Con đường sủng hậu

Chương 158


Trong cung các nữ nhân ở nội cung đang cười đùa ngắm đèn thì Hoàng Thượng cùng một đám hoàng thất đệ tử ở ngự hoa viên uống rượu ngắm trăng.

Mấy năm này quốc thái dân an, Gia Hòa đế tâm tình không tệ, hắn ngồi ở chủ vị thượng, để An vương cùng mấy đứa con trai chơi tửu lệnh, đối thơ đối câu, thua thì bị phạt rượu.

Kỳ thật tửu lệnh này có chút không công bằng, không tính An vương đã có nhã danh vì tài năng văn chương mà nổi danh, trong năm hoàng tử, Thái Tử, Thành vương văn hay, Từ Tấn, Từ Hạo hai huynh đệ đều am hiểu công phu, Khang vương thì loại nào cũng chẳng ra sao. Bất quá vốn chính là trợ hứng, vì dỗ Gia Hòa đế cao hứng, mấy người đều phải nâng cao tinh thần.

Sau mấy vòng, An vương, Thái Tử một ly đều không phải chịu phạt, Từ Tấn uống hai cốc, Khang vương, Thành vương uống nhiều nhất, đầu lưỡi nói chuyện có chút lớn, Lục hoàng tử Từ Hạo thế nhưng so Từ Tấn uống còn ít hơn.

"Tứ ca có biết ta vì sao đều nói đúng không?" Từ Hạo đắc ý nghiêng đầu nói chuyện cùng huynh trưởng: "Bởi vì Oản Oản thích thi từ ca phú, là ta học theo nàng."

Từ Tấn nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, không có phản ứng.

Trong lòng hắn có việc, Phó Dung không ở bên người, hắn luôn nhịn không được lo lắng cho nàng. Hắn biết có mẫu thân che chở, có Hứa Linh theo sát, Phó Dung có lẽ sẽ không có sơ xuất, nhưng nhỡ đâu vạn nhất xảy ra chuyện gì? Mẫu tử hai người, vô luận ai xảy ra chuyện, hắn đều gánh vác không nổi.

Trong lòng bất an, tự nhiên không có tâm tình nghĩ thơ gì đó, lại tới phiên hắn thì Từ Tấn trực tiếp nâng cốc rượu uống cạn.

Gia Hòa đế vừa muốn trêu ghẹo hắn hai câu, chợt thấy bên kia có tiểu thái giám vội vàng chạy tới, bị thị vệ ngăn lại, rất nhanh lại cho vào.

Từ Tấn cũng nhìn thấy, nhịn không được siết chặt nắm tay.

"Hoàng Thượng, việc lớn không tốt, Túc vương phi và Thục phi nương nương đang ngắm đèn thì bị chấn kinh, hiện tại dời giá tới Chiêu Ninh cung rồi."

Từ Tấn vụt đứng lên.

Gia Hòa đế liếc hắn một cái, nhíu mày hỏi: "Túc vương phi có chuyện gì sao? Tại sao lại chấn kinh?"

Tiểu thái giám cúi đầu trả lời: "Hoàng Hậu nương nương đã phái người mời thái y tới chăm sóc Túc vương phi, tình hình cụ thể nô tài cũng không biết. Nói là đang ngắm đèn thì có người đột nhiên từ sau bụi hoa vọt ra, đụng phải Túc vương phi, Hoàng Hậu nương nương đã đem người nọ bắt lại, chờ Hoàng Thượng xử lý."

Cung nhân phạm sai lầm trực tiếp đưa tới tổng quản nội giám nơi, hoặc là giải tới Hình bộ, nhưng chuyện hôm nay là huyết mạch hoàng gia, quan hệ rất lớn, người sáng suốt đều có thể liên tưởng tới một loạt âm mưu, Hoàng Hậu mời Gia Hòa đế làm chủ cũng là theo lý thường nên làm.

Vậy chuyện này rốt cuộc có phải là âm mưu hay không?

Không phải âm mưu mới là lạ, bằng không nhiều vương phi tần phi như vậy, vì sao chỉ đường đột riêng Túc vương phi hiện tại không chịu được chấn kinh nhất?

Gia Hòa đế tâm trạng tốt nhất thời không còn, nói với Từ Tấn: "Ngươi đi trước xem tức phụ ngươi, Trẫm tự sẽ phái người đi tra xét."

"Nhi thần cáo từ!"

Từ Tấn lập tức quay người đi, Từ Hạo cũng lo lắng thân tẩu tử cùng đứa cháu chưa sinh ra, hốt hoảng theo sau.

~

Chiêu Ninh cung.

Thái y đang thay Phó Dung chẩn mạch, thu tay lại ngẩng lên, hơi hơi cúi đầu nói: "Hồi Thục phi nương nương, hồi vương phi, vương phi thai tượng ổn định, không cần lo lắng, thần mở đơn thuốc an thai cho vương phi, ngài sử dụng rồi nghỉ ngơi cho khỏe là có thể yên tâm."

Thục phi thở phào một hơi dài.

Phó Dung cũng triệt để yên tâm, tuy rằng nàng thật sự không bị dọa. Người nọ lao tới thì nàng đã sợ tới mức tim đều thót lên tới cổ họng, cũng không đợi nàng phản ứng lại, Hứa Linh đã lao lên nghênh đón. Đợi Phó Dung trấn định lại, Hứa Linh đã đem tiểu thái giám mặc đồ đen kia đè xuống đất một cách nhẹ nhàng, khiến người ta khó tưởng tượng được.

Tiểu thái giám là ai, là vô tình va chạm hay là cố tình chờ ám toán nàng, Phó Dung không biết chút nào. Bởi vì mẹ chồng lo lắng quá mức, Hứa Linh chế phục đối phương rồi, mẹ chồng vội vã đỡ nàng quay lại, lo sợ nàng cùng đứa nhỏ xảy ra chuyện.

"Nương, ngài mau phái người báo cho vương gia một tiếng, để hắn đừng lo lắng." Không cần lo lắng đứa nhỏ, Phó Dung vội vàng nhắc nhở mẹ chồng, việc này nháo ra động tĩnh không nhỏ, khẳng định truyền đến đằng trước rồi, Từ Tấn không rõ chân tướng, sẽ sốt ruột a.

Thục phi cũng nghĩ tới nhi tử, đang muốn phái người đi, huynh đệ Từ Tấn Từ Hạo tới.

Mắt thấy nhi tử sắc mặt đều trắng bệch, Thục phi tỏ ý bảo người hầu đều đi ra ngoài, đem trong phòng lưu lại cho vợ chồng son nói chuyện.

"Không sao không sao, sợ bóng sợ gió một trận, ta cùng đứa nhỏ đều không có việc gì." Không chờ Từ Tấn mở miệng, Phó Dung trước cười trấn an nói, ý đồ từ trên giường bước xuống dưới.

"Nàng đừng động." Từ Tấn lập tức đỡ lấy nàng, dường như vừa mới không nghe thấy những lời Phó Dung vừa nói. Hắn cẩn thận ngắm khuôn mặt nàng ngắm bụng nàng, trắng mặt hỏi nàng: "Thật sự không có chuyện gì sao? Nùng Nùng nàng đừng nhẫn nhịn, nơi nào không thoải mái, dù chỉ một chút không thoải mái, cũng phải nói với thái y."

Hắn ngơ ngáo lại đáng thương như vậy, Phó Dung kéo tay hắn dán lên trên mặt, ôn nhu trấn an nói: "Thật không có việc gì, người nọ không đụng phải ta, đã bị Hứa Linh chế trụ, bản lĩnh của Hứa Linh vương gia còn không tin sao?"

Nàng cười được thực đẹp, tâm Từ Tấn rốt cuộc chạm đất, gắt gao đem người ôm vào trong ngực, một lúc lâu đều không nói chuyện.

Hắn lồng ngực rộng lớn, vừa mới rồi rõ ràng chạy nhanh tới, lồng ngực còn đang phập phồng kịch liệt. Phó Dung kề bên hắn cọ cọ, vì có người như thế để ý nàng mà cảm thấy kiên định.

"Đến cùng là chuyện gì xảy ra?" Bình tĩnh lại, Từ Tấn ngồi bên giường, nhíu mày hỏi.

Phó Dung lắc lắc đầu, đem những điều chính mình biết nói một lần.

Đầu mối quá ít, Từ Tấn nhìn Phó Dung, hôn nhẹ trán nàng nói: "chuyện bên kia có phụ hoàng thay chúng ta làm chủ, Nùng Nùng không cần lo lắng, đi, chúng ta trước hồi vương phủ." Nói đến buồn cười, phụ hoàng mẫu thân đều ở trong hoàng cung, nhưng nơi này lại không phải là nhà hắn, chỉ có hắn cùng nàng ở Túc vương phủ, mới là nhà của hắn.

Phó Dung có phần không chắc chắn bây giờ đi về thích hợp hay không, bất quá Từ Tấn đã nói như vậy, nàng liền nghe hắn.

Hai vợ chồng đi từ biệt Thục phi.

Thục phi nhiều lần dặn dò Từ Tấn trên đường xe ngựa đi chậm chút, lúc này mới thả người rời đi.

~

Sùng Chính điện.

Vạn Toàn đem kết quả vừa mới thẩm vấn tiểu thái giám kia đến hồi bẩm cho Gia Hòa đế nghe, "Hoàng Thượng, tiểu thái giám va chạm vương phi tên là Lục tử, trong Phượng Nghi cung, là một tiểu thái giám chăm sóc hoa cỏ. Hôm nay Phượng Nghi cung các nơi treo hoa đăng, hắn lâm thời bị điều đến chăm sóc hoa đăng, nhất thời mệt mỏi trốn sau bụi hoa ngủ, đang mơ mơ màng màng nghe bên ngoài có tiếng bước chân, Lục tử tưởng là đồng bạn đến giục hắn làm việc, liền vô cùng lo lắng chạy ra ngoài..."

Gia Hòa đế ý vị không rõ mà "Hừ" tiếng.

Vạn Toàn đầu lại càng cúi thấp hơn, "Lão nô cũng không tin, phái người cho hắn nếm chút đau khổ, hắn, hắn..."

"Nói." Hắn úp úp mở mở, Gia Hòa đế không vui thúc giục.

Vạn Toàn ập quỳ xuống, cúi đầu nói: "Hoàng Thượng, Lục tử cung khai, nói hắn là bị người sai khiến cố ý theo dõi vương phi, muốn mưu hại vương phi, còn nói người sai khiến là đại cung nữ Lưu Hà bên cạnh Hoàng Hậu nương nương."

Hoàng Hậu?

Gia Hòa đế vẻ mặt không đổi, bình tĩnh phân phó nói: "Ngươi tự mình đi Phượng Nghi cung một chuyến, lại tự mình thẩm vấn hai người, mặc kệ bọn họ kéo ra ai, cung nữ thái giám ngươi cứ việc lưa đi, cần phải mau chóng tra ra người sau lưng xúi giục."

"Lão nô lĩnh mệnh." Vạn Toàn dập đầu, lùi lại rời đi.

Người đi rồi, Gia Hòa đế nhắm mắt dựa vào thành ghế.

Sẽ là Hoàng Hậu sao?

Nói Hoàng Hậu, nàng quả thật có lý do làm hại con nối dõi của lão Tứ, lão Tứ văn thao võ lược, trong đám triều thần danh vọng cực cao, nàng đương nhiên sẽ đem lão Tứ xem là uy hiếp, nhưng sai khiến thái giám trong cung mình mưu hại tức phụ lão Tứ, không khỏi quá xuẩn. Như thế vụng về, còn không bằng trong cơm canh của tức phụ lão Tứ hạ dược gì đó càng thần không biết quỷ không hay.

Nhưng không phải Hoàng Hậu, thì sẽ là ai?

"Hoàng Thượng, Hoàng Hậu nương nương cầu kiến."

Gia Hòa đế bỗng nhiên đau đầu, xoa xoa cái trán nói: "Mời tiến vào đi."

Rất nhanh, Hoàng Hậu một thân hoa phục tiến vào, chống lại ánh mắt Hoàng Thượng, Hoàng Hậu bình tĩnh quỳ xuống: "Hoàng Thượng lệnh cho Vạn Toàn đưa Lưu Hà đi, nghĩ tới là chiêu trò gì đó của tiểu thái giám gọi là Lục tử đó. Theo lý Hoàng Thượng anh minh, cuối cùng nhất định có thể đem sự tình tra ra manh mối, nhưng thần thiếp vẫn muốn tự mình cùng Hoàng Thượng giải thích một câu. Thần thiếp làm được ngay thẳng ngồi được đoan chính, tuyệt không có làm ra bất kỳ chuyện gì đánh mất lương tâm."

Nàng năm nay 43 tuổi, thanh xuân sớm đã không còn, nhưng theo cùng Gia Hòa đế một đường đi tới nay, nhiều năm làm hậu, dưới một người trên vạn người, ung dung hoa quý đã sớm khắc đến tận xương tủy, lúc này thong dong tự trần tình trong sạch, vô cớ khiến người tin phục.

Gia Hòa đế với thê tử kết tóc hơn 20 năm còn rất kính trọng, hắn sẽ không dễ tin Hoàng Hậu lần này lời lẽ chính phái, cũng sẽ không dễ tin một lời chửi bởi của một tiểu thái giám, đứng dậy đem Hoàng Hậu đỡ dậy, bất đắc dĩ nói: "Ngươi làm cái gì vậy? Trẫm gọi Vạn Toàn đưa Lưu Hà đi, chính là vì trong sạch của người, tuyệt không phải nghi ngươi, Hoàng Hậu chớ nghĩ nhiều."

Hoàng Hậu cười khổ: "Thần thiếp cũng không nguyện ý như vậy, chỉ là người hành hung lại từ Phượng Nghi cung, đừng nói Hoàng Thượng, chính là thần thiếp chính mình..."

Lời chưa nói xong lại có tiểu thái giám vội vàng tiến vào hồi bẩm: "Hồi Hoàng Thượng, Hoàng Hậu nương nương, Vạn tổng quản phái người chuyển lời, Lưu Hà, biết được Lục tử nói nàng sau lưng xúi giục, không cam lòng danh tiết chịu nhục, đập vào cột mà chết."

Hoàng Hậu thân thể run lên.

Gia Hòa đế vội vàng đỡ lấy nàng.

Hoàng Hậu ngẩng đầu nhìn, nước mắt rơi xuống: "Hoàng Thượng, Lưu Hà năm đó cùng thần thiếp vào vương phủ của ngài. Nàng, nàng chết oan uổng, mời Hoàng Thượng nhất định phải cho nàng một công đạo!"

Gia Hòa đế nắm chặt tay nàng, lạnh giọng hướng tiểu thái giám quỳ trên mặt đất trách mắng: "Còn không nhanh đi! Nói cho Vạn Toàn, sáng mai Trẫm muốn hắn tra ra hung phạm, không điều tra ra được không cần trở lại!"

Tiểu thái giám run run rẩy rẩy mà đi ra.

Hôm đó lúc nửa đêm, bị các loại cực hình hành hạ, Lục tử lúc hấp hối rốt cuộc chịu mở miệng nói chuyện.

Hắn giọng nói nhỏ không thể nghe thấy, Vạn Toàn nhích gần đến trước mặt hắn nghiêng tai lắng nghe.

"Kết thúc rồi, Đoan phi nương nương, ta đã tận lực, cầu ngài bỏ qua cho người nhà của ta, họ..."

Vạn Toàn quay đầu lại, thấy trên mặt tiểu thái giám máu thịt mơ hồ, hai mắt nhắm lại, hắn thám dò hô hấp, xác định người không chết, đứng lên nói: "Đi tra xem Lục tử mấy tháng này gặp những người nào, phàm là ai cùng Vĩnh Thọ cung có liên quan, đều mang tới."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như chan ly bat bien cua cuoc doi, khoa hoc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.