Công chúa nhỏ phúc hắc: Cha trước, cách mẹ xa một chút!

Chương 8: Lấy người làm quà tặng (2)



Thẩm Chính Hạo nghi ngờ, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng khách đang nửa mở ở trước mặt. Sáng sớm hôm nay, hắn nhận được cú điện thoại mời đến của Đinh Chi Thành, hắn đi đến đúng chỗ hẹn, nhưng cũng chỉ có người hầu bàn dẫn hắn đến đây. “Ừ, nóng quá…” Bên trong cửa truyền đến một âm thanh thở gấp.

Âm thanh này? Thẩm Chính Hạo đẩy cửa vào, theo ánh đèn màu vàng nhỏ, hai chân thon dài đi từng bước một hướng thẳng vào bên trong phòng có cái giường lớn, trong nháy mắt hô hấp trở nên tắc nghẽn.

Mái tóc búi lên gọn gàn đã sớm trở nên rối bù, mệt mỏi nằm trên giường lớn màu trắng, hai hàng lông mày nhíu chặt, cặp mắt mơ màn nửa hí. Tống Khuynh Vân cảm thấy của người khó chịu như bị lửa đốt, cô không ngừng kéo y phục của mình xuống, bộ y phục nhỏ bé từ lúc bị cô lôi kéo xuống đã trở nên lỏng lẻo, lộ ra tảng lớn da thịt trước ngực trắng nõn, một đôi chân thon dài trắng noãn, cứ vô ý ma sát mà nũng nịu.

Máy điều hòa tỏ ra hơi lạnh, Thẩm Chính Hạo đối mặt như thế nào với cảnh mê người này, chỉ cảm thấy thân thể cứ biến đổi không ngừng, đáy mắt cũng bị rót đầy tia hồng tình dục.

“Nóng, nóng quá.” Tống Khuynh Vân bất an cứ uốn éo người, miệng đắng lưỡi khô cứ đốt cháy cô, theo bản năng cứ đưa cái lưỡi liếm liếm cánh môi mềm mại, “Tôi nóng quá, khát quá đi…”

Cố gắng đè nén khát vọng từ đáy lòng xuống, Thẩm Chính Hạo động tác cứng đờ liền trở nên nhẹ nhàng nâng thân người của Tống Khuynh Vân dậy, vỗ vỗ vào khuôn mặt nhỏ đang nóng bừng của cô.

“Khuynh Vân, Khuynh Vân, tỉnh dậy đi.”

Đột nhiên, Tống Khuynh Vân bắt được bàn tay lạnh như băng của hắn đang dán lên lồng ngực của mình, cảm giác lạnh lẽo làm cho cô vui vẻ lộ ra nụ cười hài lòng.

“Tôi nóng quá, nóng quá.” Tống Khuynh Vân nghiêng người, càng áp sát lại gần nơi phát ra hơi lạnh, cả thân thể cô cũng dán lên mình Thẩm Chính Hạo.

“Khuynh Vân…” Thẩm Chính Hạo không dám lộn xộn, trên trán thấm đầy mồ hôi chịu đựng, hắn khàn giọng nói, “Cô biết tôi là ai không?”

Tống Khuynh Vân nghe tiếng nói, nâng hai mắt mơ mơ màng màng lên, cố gắng xem bóng dáng trước mặt, nhưng vẫn là một cảnh mơ hồ, nóng, nóng đến không thấy gì được. Trong thân thể càng ngày càng nóng ran, xâm nhập vào lý trí của cô, chỉ muốn ôm “vật thể” trước mặt thật chặt, từ giảm bớt liền tăng dần lên trong cơ thể.

“Đáng chết.”

Thẩm Chính hạo gầm nhẹ một tiếng, bờ môi nhỏ nhắn luôn khép kín của Tống Khuynh Vân giờ lại không ngừng nói mê mang, đem tất cả những đều bất mãn của cô nuốt hết vào trong bụng, bàn tay cứ mãi dao động ở trên người của cô.

Tống Khuynh Vân bị hôn đến đầu óc choáng váng, trả lời không lưu loát, trong đầu hiện ra bữa ăn tối cùng khuôn mặt hơi nhỏ với dáng vẻ dịu dàng của Hạ Vũ Hi, không ngừng chủ động đưa hai cánh tay trắng trẻo, vòng vào cổ của Thẩm Chính Hạo.

Cô chủ động đáp lại, không nghi ngờ gì làm cho Thẩm Chính Hạo càng thêm khó mà chống cự, cởi bỏ chiếc đầm cản trở của cô ra, lộ nội y màu hồng đáng yêu, cùng phần đẫy đà sinh động.

“Vũ Hi, anh đừng chán ghét em có được không?”

Nhíu chặt khuôn mặt nhỏ nhắn, Tống Khuynh Vân nắm chặt cánh tay, muốn hắn ôm chặt hơn, cầu khẩn yếu ớt.

Cô cứ nói mớ giống như một chậu nước lạnh, trong nháy mắt đã dập tắt nhiệt huyết của Thẩm Chính Hạo, dục vọng tự động rút đi khỏi tầm mắt, hắn đẩy cô ra khỏi lồng ngực, mà Tống Khuynh Vân cứ cọ xát lung tung vào.

“Vũ Hi…” Chợt mất đi cảm giác hắn đang ôm, Tống Khuynh Vân trở nên co quắp trên chiếc giường lớn trống rỗng, ánh mắt mơ màng chưa thỏa mãn được dục vọng cứ nhìn về hướng cô.

“Khuynh Vân, cô mau tỉnh dậy đi, mở mắt ra xem một chút, là tôi đây!” Hắn rống giận, dùng sức rung lắc hai vai của cô, ý đồ muốn làm cho cô tỉnh táo lại một chút.

Vốn thấy cô ôm hắn yêu thương rất là vui mừng, không muốn suy nghĩ nữa, nhưng chỉ một câu nói của cô đã làm hắn thức tỉnh, cẩn thận suy nghĩ lại một chút, phản ứng của cô có chút không bình thường. Còn nữa…, tại sao Tống Khuynh Vân lại xuất hiện ở địa điểm đã hẹn của hắn với Đinh Chi Thành.

Chẳng lẽ, ánh mắt hắn đột nhiên lạnh lùng.

Nắm cô gái nhỏ từ trên giường lên, làm cô bất mãn giãy giụa, Thẩm Chính Hạo trực tiếp xách cô vào trong phòng tắm, mở vòi sen tắm để nước lạnh nhất, trực tiếp hướng mạnh về phía Tống Khuynh Vân.

“A, a!” Tống Khuynh Vân sợ hãi kêu lên muốn thoát đi, lại bị một cỗ lực mạnh mẽ áp chế trong bồn tắm, chịu đựng dòng nước lạnh như băng cọ rửa.

*************

Dùng khăn tắm màu trắng bọc lại, sợi tóc còn nhỏ những giọt châu, Tống Khuynh Vân trợn to hai mắt, run lên lẩy bẩy.

“Không sao chứ.”

Thẩm Chính Hạo phải tìm mất nửa ngày, cuối cùng tìm được ly nước nóng, đặt ở trước mặt cô, đưa tay chạm vào vầng trán của cô, lại bị cô né tránh phòng bị, dùng ánh mắt đen lạnh lùng chăm chú nhìn vào hắn.

“Làm sao anh lại ở nơi này? Anh đã làm gì với tôi?”

Tống Khuynh Vân liền chất vấn, cô chưa quên được chiếc khăn tắm ở dưới đang tiếp cận nội y của mình, liếc nhìn giường lớn xốc xếch, giày cao gót cùng chiếc đầm bị đá vào một bên, cô âm thầm cầu nguyện ở trong lòng.

“Em hi vọng tôi đối với em có cái gì à?”

Cười khổ, nào có người đàn ông đối mặt với người phụ nữ mà mình thích, đang trong lúc khẩn cấp nhất lại dừng thắng xe lại, chỉ vì hắn không muốn cô phải đau khổ.

“Khuynh Vân, cô thật sự không nhận ra tôi sao?” Lời tra hỏi có chút yếu ớt, ánh mắt hắn lộ ra vẻ mong đợi.

“Anh…” Lông mày đọng lại, chăm chú suy nghĩ, quả thật hắn mang đến một cảm giác rất quen thuộc, lần đầu tiên gặp mặt cô đã có một loại cảm giác này.

“Anh là, anh Masahiro?”

Đột nhiên, hình ảnh khi còn bé liền lủi về trong đầu cô, khuôn mặt quen thuộc trong lòng của cô dần dần trở nên rõ ràng.

“Em cuối cùng cũng đã nhớ ra tôi.” Dịu dàng sờ sờ đầu của cô, Thẩm Chính Hạo cười.

Khi còn bé, nhà hắn ở sát vách nhà của cha Tống Khuynh Vân, hắn còn nhớ rõ khi còn bé, Khuynh Vân rất thích khóc, thích bám vào hắn. Sau khi hắn đi theo cô của mình đi đến Canada, từ đó bọn họ cũng chưa từng gặp lại nhau.

Không nghĩ tới, lại gặp nhau ở dưới tình huống này.

“Khuynh Vân, hắn đối với em không tốt sao.” Đau lòng sờ nhẹ vào khuôn mặt nhỏ gầy tái nhạt của cô, Thẩm Chính Hạo không nói ra được mà chỉ thấy đau lòng.

“Không có, anh ấy, rất tốt.” Khóe miệng lay động đầy khó khăn, cố lộ ra nụ cười trấn an.

“Rất tốt ư?” Thẩm Chính Hạo hừ lạnh, “Rất tốt, nên bỏ thuốc cho vợ của mình, sau đó đem làm quà tặng đưa cho một người đàn ông khác sao?”

Không cách nào thoát khỏi đau đớn, Tống Khuynh Vân khổ sở quay đầu đi, không muốn Thẩm Chính Hạo nhìn thấy nước mắt của cô: Vũ Hi, ở trong lòng của anh, vì không thể chờ đợi thêm nữa nên muốn đem tôi cho người khác như vậy sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Phong thủy được coi là đại diện cho những thuận lợi từ không gian sống xung quanh (Địa lợi), giúp bổ sung cho vận may từ từ trời (Thiên thời) và vận may ta có từ lúc mới chào đời. Sự kết hợp ba loại vận may Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa sẽ quyết định số phận của chúng ta. Phong thủy sẽ giúp ta kiểm soát và cải thiện vận may trong cuộc sống. Cùng đọc và nghiên cứu môn phong thủy ở trang này nhé: Xem phong thủy chẳng hạn như trong vong 3 thang toi 12 con giap se co van may loi nguoc dong, sang ra thay nha co dau hieu nay can than tai uong roi xuong dau phai tim cach hoa giai Phong thủy cải tạo vận may, hưng thịnh trong cuộc sống đã được rất nhiều người chứng thực. Trong kinh doanh, doanh nhân cũng rất tin tưởng vào phong thủy để chọn ngày giờ, địa điểm xây dựng đầu tư; những vật phẩm phong thủy cải tạo không gian làm việc;...Phong thủy giúp thu hút luồng sinh khí, vận may, tài lộc,.. thay đổi vận mệnh các doanh nghiệp.

loading...
DMCA.com Protection Status