Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương

Chương 2182: Bảo Bảo bọn họ khi dễ em



"Bảo Bảo à, anh có cảm nhận được hay không, cả hòn đảo này, nếu như không có những người khác, quả thực là tốt vô cùng..."

Diệp Oản Oản nằm bên bờ hồ, lộ ra vẻ hoài niệm, "Anh còn nhớ không? Năm đó chúng ta một mực đều muốn tìm một chỗ không có người thể tìm ra được mình, tìm một chỗ chỉ có đôi ta cùng nhau sống chung..."

Tư Dạ Hàn: "Còn nhớ."

Làm sao anh sẽ không nhớ chứ?

Diệp Oản Oản than thở, "Chỉ tiếc là, hiện tại em đã không còn muốn như vậy, em không thể cùng anh hai người chung sống ở nơi này."

Bóng lưng của Tư Dạ Hàn bỗng nhiên cứng đờ: "Tại sao?"

Diệp Oản Oản lập tức đáp: "Bởi vì chúng ta đã có Đường Đường bảo bối nữa á! Hẳn là ba người mới đúng chứ!"

Sợ bóng sợ gió một trận, Tư Dạ Hàn: "... Ừ."

Diệp Oản Oản nhìn thấy Tư Dạ Hàn ngay tại trong phạm vi tầm mắt của mình, cả người đều thả lỏng xuống.

Những ngày qua nàng nhìn như là đang nháo đến gà bay chó sủa, trên thực tế chẳng qua là không để cho mình buông lỏng chút nào. Chỉ cần dừng lại một cái, liền sẽ nghĩ tới những sự việc đè nặng ở trong lòng kia.

Anh trai chết, cha mẹ đến nay không rõ tung tích, người sau lưng Nhiếp Linh Lung, và cả hòn hải đảo giam lỏng mọi người này...

Nàng phải nhanh một chút, mau chóng điều tra rõ hết thảy những thứ này.

"A Cửu, lúc nào chúng ta có thể rời đi?" Diệp Oản Oản hỏi.

Tư Dạ Hàn: "Căn cứ theo hướng gió, ba ngày sau là thích hợp nhất."

Diệp Oản Oản: "Được."

...

Sau khi tắm xong, Diệp Oản Oản thay chiếc váy Tư Dạ Hàn mang tới cho nàng.

Tư Dạ Hàn chuẩn bị cho nàng một chiếc váy dài màu hồng cánh sen vô cùng thục nữ, qua làn gió nhẹ đung đưa, quả thật là trong nháy mắt biến nàng từ nữ ma đầu thành tiểu tiên nữ.

Sau khi thay quần áo xong, Diệp Oản Oản liền cùng Tư Dạ Hàn quay trở về lại phòng giam.

Trong phòng giam vốn là đang ngập tràn vô số những âm thanh huyên náo, trong nháy mắt khi Diệp Oản Oản xuất hiện tại nơi cửa, đột nhiên an tĩnh lại, tĩnh mịch một mảnh.

Mọi người cùng rẹt rẹt rẹt ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm cô gái đứng ở cửa, một làn da mềm mịn trắng như tuyết, tóc dài xõa ngang vai, một bộ váy dài, duyên dáng yêu kiều như phù dung nổi trên mặt nước cứ như vậy đứng ở nơi cửa.

Chuyện này... Gương mặt này...

Đây không phải là nữ ma đầu sao?

"Con... Mịa nó!!!"

Phòng giam không biết tĩnh mịch bao lâu, một gã đại lão nào đó phát ra một tiếng kêu kinh thiên động địa, ngay sau đó lảo đảo ngồi không vững ngã sấp mặt ra khỏi chiếc ghế đẩu.

Cùng lúc đó, gã huynh đệ bên cạnh hắn bị đụng trúng, một nửa số đồ trong chiếc rổ trong tay rơi xuống đất. Bên kia, cũng không biết ai đó đụng vào giá để đồ, khiến nó ngã cái rầm, làm tro bụi bốc lên khắp nơi...

Trong phòng giam toàn bộ loạn cào cào, liên tiếp có âm thanh hít khí lạnh vang lên.

Tất cả mọi người đều nhìn cô gái trước mặt như nhìn thấy quỷ...

Thời điểm bị Diệp Oản Oản hố hàng đến chỉ còn lại chiếc quần đùi cũng không kinh sợ đến mức như vậy.

"Trời má! Đây... Đây là Bạch Phong?"

"Có phải là ta gặp ảo giác rồi hay không, nhưng đây là mặt của Bạch Phong, không sai mà..."

"Có cái gì đáng ngạc nhiên, không phải chỉ là thay một bộ đồ thôi sao?"

"Cái này... con mịa nó, không phải là vấn đề ngạc nhiên, chủ yếu là, bộ quần áo mới này của cô ta là lấy được từ nơi nào?"

"Đúng vậy, ta chưa từng bao giờ thấy được loại y phục này trong kho tài nguyên."

"Chẳng lẽ là từ bên ngoài mang vào..."

Vào giờ phút này, mọi người nhìn Diệp Oản Oản, mồm năm miệng mười bàn tán ầm ĩ.

"Bạch minh chủ, chuyện thuyền này... tiền bạc chúng tôi đã giao cả rồi đấy!"

Một vị đại lão nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, vội vàng mở miệng nói.

"Bạch Phong, tiền ngươi đã thu rồi, đến lúc đó nếu như là không có thuyền, không mang được chúng ta ra, ngươi phải bồi thường gấp trăm lần."

Nghe tiếng, Tư Dạ Hàn hướng về Diệp Oản Oản nhìn một cái.

Diệp Oản Oản: "..."

"Khục khục, đều gấp làm gì chứ, ai mà còn gây thêm sức ép, hủy bỏ tư cách!" Diệp Oản Oản lạnh giọng hừ một tiếng.

Dứt lời, Diệp Oản Oản nhìn chàng trai ở bên cạnh: "A Cửu... Anh nhìn đi, bọn họ liên thủ lại khi dễ em..."

Tư Dạ Hàn: "..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 68 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như loi phat day ve duyen no, toi bat hieu voi cha me ac nghiep phai chiu qua bao lon nhat va cach sam hoi giai nghiep những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.