Cô vợ thay thế

CHƯƠNG 1629: CÒN CẦN NHẶT LÊN SAO



CHƯƠNG 1629: CÒN CẦN NHẶT LÊN SAO

Mặc dù hai người đàn ông không nói chuyện nhưng bọn họ có thể nhìn thấy rõ ràng ẩn ý trong mắt nhau.

Chẳng qua trong lòng mọi người hiểu mà không nói ra thôi.

"Tổng giám đốc Cố!"

Kha Trật mở cửa, vẻ mặt hơi sốt ruột.

Anh ta chỉ vừa quay đầu nhận một cuộc gọi điện thoại, quay lại phát hiện có người bước vào, đây là anh ta không làm tròn bổn phận của mình.

Anh ta liếc nhìn Tần Ngữ Minh, trong ánh mắt nhìn về phía Cố Tri Dân lộ ra chút tự trách.

Anh ta biết Cố Tri Dân rất chú ý tới Tần Ngữ Minh này, trước đây Thẩm Lệ đã suýt nữa muốn tuyên bố chính thức về chuyện tình cảm với Tần Ngữ Minh, là Cố Tri Dân dùng chút thủ đoạn mới làm cho Tần Ngữ Minh chủ động bỏ qua chuyện này.

Có thể nói Cố Tri Dân và Tần Ngữ Minh đều chướng mắt nhau.

Hai người đàn ông này chạm trán cũng không phải là chuyện gì tốt.

"Có việc gì?" Ánh mắt Cố Tri Dân lạnh lùng như vậy, cho dù có chuyện thì Kha Trật cũng không dám nói.





Nói ra cũng vô ích thôi. Với tình hình bây giờ, bất kể có chuyện gì, cho dù trời sập xuống thì có lẽ Cố Tri Dân cũng sẽ không rời đi.

Anh ta sẽ không để cho Tần Ngữ Minh và Thẩm Lệ ở riêng một mình.

Thẩm Lệ cũng phát hiện ra ánh mắt Tần Ngữ Minh nhìn bó hoa hồng bị ném kia, trong lòng cô mơ hồ đoán được bó hoa kia có thể là do Tần Ngữ Minh tặng nên trong lòng hơi lúng túng.

Người đàn ông Cố Tri Dân này làm việc tùy hứng, thật ra sự nhanh nhạy và khéo đưa đẩy chỉ là một biểu hiện giả dối mà thôi, nếu ai làm trong lòng anh ta không thoải mái, anh ta chắc chắn cũng sẽ không để người kia được thoải mái.

Con người anh ta rất hẹp hòi.

Thẩm Lệ cố gắng giải thích một chút: "Quá nhiều đồ, thật sự không có chỗ để."

"Vậy sao?" Tần Ngữ Minh cười ôn hòa, vẻ mặt và thần thái đều không có gì bất ổn: "Nếu vậy để anh tìm một lọ hoa, cắm giúp em nhé."

"Được." Thẩm Lệ đương nhiên sẽ không từ chối.

"Hoa trong thùng rác còn cần phải nhặt lên sao?" Cố Tri Dân ung dung lên tiếng, qua giọng điệu cũng không nghe ra được cảm xúc gì.

Tần Ngữ Minh không hề dừng động tác, vẫn giơ tay nhặt bó hoa lên, nói như không để ý: "Đây không phải là nhặt lên à?"

Thẩm Lệ nhận thấy bầu không khí không tốt, tiếp tục như vậy nữa sẽ không ổn.

Cho nên trước khi Cố Tri Dân mở miệng, Thẩm Lệ lên tiếng ngắt lời anh ta: "Gọt giúp tôi một quả táo đi."

Cố Tri Dân biết Thẩm Lệ cố ý ngắt lời mình nên vẻ mặt rất khó coi.

Thẩm Lệ giả vờ như không hiểu được sắc mặt của anh ta, lại giục: "Nhanh lên, tôi muốn ăn bây giờ."

"Anh đi lấy nước." Tần Ngữ Minh cầm bó hoa rời đi.





Cố Tri Dân lại bắt đầu gọt trái táo.

Chẳng qua lần này anh ta gọt càng mạnh tay hơn.

Thẩm Lệ cảm thấy anh ta đại khái xem quả táo kia thành Tần Ngữ Minh, cho nên mới gọt mạnh tay đến như vậy.

Chẳng qua gọt như vậy sẽ không thật sự cắt vào tay chứ?

"Anh gọt chậm một chút đi." Thẩm Lệ rốt cuộc vẫn không nhịn được.

Cố Tri Dân không ngẩng đầu, chỉ cười lạnh một tiếng: "Em còn có thể quan tâm xem anh có cắt vào tay không à?"

Môi Thẩm Lệ giật giật nhưng không nói lời nào.

Tần Ngữ Minh chẳng mấy chốc đã quay lại.

Cố Tri Dân nhìn bó hoa hồng đỏ, nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.

"Không phải em không cần nằm viện sao? Bây giờ thì đi thôi, để tránh người nhà lo lắng." Cố Tri Dân đột nhiên mở miệng nói.

Cái gì mà người nhà lo lắng?

Cô không phải mới vừa liên lạc với người nhà qua điện thoại sao? Cũng đã trấn an Hạ Diệp Chi rồi mà.

Thẩm Lệ phản xạ quá chậm, mãi sau mới hiểu được Cố Tri Dân không muốn để cho cô và Tần Ngữ Minh ở chung, ép cô ra viện.

Cô dở khóc dở cười, lộ ra vẻ mặt nhất thời không biết nên làm sao.

Vẻ mặt Tần Ngữ Minh hơi tối lại.

Anh ta biết mối quan hệ giữa Cố Tri Dân và Thẩm Lệ

Tuyệt đối không chỉ là đơn thuần là quan hệ quen biết từ nhỏ như bên ngoài đã nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 235 lượt.

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như giai han va chuyen nghiep, nguon goc cua benh tat Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status