Cô vợ nhỏ quyến rũ của thủ lĩnh bá đạo

Chương 55: Hôn lễ


Nghe giọng nói là muốn phá cửa rồi, Trương Đình Đình nhìn khuôn mặt hờ hững của Diệp Thanh Linh nói: " Bây giờ bọn họ định phá cửa, phải làm sao bây giờ Thanh Linh".

Diệp Thanh Linh đứng dậy thản nhiên nói: " Tùy anh ta "

Tùy anh ta ư? Đây là cửa phòng của cô đó, không có cửa thì bảo cô làm sao mà ngủ bây giờ?. Đối với sự bình tĩnh của Diệp Thanh Linh, Trương Đình Đình đúng là bội phục sát đất, tự hỏi không biết bao giờ bản thân mình mới có thể bình tĩnh như cô ấy.

" Này, cầm lấy ." Diệp Thanh Linh tìm được một cây kích điện đề phòng bọn háo sắc trong phòng Trương Đình Đình.

" Cây kích điện này dùng để làm gì?" Cái đồ kích điện này không phải hai năm trước mình đi du lịch mua sao, nhưng thật sự là chưa từng dùng qua.

" Ngăn cản người xấu." Diệp Thanh Linh nói xong liền xoay người đi vào phòng tắm.

Trương Đình Đình mở to mắt khi Diệp Thanh Linh thản nhiên xoay người vào nhà tắm, thì thầm nói:"Thanh Linh đúng là không giống với người bình thường mà, giờ mà còn có tâm trạng đi tắm nữa."

Nói xong cầm kích điện xxx ra đứng ở cạnh cửa, vừa nhìn thấy cửa lung lay sắp đổ, cô la lên:" Đừng có phá cửa nữa".Nói xong liền mở cửa ra.Vừa mở cửa ra, chỉ nhìn thấy vẻ mặt nhàn nhã của Thượng Quan Sở, còn Tô Phi do đột nhiên thấy cửa bất ngờ mở ra cho nên có chút giật mình, vội căn dặn thuộc hạ: " Các người đi xuống đi."

" Vâng " Những người lên phá cửa tự động đi xuống.

Tô Phi nhìn thấy cửa lung lay sắp đổ, lại nói với đám thuộc hạ :'' Ngày mai

các cậu đưa người tới sửa lại cửa." Đám thuộc hạ sau khi nghe lệnh xong thì tiếp tục rời đi.

Thượng Quan Sở không thèm quan tâm cái kích điện xxx trong tay của Trương Đình Đình, nhìnTô Phi nói: " Tô Phi, đem vật nguy hiểm kia vứt đi."

" Vâng " Tô Phi sau khi nhận lệnh xong, đi tới phía Trương Đình Đình đang đứng, đưa tay ra nói:" Đưa nó cho tôi ."

Trương Đình Đình lạnh giọng quát: " Đừng hòng tôi đưa cho anh." vẻ mặt biểu lộ không thèm quan tâm. Với lại Thanh Linh đang tắm, cô sẽ tuyệt đối không cho bất kì ai đi vào.

" Tôi đây sẽ không khách sáo nữa." Tô Phi nghiêm mặt lạnh lùng nhìn khi thấy vẻ mặt của cô, bỗng nhiên hắn nhớ lại vẻ mặt vẻ mặt lúc này của cô thật giống với lúc ở Diệp Thị cô đã dùng nguyên sấp tài liệu đập lên đầu mình .

" Anh muốn làm gì?" . Trương Đình Đình tay bắt đầu run run, côn điên xxx trong tay cô khiêu vũ, nói: '' Thanh Linh đang tắm, các người không được đi vào" nhất quyết không chịu bị khống chế.

" Bỏ đi" Vừa nghe nói Thanh Linh đang tắm, Thượng Quan Sở đá bay Tô Phi ra khỏi cửa phòng, tự mình nhàn nhã tự nhiên đi vào, tùy ý ngồi xuống sofa cao cấp nhìn chằm chằm không rời mắt khỏi cửa phòng tắm.

Nhìn thấy Tô Phi bị đá bay ra khỏi cửa, mà Thượng Quan Sở lại đi vào,Trương Đình Đình không thể nghĩ ra phương pháp nào được nữa, chỉ có thể hướng về phía bóng dáng của Tô Phi hét to: " Đồ trứng thối, giúp đỡ ác ma, tôi sẽ không để yên cho anh đâu."

Tô Phi vẫn đi không có dừng lại, khóe miệng nói : " Tốt, tôi đây chờ cô."

Nghe xong câu trả lời, Trương Đình Đình tức giận đem kích điện xxx ném tới hướng Tô Phi đang đi.

Lần này dường như đã có cảnh giác, rất nhẹ nhàng tránh được kích điện xxx bị ném tới, giọng lạnh lùng nói :" Trương tiểu thư, đừng có ném rác lung tung."

"A........." Trương Đình Đình phát điên hét to, tức giận xém chút hộc máu ra ngoài, sau đó quay đầu lại nhìn Thượng Quan Sở với ánh mắt căm thù đến tận xương tủy.

Thượng Quan Sở đối với việc Trương Đình Đình cùng với Tô Phi cãi vã om sòm chỉ cười một tiếng, mà đối với ánh mắt căm thù đến tận xương tủy kia của Trương Đình Đình cũng làm như không biết, hướng về phòng tắm gọi to: " Thanh Linh không không sao chứ?"

Vừa gọi xong, thì Diệp Thanh Linh bước ra khỏi phòng tắm, đi đến chỗ Trương Đình Đình dỗ dành nói:" Đừng tức giận Đình Đình , đừng để người khác chọc tức bản thân mình.”

" Ừ " sau khi nghe Diệp Thanh Linh dỗ dành xong, Trương Đình Đình đã nguôi giận hơn một nửa, lo lắng hỏi :" Thanh Linh, cô muốn về phòng hả?"

" Ừ " Diệp Thanh Linh gật đầu, dựa vào tính cách của Thượng Quan Sở thì cô đi đến đâu, anh ta chắc chắn sẽ đi theo đến đấy. Thôi quên đi, vẫn là nên trở về phòng thôi.

Thượng Quan Sở cười đắc ý, đi theo phía sau Diệp Thanh Linh trở về phòng.Vừa vào đến cửa, Thượng Quan Sở đem cửa phòng đóng lại sau đó dựa lưng vào cửa, ánh mắt ám muội nhìn Diệp Thanh Linh nói: " Bà xã, em phải đền bù cho anh nha."

"Dịch bà bà dường như đã biết rõ bệnh tình của Dịch Hiểu Huyên." Thượng Quan Sở hỏi một đằng, Diệp Thanh Linh trả lời một nẻo.

Thượng Quan Sở đi đến gần cô, rồi trèo lên giường cùng cô, nói: " Lão bà nên làm tròn bổn phận nha." Nói xong thuận tay duỗi ra đem cô ôm vào lòng ngực.

" Hiện tại không biết bệnh tình của Hiểu Huyên có chuyển biến tốt đẹp không nữa." Cô đẩy anh ra.

Hiện tại Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở có thể nói là ông nói gà, bà nói vịt.Anh đưa tay luồn vào trong áo ngủ của cô, trêu đùa hai con tiểu bạch thỏ của cô, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Thanh Linh nói:" Em không có cảm giác sao?" Nói xong tay dùng thêm một chút lực.

" A.... Đau." Đột nhiên đau đớn làm cô không nhịn được kêu lên một tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thượng Quan Sở nói " Bỏ tay ra ."

" Cả đời anh cũng sẽ không buông tay đâu." Anh không quan tâm ánh mắt lạnh lùng của cô, đem đặt cô ở dưới thân, tay bắt đầu bận rộn cởi quần áo cuả cô ra.

Bị hắn đặt ở dưới thân, nhưng Thanh Linh lại rất bình tĩnh, cô biết nói như thế nào cũng vô dụng, vì thế không thèm nói thêm nữa, từ từ nhắm hai mắt lại để hắn muốn làm gì thì làm.

Thấy Thanh Linh không hề chống cự,Thượng Quan Sở cười, sau đó hôn lên môi cô nói:" Lúc này em mới ngoan nha."

Lại thêm một đêm dây dưa nữa, liên tiếp mấy ngày. Diệp Thanh Linh cảm thấy cơ thể không thể chống đỡ nổi nữa. Buổi sáng, sau khi thức dậy cô dường như có chút đăm chiêu nhìn lịch bàn đặt ở trên cái tủ sau đó mặt cười như hoa đi ra khỏi phòng.

Thượng Quan Sở nhanh chóng trở về phòng kêu Diệp Thanh Linh thức dậy, nhưng vừa đi tới cửa phòng đã nhìn thấy Diệp Thanh Linh với vẻ mặt vui vẻ từ trong phòng đi ra, tò mò hỏi: " Có chuyện gì mà Thanh Linh của anh vui vẻ vậy?"

Diệp Thanh Linh không cười nữa nói:" không có việc gì."

Không có việc gì? Anh mới không thèm tin. Liền ghé sát khuôn mặt vào bên tai cô nói: " Chẳng lẽ là do tối hôm qua anh biểu hiện quá tốt, cho nên em mới cười vui vẻ như vậy sao?"

".........." Diệp Thanh Linh ném cho hắn một cái ánh mắt lạnh lùng, sau đó đi xuống lầu.

Diệp Thanh Linh không có việc gì làm cho nên chỉ ở trong phòng khách đọc báo, còn Mễ Lam Nhi thì đang cầm một cái hộp ở trong tay nói: " Diệp tiểu thư, ngày mai chính là ngày cử hành hôn lễ của cô và Sở Thiếu Gia nha, đây là món quà nhỏ thể hiện tấm lòng của Lam Nhi."

" Cám ơn." Diệp Thanh Linh đón nhận món quà mà Mễ Lam Nhi tặng, đang tính mở ra xem.

Lúc này Nhạc Nhạc từ cửa chạy đến, thấy Diệp Thanh Linh đang muốn mở món quà kia ra nói:" Mễ Lam Nhi cậu tặng quà gì cho Thanh Linh vậy?"

Diệp Thanh Linh vừa mở ra, nhìn thấy bên trong là một đôi vòng ngọc, màu trong suốt, vừa nhìn thấy là biết có giá trị không nhỏ mà Thượng Quan Sở cũng bị ánh sáng của vòng ngọc thu hút , nói: " Mễ Lam Nhi quá khách khí rồi."

Nhạc Nhạc sau khi nhìn thấy vòng ngọc mà Mễ Lam Nhi tặng cho Diệp Linh trêu ghẹo nói: " Mễ Lam Nhi không phải mỗi tháng tiền lương cô không có nhiều sao, làm thế nào mà có thể mua được một vật có giá trị lớn như thế nha? Quà này không phải cô ăn trộm để tặng chứ? ".

Tiền Nguyên vừa đi đến phòng khách liền thấy Diệp Thanh Linh cầm vòng ngọc trong tay ngắm nghía, sắc mặt nhất thời tái nhợt, đi lên giật lại vòng ngọc trong tay Diệp Thanh Linh nhìn Mễ Lam Nhi gào lên: " Mễ Lam Nhi, em thật quá đáng, em có thể từ chối không cần, vì sao lại dùng để làm quà tặng cho người khác?"

" Anh không phải tặng cho em rồi sao? vì sao em lại không thể tặng cho Diệp tiểu thư?" Mễ Lam Nhi không một chút sợ hãi nói.

" Đây là vòng ngọc gia truyền của Tiền Gia, chỉ truyền cho con dâu của Tiền Gia." Tiền Nguyên cẩn thận với đôi vòng quý giá đó, vẻ mặt lạnh lùng.

Nhạc Nhạc nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Tiền Nguyên, giễu cợt nói:" Đường đường là một đại thiếu gia làm sao có thể nhỏ mọn như vậy chứ, chỉ là một đôi vòng ngọc thôi mà, cũng không phải cắt của ngươi một miếng thịt nha."

Tiền Nguyên nghiêm mặt lạnh lùng không thèm để ý tới Nhạc Nhạc, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Mễ Lam Nhi cho đến lúc cô cúi đầu nhận lỗi mới thôi.

" Cậu cũng không tệ, thế cậu tính tặng quà kết hôn gì cho Thanh Linh đây?" Thượng Quan Sở hờ hững nói. Chỉ cần vừa nhìn thấy Nhạc Nhạc đến, anh không thể nào kiềm được vui vẻ đấu võ mồm cùng Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc nhìn Diệp Thanh Linh nói:" Chỉ cần Thanh Linh nói ra thứ mình muốn tôi đều có thể tặng cho Thanh Linh."

Thượng Quan Sở cố gắng nhỏ giọng nói thầm:" Biết rõ Thanh Linh sẽ không bao giờ mở miệng yêu cầu, thế mà còn nói. Đúng là đồ tiểu nhân."

Mễ Lam Nhi cũng ngạc nhiên khi thấy Nhạc Nhạc tặng quà kết hôn, cười, suy đoán nói:" Nhạc Nhạc mà tặng quà hẳn là rất có ý nghĩa nha."

" Đó là đương nhiên." Nhạc Nhạc đắc ý nhìn vào Thượng Quan Sở cười cười, sau đó đưa tay vỗ tay ba cái, chỉ thấy một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp ôm một túi đồ vật này nọ, từ từ từng bước đi vào.

Diệp Thanh Linh ngẩn đầu lên quan sát một cách thích thú, thấy cô gái xinh đẹp bỏ túi đồ xuống bắt đầu lấy các đồ vật ở bên trong túi ra, vừa lấy vừa nói:" đây là bình phun, dùng để đối phó với những người đàn ông xấu xa." Nói xong còn đi lùi về bên cạnh, phun lên người A Phú hai cái.

Tiếp theo lại lấy trong túi ra một kích điện, rồi lấy ra từng món đồ:" đây là đồ dùng cho cô phòng thân."

Cô giái xinh đẹp kia lại từ bên trong lôi ra nhiều món đồ dung để ngừa phòng kẻ xấu khác nhau như: đồ lót, áo ngủ, cuối cùng là lấy ra một hộp thuốc tránh thai.

Nhạc Nhạc nheo mắt lại, lạnh lùng mở miệng:" Tốt lắm, đi xuống đi."cô gái xinh đẹp nhìn Thượng Quan Sở, sau đó lại nhìn Tiền Nguyên, Cuối cùng nhìn Nhạc Nhạc, khi nhìn tới khuôn mặt lạnh lùng của Nhạc Nhạc thì mất tự nhiên, cười nói: " Vâng, tôi sẽ đi, tôi sẽ đi ngay đây." Nói còn chưa xong thì cô gái đã đi ra đến cửa chính.

Diệp Thanh Linh cùng Mễ Lam Nhi không khỏi ngạc nhiên hai mắt nhìn Nhạc Nhạc, cảm giác hắn bình thản như thế là có cái gì đó, không biết cô gái xinh đẹp kia vì sao lại sợ Nhạc Nhạc đến vậy.

Nhạc Nhạc chỉ tay về những thứ để lộn xộn trên bàn nói:" Thanh Linh có thích những đồ mà anh tặng hay không? Cái này là anh cho chuyên gia đích thân chuẩn bị nha."

Diệp Thanh Linh đánh giá nói :" Không tệ."

Thượng Quan Sở nhăn nhó, nhìn một đống đồ vật trên bàn, cảm thấy Nhạc Nhạc là cố ý đối đầu với mình, thản nhiên nói:" Mấy thứ này Thanh Linh không cần."

"Không, mấy thứ đồ này Thanh Linh nhất định sẽ cần. Nhất là cái này." Nói xong Nhạc Nhạc cầm lấy hộp thuốc tránh thai đưa đến tay của Thanh Linh nói: " Thanh Linh nói có phải không ?"

" Ừ " Diệp Thanh Linh gật đầu nói:" Mễ Lam Nhi tý nữa giúp tôi đưa mấy đồ này đem vào trong phòng."

Thượng Quan Sở cười quái dị nói:" Thanh Linh thích đồ chơi mới ư ? Anh nhất định sẽ chơi cùng anh."

" Sở Thiếu gia, hội trường hôn lễ đã chuẩn bị xong. Ngày mai,Sở Thiếu gia xem có cần phái thêm người đi theo bảo vệ Diệp tiểu thư hay không?"

Thượng Quan Sở vừa nói xong, Tô Phi liền tiến lên hỏi.

"Để A Phú đi xem!" Đối với hôn lễ ở hội trường Thượng Quan Sở cũng không phải hoàn toàn yên tâm, chỉ sợ người đến dự hôn lễ quá đông, bảo vệ Thanh Linh không chu đáo để cho đối thủ nhân cơ hội làm hại Thanh Linh.

" Dịch bà bà đã trở về, vậy Dịch Hiểu Huyên phải sắp xếp như thế nào?" Tô Phi lại đưa ra vấn đề.

" Có Dịch lão bà ở đấy, Hiểu Huyên sẽ không làm chuyện gì đâu, tùy cô ấy đi!". Ngày đó anh đến Bồ Đào Viên mục đích chủ yếu là làm cho Dịch bà bà về nhà gặp Dịch Hiểu Huyên. Nhưng vì Dịch Gia đã nhiều đời hết sức tận tâm đối với công việc kinh doanh của Thượng Quan Gia cho nên hắn không thể xuống tay đối với Dịch Gia .

Bởi vì hôn lễ, nên khi trời vừa sáng Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh liền rời giường, hai người cùng nhau đi trang điểm và mặc lễ phục. Sau khi trang điểm xong, Trương Đình Đình vui vẻ theo người trang điểm đi vào, cô và Thanh Linh cùng mặc lễ phục giống y chang nhau, chỉ có cái lễ phục trước ngực đánh dấu mới có thể biết ai là cô dâu, ai là phù dâu, nhưng nếu không đi đến gần xem kỹ lại thì rất dễ làm người ta hiểu nhầm.

Nhìn Đình Đình rồi lại nhìn Nhạc Nhạc, Diệp Thanh Linh không nén nổi giận dữ nói:" Nếu hôm nay hai người kết hôn luôn là tốt rồi."

Nhạc Nhạc ra dáng Lan Hoa Chỉ, giả vờ giận:" Thanh Linh ngươi rất xấu nha, làm sao có thể lấy tôi với Đình Đình ra làm trò đùa ?" (Lan Hoa Chỉ: các cô nương xưa hay làm duyên bằng các ngón tay khép mở )

Thượng Quan Sở chụp ngay tay của Nhạc Nhạc vừa lúc đang định khoát lên vai Diệp Thanh Linh, nói:" Đừng có mà động tay động chân với Thanh Linh, cẩn thận không tôi chặt cái bàn tay thối của anh.”

Nhạc Nhạc đối với sự uy hiếp của Thựơng Quan Sở sớm đã thành thói quen, cười xoay tay khoát lên vai Thượng Quan Sở nói:" Tôi cứ động vào thì sao?"

Nói xong tay không chịu an phận ở trước ngực của Thượng Quan Sở sờ soạng.

Thượng Quan Sở liền cảm thấy vô cùng ghê tởm, lạnh lùng nói:" Đừng có động tay động chân với vợ chồng chúng tôi."

Nhạc Nhạc khẽ đẩy Thượng Quan Sở ra, giọng the thé nói:"Đáng ghét, đừng có làm em sợ. Em thật sự rất sợ đó nha." Nói xong còn làm bộ vỗ ngực hết sức hoảng sợ.

Trương Đình Đình ở bên cạnh cười liên tục, nói:" Nhạc Nhạc anh đừng có diễn nữa, anh còn diễn nữa,tôi sẽ đánh anh."

" Đình Đình muốn đánh nhau với anh sao?" Nhạc Nhạc hỏi.

" Đương Nhiên. Trừ anh ra, tôi còn có thể đánh nhau với ai khác nữa?"

Trương Đình Đình ném cho Nhạc Nhạc một cái ánh mắt rõ ràng, chuẩn bị nắm tay lại, cười nói:" Đưa Lan Hoa Chỉ cho tôi, nếu không......."

Nhạc Nhạc ngay lập tức bỏ ngay cái động tác kia đi, vẻ mặt uyển chuyển nói:" Anh không có thói quen đó nha!"

"Không có thói quen thì giờ cũng phải có." Trương Đình Đình giơ tay đem nắm đấm tới trước mặt Nhạc Nhạc uy hiếp.

" Đình Đình cô đừng có lại hù Nhạc Nhạc nữa." Nhìn thấy Đình Đình vui vẻ cùng với Nhạc Nhạc ầm ĩ như vậy, làm cho Thanh Linh nghĩ tới lúc trước khi Nhạc Nhạc ra nước ngoài, khi đó ba người thường xuyên cùng nhau ở một chỗ chơi đùa, lúc đó Đình Đình luôn nói Nhạc Nhạc giả vờ ẻo lả, luôn bắt hắn phải đưa Lan Hoa Chỉ cho mình.Sau đó Nhạc Nhạc nhìn về phía Thanh Linh xin giúp đỡ, cô liền cười kêu Đình Đình đừng dọa Nhạc Nhạc nữa.

Giờ lành đã đến, hôn lễ bắt đầu.

Trong đại sảnh lộng lẫy, có một cầu thang xoắn ốc được trang trí sặc sỡ lóa mắt, lan can ở trên được che kín bởi hoa hồng màu hồng nhạt. ngay đầu cầu thang, có một giàn hoa hình N đựơc quấn quanh bởi lụa mỏng, ở trên thì trang trí đầy hoa bách hợp trắng như tuyết. Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh cầm nay nhau đứng ở dưới giàn hoa ,Thượng Quan Sở cười thỏa mãn, còn Diệp Thanh Linh trên mặt không có biểu hiện gì, duy trì thói quen bình tĩnh của mình.

Toàn bộ khách tham dự trong đại sảnh đều bị thu hút đến nơi mà bọn họ đang đứng, nhìn hai người họ như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ khen ngợi không ngớt. Trong lúc đó Nhạc Nhạc kéo Trương Đình Đình xuất hiện ở bên người

Thượng Quan Sở và Diệp Thanh Linh, nhỏ giọng nói:" Một lát nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta phải hết sức bảo vệ Thanh Linh." Đây cũng là nguyên nhân hắn cùng với cô dâu chú rể mặc lễ phục giống nhau.

Nhạc Nhạc cùng Trương Đình Đình vừa xuất hiện ngay lập tức khiến cho mọi người chú ý, đều quay lại hỏi nhau:" Hôm nay có hai cặp cùng nhau kết hôn sao?"

Thấy mọi người bàn luận, Diệp Thanh Linh không nén nổi cười mỉm, nói:" Rất tốt, đi thôi!"

Thượng Quan Sở không nói gì nhìn trời,hơn nửa ngày mới nói:" Anh ta không phải nói thay anh làm người chủ trì hôn lễ sao?" Nói xong nắm tay Diệp Thanh Linh từ từ đi xuống.

Dưới lầu là một đại sảnh rất lớn, không chỉ có chỗ cho khách vừa uống rượu vừa nói chuyện với nhau, mà bên trái còn có một cái cổng vòng rất lớn ở sân của bữa tiệc.Mà đại sảnh chỉ là nơi cử hành hôn lễ.

Âm nhạc vang lên, khách tham dự hôn lễ liền đứng thẳng tắp hai bên lối đi vào hôn lễ,Nhạc Nhạc và Đình Đình cải trang khiến cho mọi người sôi nổi thảo luận.

Lúc này có hai nhi đồng đi vào, trên tay mỗi nhi đồng bưng một cái khay màu đỏ, một cái khay đặt giấy kết hôn,và một cái khay là nhẫn.Sau đó mọi người đi vào bàn của mình. Nhìn thấy hai cái hoa đồng kỳ quái, đang từng bước một tới gần hắn, Thượng Quan Sở cảm thấy có nguy hiểm

Sau đó khách đến dự nghe thấy âm thanh chén rơi xuống đất , chỉ thấy hai cái hoa đồng kỳ quái từ sau lẵng hoa rút súng ra, nhắm đến Thựơng Quan Sở và Thanh Linh nổ súng.

Tiếng súng vang lên, Thượng Quan Sở nhanh chóng ôm Thanh Linh tránh né, sau đó Nhạc Nhạc với Thựơng Quan Sở cùng đi đến một chỗ, liền sử dụng cách thức che mắt người khác, Nhạc Nhạc rất nhanh trao đổi vị trí với Thượng Quan Sở, làm cho kẻ địch không thể phân biệt được ai là thật ai là giả.

Một tiếng súng nữa vang lên,bảo vệ hội trường bí mật bắt đầu tìm người, tiếp theo vài tiếng súng nữa vang lên, một cái hoa đồng hét lên rồi ngã gục xuống, mà kẻ còn lại xen lẫn trong đám đông mà chạy chốn.

Đại sảnh mấy trăm quan khách sợ tới mức hét chói tai, chạy loạn tìm cách ra ngoài.

Thượng Quan Sở và Nhạc Nhạc dưới sự bảo vệ của mười mấy thủ hạ, đi vào một căn phòng ở lầu hai.

Vừa vào cửa, Thượng Quan Sở hỏi:" Bên ngoài bây giờ thế nào rồi?"

Từ Ngôn vẻ mặt bình tĩnh trả lời:"Hai người nổ súng bắn Sở Thiếu gia đã chết một người, người còn lại đã xen lẫn trong đá m đông chạy chốn."

"Còn người nào khả nghi nữa không?" Thượng Quan Sở ánh mắt sâu xa nhìn vào màn hình camera.

Nhạc Nhạc đối với sự sắp đặt của Thựơng Quan Sở xem như hài lòng, Thấy Diệp Thanh Linh với Trương Đình Đình không có việc gì xong, mới nói:" Lúc hai người kia nổ súng, tôi có nghe được tiếng chén rơi xuống đất. Quan Sở có thể điều tra cái người làm rơi cái chén kia là ai không?"

" Người rất đông, nếu người đấy lẫn trong đám đông thì rất khó phát hiện, cho dù có tìm kiếm cũng chưa chắc bắt được." Từ Ngôn đáp.

" Đi xem thử..... xem có người nào khả nghi không?" Thượng Quan Sở nhấn mạnh nói. Hắn không tin kẻ địch có thể chuẩn bị tốt như thế, không có một chút sơ hở nào.

Một lúc sau thấy A Phú bắt được một người khả nghi đi vào, nói:" Sở thiếu gia, người này lén la lén lút đi theo phía sau hai người, tôi thấy hắn khả nghi nên bắt hắn đưa tới đây."

"Buông." Cái người bị đưa tới toàn thân mặc toàn đồ hàng hiệu, vung cánh tay bị A Phú kiềm chế xong, liền nhìn chằm chằm vào Diệp Thanh Linh nói:" Linh Linh, ta là Hiên ca nè."

Diệp Thanh Linh liếc mắt nhìn người tự xưng là Hiên ca, lắc đầu nói:"Không biết."

" Anh kia, đừng có mà ở đó nhận người thân lung tung." A Phú không khách khí đá cho hắn một cước vào chân, hắn kêu rên một tiếng, sau đó nhìn Diệp Thanh Linh cười thân thiện nói:" Anh là con của cậu Thanh Linh, Hiên ca đây, Thanh Linh không nhớ rõ anh sao?"

" Nói nhảm, Thanh Linh làm gì có cậu?" Trương Đình Đình không thể nghe thêm nữa, hắn đúng là đang nói dối. Cô cùng Thanh Linh lớn lên từ nhỏ, chưa bao giờ nghe Thanh Linh nói là có cậu, đúng là nhảm nhí. Thanh Linh và Thượng Quan Sở kết hôn mà còn có người đến tự nhận là người thân.

" Cô lấy cái gì mà dám nghi ngờ tôi?" Anh ta nhìn Trương Đình Đình với ánh mắt xem thường nói.

" Nghi ngờ anh thì sao? Anh nói anh là anh họ của Thanh Linh, anh nói Thanh Linh có cậu, vậy lúc Diệp gia gặp chuyện không may thì các người ở đâu nha?"

Trương Đình Đình giận dữ hét lên.Lúc ấy nếu có người giúp Diệp Gia, thì Thanh Linh sẽ không bị Thượng Quan Sở xấu xa kia ức hiếp. Tuy nói hiện tại, Thượng Quan Sở đối xử với Thanh Linh rất tốt,nhưng cứ nghĩ đến Thanh Linh vì Diệp Gia mà hy sinh, cô lại thấy đau lòng.

" Anh........ Chúng tôi............" Anh ta bối rối giải thích.

" Anh cái gì mà anh, tôi nghĩ anh chính là người tới giết Thượng Quan Sở và Thanh Linh." Còn muốn nói dối, có Nhạc Nhạc ở đây, ai muốn làm hại Thanh Linh, người đó sẽ không bao giờ có thể thoát được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.9 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như 5 bao ung ma ke ngoai tinh chac chan phai gap, loi phat day ve cuoc song hanh phuc 2 sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.