ngủ. Mấy ngày nay cô hay ăn cơm ở đây. Vừa có thể nhìn ánh mặt trời vừa ngắm biển rộng trời cao xanh ngát, còn cả vẻ phồn hoa tựa cẩm nữa. Nhưng cảnh trong lòng cô lại khác hoàn toàn.

Bánh keo tinh xảo, bánh mì mềm xốp, mứt trái cây thơm ngọt...

Tiêu Nhi thở dài, trước mắt lại hiện lên bát cháo gà và cốc sữa đậu thơm phức của ông bà ngoại... "Phu nhân, người không thích những món này ạ?" Sa Lệ thấy cô ngồi im, quan tâm hỏi: "Người muốn ăn gì? Nô tỳ sai người làm cho người nhé?"

Tiêu Nhi hoàn hồn, buồn bã lắc đầu: "Không cần đâu, cứ vậy

Cô nói rồi cầm lấy bánh kem, bắt đầu ăn. đi!"



Bánh kem thơm ngọt mềm mại, vừa vào miệng là tan, trong đầu cô hiện ra những tin tức từ lâu trên màn hình.

Vì sao cô vượt tường lửa vào mạng mà không tìm ra tin gì về Hoắc Kiến Phong nằm viện?

Là nhà họ Hoắc phong tỏa tin tức hay do anh ta giở trò?

Với quyền lực bây giờ của nhà họ Hoắc, có thể phong tỏa tin tức cũng chỉ có mình anh.

Mà kể ra không có tin gì có khi lại là tin tốt! Nếu anh xảy ra chuyện thì cả Cẩm Thành sẽ loạn cả lên rồi, chẳng yên tĩnh được như này.

Tự thuyết phục như vậy, Tiêu Nhi cũng yên lòng hơn, ăn cũng nhanh hơn một chút.

Cô uống xong ngụm sữa cuối cùng thì nghe thấy giọng nói sang sảng của Hồng Liệt. "Noãn Noãn, hôm nay em dậy sớm vậy? Khỏe hơn chưa em?" Anh mặc âu phục màu xám, dáng người cao thẳng, vài bước đã đi vào đại sảnh.

Trên mặt đầy ý cười, khóe mắt đuôi mày tràn đầy dịu dàng và quan tâm.

Tiêu Nhi bỏ ly xuống, từ từ đứng dậy: "Khỏe lắm!"

Không cần đợi lệnh, Sa Lệ tự giác hành lễ với Hồng Liệt rồi đi ra ngoài.

Hồng Liệt đánh giá Tiêu Nhi vài lần, thấy cô đã khỏe hơn mấy hôm trước nhiều, mới yên tâm nói: "Ừm, đúng là khỏe hơn nhiều. Mẫu hậu đang tự mình chuẩn bị tiệc sinh nhật cho Vân Thiên, em có muốn đi xem với anh không?"

Từ khi tỉnh lại, Tiêu Nhi còn chưa ra khỏi cửa lần nào. Mắt cô sáng lên, rồi lại ảm đạm: "Thời gian trôi qua nhanh quá, anh không nhắc chắc em quên béng nay là sinh nhật 5 tuổi của Vân Thiên."

Nghe giọng cô có chút áy náy, Hồng Liệt trấn an: "Không phải em quên mà do mẫu hậu nóng vội quá thôi. Vẫn chưa tới lúc mà, đợi tới lúc rồi em sẽ nhớ thôi. Nào, hai ta đi nhé?" "Được, anh chờ em một lát.

Tiêu Nhi xoay người vào phòng thay quần áo, thay một bộ váy dài liên thân.

Thiết kế màu sắc thay đổi từ trắng sang xanh, cô môi hồng răng trắng, mặt mày như họa. Tóc dài đen nhánh buông trên vai, như một tấm tơ lụa, theo mỗi bước đi của cô mà lay động. Hồng Liệt nhìn, trong mắt tràn ngập mê luyến và thưởng thức: "Noãn Noãn, em mặc chiếc váy này rất đẹp, cứ như nàng tiên cá vậy Tiêu Nhi cười khẽ, trêu chọc: "Anh nói vậy nghĩa là em mặc bộ kia trông rất xấu phải không? Mấy bộ này là do anh sai người đưa tới cả, anh tự mình nói mình à."

Cô ấy nói những lời này là ám chỉ mình ép cô ấy mặc theo ý mình?

Trong lòng Hồng Liệt trầm xuống, trên mặt vẫn cười tươi: "Anh tự khen mình khéo vậy mà em vẫn nhìn ra, không hổ là bác sĩ thông minh nhất nước Thanh Bạch chúng ta."

Tiêu Nhi cười nhẹ, chuyển chủ đề: "Không phải bảo là xem chuẩn bị tiệc sao? Chúng ta đi thôi!"

Hồng Liệt lịch lãm nâng cánh tay lên.

Tiêu Nhi bất đắc dĩ cười nhạt, nghe lời đặt tay lên.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 65 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dantaichinh.com chẳng hạn như htkk 4.5.0, chuyen tieng viet co dau sang khong dau chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status