Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương

Chương 2062: Kích thích và kinh hiểm

Biên soạn: Đức Uy

- --

(vẫn đang trong hồi ức)

Cuối cùng, Diệp Oản Oản chốt lại một câu, "Bổn minh chủ quyết định rồi! Bắt đầu từ hôm nay, Bổn minh chủ phải làm một người tốt!"

Sau khi một loạt phát biểu của Diệp Oản Oản kết thúc, tất cả mọi người tại đây đều trợn mắt há mồm, tĩnh mịch một mảnh.

Đại trưởng lão: "Minh chủ... Hôm nay cô... Uống rượu?"

Nhị trưởng lão: "Có vẻ như là uống không ít đâu!"

Tam trưởng lão: "Bắc Đẩu! Thất Tinh! Không phải là đã bảo các ngươi trông chừng minh chủ, đừng để cho cô ấy uống rượu sao?"

Bắc Đẩu: "Tôi có canh mà, toàn bộ rượu của Phong tỷ tôi đều vứt sạch cả rồi! Ông đừng có mà tùy tiện vu khống người khác!"

Tam trưởng lão: "Vậy thì hiện tại minh chủ là có chuyện gì xảy ra vậy?! Ngươi làm việc tắc trách mà còn ngụy biện!"

Bắc Đẩu: "Xùy! Cái lão bất tử này, chỉ biết suốt ngày vu khống này nọ, sao chính ông không tự đi mà ngăn..."

Toàn bộ phòng họp hỗn loạn hết cả lên, Diệp Oản Oản ngồi ở trên ghế chủ tọa, yên lặng chống tay nâng trán.

Đối với bài phát biểu kia của mình, chính nàng cũng cảm thấy thật sự là quá hư cấu rồi. Nàng vẫn là nên đi đâu đó uống chút rượu để yên tĩnh lại đầu óc đi...

...

Cuối cùng Diệp Oản Oản cũng đành quyết định bỏ qua những ý tưởng đáng sợ kia.

Coi như hiện tại nàng bắt đầu làm việc tốt, cũng không thay đổi được sự thật nàng là một tên “tướng cướp”.

Vừa nghĩ tới cảnh Bảo Bảo nhà nàng hoảng sợ và chán ghét nàng, chỉ thoáng nghĩ một chút thôi mà nàng cũng đã không cách nào nhịn được.

Không được, lớp ngụy trang này nàng phải che đậy thật cẩn thận, không thể hù anh ấy sợ được!

Không sai, vì Bảo Bảo nhà nàng, nàng sẽ chính là một đóa tiểu bạch hoa thuần khiết tốt đẹp!

Ở trong hồi ức của Diệp Oản Oản, đoạn hành trình yêu đương này cũng tương đối kích thích và kinh hiểm...

Ví dụ như, trong hồi ức, một lần nào đó hai người cùng ăn cơm ở bên ngoài.

Ngờ đâu lại bất ngờ gặp phải tụi du côn.

Hai người cơm nước xong xuôi, chuẩn bị trở về. Vốn đường đi thông thoáng, nhưng cuối cùng lại có một đám người khí thế đầy hung hăng từ trước mặt đi tới. Những người này uống say khướt, chiếm hết cả con đường, lảo đa lảo đảo đi thẳng tới, tự mình đụng vào nàng ngã xuống, vậy mà lại còn làm ầm lên ăn vạ với bọn họ.

"Mịa nó! Ngay cả lão tử cũng dám đụng! Tìm chết sao!" Gã đàn ông lực lưỡng xăm mình bị đụng ngã lớn tiếng rống giận.

Bên cạnh, bọn thủ hạ khác cũng chen nhau hùa vào: "Mịa nó! Hai người các ngươi tới đây cho ta, mau nhanh xin lỗi đại ca chúng ta!"

"Không muốn sống nữa đúng không?!"

...

Diệp Oản Oản thoáng nhìn một cái, phát hiện đám người này cũng không phải là tiểu lâu la bình thường, là thành viên thế lực địa phương thuộc Hắc Hổ bang. Cái gã bị đụng ngã kia lại còn là phân đường chủ.

Sức mạnh cơ bắp của đám người này vậy mà đều không thấp, nhất là cái gã phân đường chủ Hắc Hổ bang kia, thành tựu về mặt võ học cũng có vài phần danh tiếng. 

Mặc dù coi là như vậy, nàng cũng vẫn như thường có thể một mình đánh chục người.

Nhưng mà...bây giờ không được à nha!

Hiện tại Bảo Bảo nhà nàng đang ở chỗ này! Tại trước mặt của Bảo Bảo, người ta là “liễu yếu đào tơ” đó nha! Coi như là một chai nước ngọt chưa mở nắp, nàng cũng vặn không nổi nữa là...

Nhìn thấy bộ dáng mấy người này hùng hùng hổ hổ không nói lý, ánh mắt Tư Dạ Hàn hơi hơi phát lạnh.

"Mẹ nó! Tiểu tử thúi, ngươi lại còn dám trừng ta!"

Diệp Oản Oản vừa nhìn thấy Hắc Hổ bang, nhất thời trong lòng hơi hồi hộp một chút.

Xong đời rồi!

Mấy gã đực rựa này đều từng được nàng cho ăn...đấm, toàn bộ đều biết nàng!

Bất quá, cũng còn may, vì không muốn thân phận mình bị bại lộ, mỗi lần ra ngoài Diệp Oản Oản đều sẽ ăn mặc theo phong cách thiếu nữ vô cùng đàng hoàng, hơn nữa còn đeo kính râm thật là dày.

Lại thêm vào đám người này đều uống nhiều, cho nên thật giống như nhất thời đều không thể nhận ra được Diệp Oản Oản.

Thấy những người này hình như là không hề nhận ra mình, lúc này Diệp Oản Oản mới thở phào nhẹ nhõm.

Vì vậy, Diệp Oản Oản ho nhẹ một tiếng, che lấy cổ họng, nũng nịu nói, "Thật có lỗi, thật có lỗi! Các vị đại ca ca, chúng tôi thật sự là không cẩn thận, các người đại nhân không chấp tiểu nhân! Lần sau nhất định không dám nữa!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 90 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như huong dan tai game bang 4share, cach lam thit mo ca ca chep gion sieu khung ngon tuyet Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status