Cục cưng phúc hắc: Mẹ vẫn còn rất thuần khiết

Chương 119: Yêu sự thật ở trước mặt (9)



“Thích không?” Tiếng nói của Đông Bác Hải dịu dàng, có một tia xấu hổ, có vẻ mong đợi, đây là lần đầu tiên anh làm cho phụ nữ vui, cũng không biết cái phương pháp này có được hay không.

“Rất đẹp.” Cô cũng không quay đầu lại, chỉ là nhàn nhạt đáp một tiếng.

Thật ra thì ở trong lòng Vô Song đang xúc động, Wase, trường hợp này có phải hoành tráng quá hay không, cô lớn như vậy rồi, vẫn là lần đầu tiên thấy trăm ‘hoa’ cùng phóng có khí thế hào hùng như vậy.

Có tiền đúng là tốt.

.

.

.

.





.

“Đúng rồi, anh còn chưa nói anh đã xảy ra chuyện gì đó?” Hưng phấn qua đi, cô mới quay đầu nhìn về phía Đông Bác Hải, anh ở phía sau ôm lấy cô, nhẹ nhàng nói: “Anh.

.

.

.

.

.

Không có sao.” “Anh không có sao?” Ôi mẹ nó, cô lại bị chơi rồi.

“A!” Anh cười một tiếng thật thấp, “Anh cùng với Phi Tước đánh cuộc, cậu ấy nói phụ nữ đều là hẹp hòi, anh cá em không phải vậy, em nhất định còn quan tâm anh, sự thật chứng minh là anh thắng.” Mặc Phi Tước đang lái xe về nhà hắt xì.

.

.

.

.

.

“Cái gì, lấy em làm tiền đánh cược, Đông Bác Hải anh cũng quá đáng rồi đấy, tránh ra.” Làm nửa ngày là trêu chọc cô, Vô Song tức giận, hận không thể một cước đạp anh xuống biển, cô bắt đầu cạy tay anh đang vòng ngang hông của mình.

“Vô Song, em hãy nghe anh nói.” Chọc giận cô, Đông Bác Hải vội vàng chịu tội, “Anh không có trêu chọc em, là Phi Tước cậu ấy có thành kiến với phụ nữ, anh chỉ là muốn dùng sự thực để chứng minh cho cậu ấy xem, thành kiến của cậu ấy là sai lầm .

.

.

.

.

.” Mặc Phi Tước liên tục nhảy mũi, anh bắt đầu hoài nghi có phải là mình bị cảm hay không! ! “Còn nữa…, anh gọi em tới nơi này chờ anh, cũng là muốn cho em niềm vui này.” Nụ cười tuấn nhã của anh rất mê hoặc lòng người, Vô Song yên tĩnh một lúc, pháo hoa vẫn còn đang nở rộ, nhìn phần pháo hoa xinh đẹp ở đây, cô tha thứ cho anh lần này, thấy cô không tức giận nữa, Đông Bác Hải nghiêng người ở trên trán cô ấn xuống một nụ hôn, lúc hôn xuống chóp mũi cô, thì Vô Song mở miệng, “Bác Hải, có phải Mặc Phi Tước còn có một em gọi là Mặc Noãn hay không?” Động tác của Đông Bác Hải hơi chậm lại, thoáng lãng tránh câu hỏi của cô, “Làm sao em biết?” “Em biết Noãn.” Đã nói sao bộ dáng người này nhìn quen mắt như vậy, “Giữa bọn họ là anh em ruột sao?” Nếu như vậy, không phải là bọn họ loạn luân sao.

Đông Bác Hải cười nhạt, “Cô bé con kia chạy đến Italy rồi hả ?” “Không có, chín năm trước thì bọn em biết nhau, khi đó Noãn cũng mang thai, cô ấy nghi ngờ hình như là con của Mặc Phi Tước.” Vô Song có chút xấu hổ mà nói.

“Cô ấy nói với em hay sao?” Đông Bác Hải hơi nhíu nhíu mày.





“Không phải, là em đoán, Noãn rất thích đứa nhỏ của cô ấy, nhưng cuối cùng vẫn không có giữ được, nếu thật sự chính là con của Mặc Phi Tước, anh nói nếu anh ấy biết mình tự tay giết con mình, anh ấy sẽ áy náy không?” “Sẽ không!” Thái độ của Đông Bác Hải rất kiên định.

“Tại sao, anh ấy thật sự máu lạnh như vậy.” Vô Song không khỏi trừng lớn mắt hạt châu, hổ dữ cũng không ăn thịt con.

“Bởi vì đứa nhỏ kia không phải là của Phi Tước.” Giọng nói của Đông Bác Hải ngoại trừ kiên định còn có một tia lạnh như băng.

Vô Song chớp đôi mắt vụt sáng nhìn anh, chẳng lẽ cho tới nay đều là cô nghĩ lầm sao.

Đột nhiên, bụng của cô vang lên một tiếng “ùng ục”.

Đông Bác Hải liếc mắt nhìn xuống bụng của cô hỏi, “Đói bụng.” “Anh muốn cho hai mẹ con đói chết à?” Vô Song lúc này mới nhớ tới bản thân cô cả ngày nay, thứ gì cũng chưa ăn, một cái đấm nện lên trên ngực của anh, cho hả giận.

Lúc này Đông Bác Hải mới ảo não vỗ ót một cái, vội vàng ôm cô như ôm một công chúa, ôm cô lên xe, sau đó lái ô-tô đi đến khu thành thị —— Trên xe, anh hỏi: “Muốn ăn cái gì?” “Muốn ăn bánh trôi.” “Đựơc, không thành vấn đề.” Anh cười cưng chìu.

“Em muốn ăn, quán bánh trôi bà Vương ở phố đối diện nhà em trước kia.” Đông Bác Hải nhíu mày, lãnh đạm nói: “Cửa hàng nhỏ đó không vệ sinh, ăn rất dễ ngã bệnh ~” “Xì, từ nhỏ đến lớn em đều ăn ở cửa hàng nhỏ đó lớn lên, sao không có gì? Muốn sạch sẽ.

.

.

Mắt không thấy mới sạch sẽ, những Phú Nhị Đại như bọn anh, cho rằng nhà hàng hạng sang thì nhất định rất vệ sinh, nói không chừng bọn họ sử dụng đều là dầu cống ngầm.” Vô Song hét lên bất mãn.

Nghĩ đến dầu cống ngầm đầy mỡ kia, dạ dày cô cũng có chút không chịu nổi, ghê tởm muốn ói.

Đông Bác Hải dừng xe, vuốt lưng cô và quan tâm nói: “Sao thế, không thoải mái à?” “Không sao, chính là nghĩ đến dầu cống ngầm mà muốn ói.” Hít thở sâu mấy cái, cô cảm thấy tốt hơn nhiều.

Đông Bác Hải ngắt cái mũi của cô, cười khì khì nói: “Đựơc rồi, không chọc em buồn ói nữa, em nói đi đâu thì đi đó.” “Ừ.” Vô Song như đứa trẻ chiếm được kẹo ăn, cười vui vẻ.

Quay đầu, nụ cười của Đông Bác Hải lặng lẽ ảm đảm, khỏi động xe lần nữa, anh lái xe tới địa chỉ Vô Song nói, thời gian này chính là chợ đêm Cao Phong Kỳ náo nhiệt nhất, chiếc xe không lái vào được, chỉ có thể dừng ở bãi đậu xe ven đường.

Xuống xe, Đông Bác Hải ôm bả vai của cô, giống như sợ cô bị người đoạt đi vậy, nhìn quầy ăn vặt rực rỡ muôn màu, quầy đồ trang sức, Vô Song rất hưng phấn nắm cánh tay anh lại, “Bác Hải, nơi này náo nhiệt hơn so với trước kia.” Chín năm rồi chưa tới nơi này đi dạo chợ đêm.

“Phải không.” Anh ngắm nhìn xung quanh một vòng, sau đó tuôn ra một câu rất lạnh, “Nơi này có người giữ trật tự không?” “Ách.

.

.

.

.

.” Vô Song cứng ngắc và nụ cười có chút lúng túng, dân chúng chỉ làm chút buôn bán nhỏ thôi mà.

“Bánh trôi bà Vương ở phía trước.” Vô Song kéo tay của anh, rồi đi chen qua đám người.





Hai người đựơc ngoảnh đầu lại nhìn là trăm phần trăm, nam nhìn Vô Song, nữ nhìn Đông Bác Hải, trai tài gái sắc quá rõ ràng rồi.

“Chậm một chút đi.” Bộ dạng của Vô Song như đứa trẻ vội vàng kéo anh đi loạn khắp nơi, thân thể cao lớn khôi ngô của Đông Bác Hải chen chúc ở trong đám người nên có chút khó chịu, tâm tình phiền não leo lên đuôi lông mày rồi, nhớ đại thiếu gia như anh quen đường đi rộng rãi, hiện tại bị người đi chen lấn nên đương nhiên tim ngừơi đều không thoải mái.

“Chậm một chút là không còn đó, bánh trôi bà Vương bán chạy lắm.” Vô Song chẳng những không thả chậm bước, mà ngược lại còn tăng nhanh hơn một chút.

Không lay chuyển được cô, Đông Bác Hải mặc dù khó chịu cũng phải nhịn —— “Đến rồi.” Đi tới quán bánh trôi bà Vương, Vô Song hưng phấn tuyên bố.

Đông Bác Hải lại có loại cảm giác bị sét đánh, này cũng gọi là quán ăn? Toàn bộ mặt bằng của cửa hàng lớn nhất cũng chỉ mười ba mười bốn mét vuông, bên trong có hai cái bàn, hơn nữa đều không phải là dùng để ăn, trên bàn trải lên một lớp màng, để bột bánh trôi, còn có đủ loại nhân bánh trôi.

Bên ngoài để mấy cái bàn, người vây quanh cái bàn ăn bánh trôi toàn bộ đều là có đôi có cặp .

“Chính là chỗ này?” Thật lâu Đông Bác Hải mới tìm về thần trí, chỉ vào nơi này hỏi.

“Ừ.” Vẻ hưng phấn trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vô Song không rút đi chút nào, cô nắm tay Đông Bác Hải đi tới trước vòi nước, nói: “Rửa sạch tay, sau đó phải bao bánh trôi.” “Bao bánh trôi?” Cô là nói bọn họ phải tự mình ra tay sao.

“Ừ.” Vừa đáp lời, Vô Song vừa dùng xà bông thơm xoa tay cho anh, ngẩng đầu thấy anh cau mày như rơi vào trong sương mù, cô cười nhạt nói: “Không phải là anh ghét nhà hàng nhỏ không vệ sinh sao, vậy tự mình làm đi, tự mình làm thì anh sẽ không ghét!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 10 lượt.

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty noi that ha noi 2021, top 5 cong ty chay quang cao facebook uy tin tai binh duong rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status