Cô vợ thần bí muốn chạy đâu

Chương 891

CHƯƠNG 891: SỰ QUYẾT ĐOÁN CỦA CẬU BA DƯƠNG

“Biết rồi lão đại.” Bên kia nghe thấy giọng điệu của Dương Tầm Chiêu thì không dám có chút trì hoãn, cũng không dám hỏi nhiều.

Sau khi Dương Tầm Chiêu cúp điện thoại thì nhanh chân đi ra cửa, tự mình lái xe nhanh chóng rời đi.

Bây giờ anh nhất định phải chạy đến đó bằng tốc độ nhanh nhất, anh tuyệt đối không thể để cho cô có bất cứ nguy hiểm nào.

Anh phải giải quyết hết tất cả các nguy hiểm giúp cho cô lúc cô chưa đến nước M.

Lúc này Hàn Nhã Thanh vẫn còn đang ở trên máy bay, điện thoại của cô bị tắt máy, Dương Tầm Chiêu không liên lạc được cho cô cho nên cô còn không biết Dương Tầm Chiêu đã đến nước M rồi.

Nhà họ Đường.

“Sao Nhã Thanh lại đột nhiên đến nước M vậy chứ?” Đường Vân Thành vừa mới về nhà, nghe thấy Hàn Nhã Thanh đi đến nước M, sắc mặt có chút nghiêm túc.

“Em cũng không biết nữa, hơn bốn giờ sáng ngày hôm nay em có nhận được tin nhắn của Nhã Thanh, lúc đó em còn chưa tỉnh ngủ nữa kìa.” Phạm My nhìn thấy lúc này Đường Vân Thành trở về thì rõ ràng là có chút bất ngờ: “Sao giờ này anh lại về nhà, bộ có chuyện gì hả?”

“Cấp trên kêu anh đến Hải Thành, hiện tại đang là thời khắc mấu chốt, anh sợ là sẽ có tình huống gì đó, cho nên anh muốn Nhã Thanh đi cùng.”

Đường Vân Thành không biết là đúng lúc trùng hợp hay là...

“Có phiền phức gì hả?” Phạm My sửng sốt, bà là người bên gối Đường Vân Thành, đương nhiên là hiểu Đường Vân Thành nhất, có thể nhìn ra được Đường Vân Thành đang có tâm sự.

“Trên lý thuyết thì lần này Hải Thành sẽ không để anh đi, kế hoạch ban đầu là Cung tông trưởng và Cố Chính Luân đi, hơn nữa chuyện ở bên kia vẫn luôn do Cố Chính Luân phụ trách.” Đường Vân Thành cũng không giấu giếm nỗi lo của ông, bởi vì chuyện lần trước của Đường Lăng cho nên ông đã trở nên cẩn thận hơn.

Mà lần này đến Hải Thành, ông cũng không thể nào không cẩn trọng hơn, bởi vì ở bên Hải Thành hơn phân nửa đều là thế lực của nhà họ Cố, nếu như nhà họ Cố gây ra chuyện gì với ông ở Hải Thành vậy thì ông thật sự khó lòng phòng bị.

Cho nên mới muốn mang Hàn Nhã Thanh đi cùng.

“Nếu không thì để Đường Lăng đi cùng với anh đi.” Phạm My cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, trên mặt dần dần có nỗi lo.

“Không được đâu, Đường Lăng còn có công việc của Đường Lăng, không đi được, hơn nữa chuyện này là do ý của cấp trên, Đường Lăng cũng không thể nào tùy tiện đi theo được.” Từ trước đến nay Đường Vân Thành làm việc cẩn thận, những chuyện nên suy nghĩ đương nhiên là ông đã suy nghĩ hết rồi.

Nếu như Đường Lăng không nhận được mệnh lệnh của cấp trên và tự mình đi cùng với ông đến Hải Thành, vậy thì người của nhà họ Cố chắc chắn sẽ coi đây là cơ hội để đối phó nhà họ Đường.

Quy định của tám gia tộc lớn rất nghiêm ngặt, thế lực của tám gia tộc lớn thậm chí họ có thể vượt qua một vài quốc gia nhỏ, đương nhiên là quy định của nội bộ khá nhiều.

“Hơn nữa, cho dù Đường Lăng có thể đi thì cũng không phù hợp bằng Nhã Thanh.” Đường Vân Thành không phải là không tin tưởng vào năng lực của Đường Lăng, nếu như đối phương chân ướt chân ráo thì ông không sợ, nhưng chỉ sợ đối phương âm hiểm.

Giống như lần trước Đường Lăng đã trúng ám chiêu của đối phương.

Mà ở phương diện này Nhã Thanh am hiểu nhất, nếu như có Nhã Thanh đi cùng ông thì cho dù đối phương có muốn sử dụng trò gì trong âm thầm thì ông cũng không sợ.

“Nhưng mà hiện tại Nhã Thanh đang trên đường đến nước M rồi, cho dù có muốn để Nhã Thanh trở về thì cũng không nhanh như vậy được, ở bên phía anh có thể đợi được không?” Phạm My nghĩ đến biện pháp khả thi, nghĩ đến chuyện lần trước của Đường Lăng, trong lòng của bà lại càng lo lắng.

Lần trước Hàn Nhã Thanh đã rửa sạch tội giúp cho Đường Lăng, nhưng mà cũng may là lúc đó kế hoạch của đối phương xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, may mắn chỉ là một tiểu vương tử, nếu không thì cho dù Nhã Thanh có lợi hại hơn nữa, nếu như chuyện đã định kết cục Nhã Thanh cũng không giúp được Đường Lăng.

Cho nên bà vô cùng đồng ý với cách làm của Đường Vân Thành, để Nhã Thanh đi theo mới có thể ngăn chặn trò đùa trong tối của đối phương.

“Chờ không được đâu, sáng ngày hôm nay anh nhất định phải xuất phát rồi.” Đây cũng là nguyên nhân mà Đường Vân Thành phải vội vàng về nhà, vốn dĩ ông muốn trực tiếp về nhà đón Hàn Nhã Thanh đi cùng, lúc đầu mang theo Hàn Nhã Thanh đi chính là quyết định tạm thời của ông.

“Vậy phải làm sao bây giờ đây, hiện tại Nhã Thanh đang ở trên máy bay rồi, chắc chắn là không thể gọi được cho con bé.” Phạm My lại càng gấp hơn nữa, trong lúc nói chuyện đồng thời còn lấy điện thoại di động ra gọi vào dãy số của Hàn Nhã Thanh, quả nhiên là điện thoại của Hàn Nhã Thanh đã tắt máy rồi.

“Thôi bỏ đi, anh cũng chỉ là đề phòng những chuyện chưa xảy ra mà thôi, hoặc là do anh lo lắng quá rồi.” Dưới loại tình huống này, Đường Vân Thành cũng không muốn để cho Phạm My phải quá lo lắng: “Trước tiên em không nên nói chuyện này cho ba mẹ biết, anh đi trước đây.”

“Vân Thành.” Phạm My nhanh chóng giữ chặt ông lại: “Để em đi cùng với anh.”

Mặc dù là bà biết bà không có năng lực bằng Nhã Thanh, nhưng mà cứ để bà ở nhà như thế này bà lại càng lo lắng hơn.

“Em đi cũng không được nữa, thân phận của Nhã Thanh đặc thù, lần này anh là dựa vào nhân viên đặc biệt đề nghị có tên của con bé.” Từ trước đến nay Đường Vân Thành làm việc luôn rất cẩn thận, hiện tại vào thời khắc mấu chốt này lại càng không dám có nửa điểm qua loa, ông muốn dẫn Hàn Nhã Thanh đi thì phải theo thủ tục, những người khác muốn đi cùng thì không được đâu.

“Yên tâm đi, không có việc gì đâu.” Đường Vân Thành cười an ủi Phạm My.

“Vậy để em nghĩ cách nhanh chóng liên lạc với Nhã Thanh để Nhã Thanh nghĩ cách nhanh chóng đến Hải Thành.” Phạm My cũng hiểu quy định của bọn họ nghiêm ngặt biết bao nhiêu, hơn nữa lúc này lại càng là lúc không thể nói năng lung tung, bọn người của nhà họ Cố đều đang quan sát bọn họ chặt chẽ, chờ đợi để tìm sai lầm của nhà họ Đường bọn họ.

Đường Vân Thành nhẹ gật đầu, sau đó nhanh chóng đi xuống lầu.

“Sao bây giờ con lại trở về vậy?” Đúng lúc ông cụ Đường vừa muốn lên lầu, nhìn thấy Đường Vân Thành đi xuống thì có chút bất ngờ.

“Con trở về lấy chút đồ.” Đường Vân Thành cũng không nhiều lời, ông không muốn để cho ông cụ phải lo lắng theo, lúc ông nói chuyện còn cố gắng để cho giọng điệu của mình tự nhiên nhẹ nhàng.

Ánh mắt của ông cụ Đường chợt lóe lên một cái, suy nghĩ, không tiếp tục hỏi nhiều, chỉ dặn dò: “Cẩn thận mọi chuyện.”

Ông cụ Đường là một người khôn khéo đến cỡ nào, mặc dù là Đường Vân Thành chưa từng nói, mặc dù là Đường Vân Thành cố gắng biểu hiện mình tự nhiên nhưng mà ông cụ vẫn nhìn ra được Đường Vân Thành có tâm sự.

Con của ông thì ông hiểu rõ, đã phấn đấu vươn cao nhiều năm như vậy rồi mới đạt được thành tựu hiện tại, cũng coi như trầm ổn thành thục, lúc bình thường có chuyện gì cũng sẽ không để lộ ra ngoài.

Sợ là chuyện hiện tại không đơn giản rồi.

Nhưng mà con trai đã không nói, đương nhiên ông cũng không hỏi nhiều.

“Vâng, con biết rồi.” Trong lòng của Đường Vân Thành khẽ run lên, ông biết là có chuyện gì đi nữa cũng không thể gạt được ba của mình, nhưng mà ông cũng không nói gì thêm nữa, nhanh chóng rời đi.

Ông cụ Đường nhìn bóng lưng rời đi của Đường Vân Thành, sắc mặt trở nên nghiêm trọng từng chút một. Gần đây nhà họ Đường xảy ra quá nhiều chuyện, vào thời khắc mấu chốt như thế này đúng là mặt trâu mặt ngựa gì cũng đều đến quấy rối.

Nhưng mà đối với chuyện này ông cũng không giúp được gì hết, tất cả cũng chỉ có thể dựa vào bản thân bọn họ mà thôi.

Sau khi Phạm My đi xuống lầu nhìn thấy ông cụ Đường đang đứng ở đầu bậc thang nhìn ra ngoài cửa thì sợ hết hồn.

“Ba, ba về rồi.” Phạm My đã cố gắng che giấu cảm xúc của mình, Đường Vân Thành đã dặn dò là không thể cho ba mẹ biết được.

“Ừ.” Ông cụ Đường xoay người lại nhẹ gật đầu, trên mặt nhìn không ra bất cứ sự khác thường nào, chỉ là lúc ông nhìn về phía Phạm My thì trong lòng vẫn đột nhiên chìm xuống.

Phạm My không phải là Đường Vân Thành, cho dù Phạm My có muốn che giấu thì cũng không có khả năng che giấu tốt như là Đường Vân Thành, hơn nữa Phạm My bởi vì lo lắng quá mức cho nên hai mắt đều đã đỏ lên.

Ông cụ Đường biết, lần này e là...



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 47 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như nghiep luc doi truoc va benh tat doi nay, an quang dai su gia ngon luc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status