Cục cưng phúc hắc: Mẹ vẫn còn rất thuần khiết

Chương 166: Quyết đấu đến cùng (hai)



Đối phương cũng im lặng một chút, rồi chợt cười khì khì và nói: “Có thể, tôi không ngại thuận nước giong thuyền mà nhận lấy!” “Đại gia nhà cậu.” Anh chỉ là muốn cậu ấy giúp đỡ chăm sóc, cũng không phải là muốn cậu ấy giúp đỡ tiếp nhận.

“Sợ tôi cướp bà xã và con trai của anh à, vậy thì hãy sống mà trở về, anh biết đó, tôi chưa bao giờ là thiện nam gì đó.” Anh rất cầm thú đấy! “Hừ ~” Anh hừ lạnh rồi cau mày cắt đứt điện thoại, anh biết, nếu như anh thật sự không về được, thì nhất định Mặc Phi Tước sẽ giúp anh chuyện này, cậu ấy múa mép khua môi, cũng chỉ là muốn khích tướng anh, cẩn thận, cẩn thận, và cẩn thận hơn.

“A lô.” Lần này là An Sâm gọi tới.

“Tổng giám đốc, Đông Hải Sinh ở biệt thự vườn cảnh biển bên này.” “Theo dõi anh ta, tôi lập tức tới ngay!” “Ừ.” Đông Bác Hải để tai nghe bluetooth xuống, quay ngược đầu xe lại, lái hết tốc độ tiến về phía trước biệt thự vườn cảnh biển, một canh giờ sau anh đã lái ô-tô tới, nơi này đã được người của đối phương võ trang đầy đủ bao vây, hơn trăm người tay cầm súng, chĩa về phía bọn họ.

“Tổng giám đốc!” Anh xuống xe, An Sâm đi tới cung kính kêu một tiếng.





“Tôi muốn gặp Đông Hải Sinh.” Anh quét mắt chung quanh một vòng, tuy là bị vây nhưng cũng không giảm chút khí phách nào, thái độ vẫn phách lối như cũ.

“Tam thiếu gia mời.” Một gã áo đen đi lên trước và lạnh lùng nói.

Đông Bác Hải không lãng phí một giây ở trên người y, sải bước đi vào, còn An Sâm thì theo ở phía sau! Đi vào phòng khách, Đông Hải Sinh đang lười biếng mà tựa vào trên ghế sa lon, một tay nâng ly rượu đỏ, một tay giang ra khoác lên trên ghế sa lon, nghe tiếng bước chân, gã cũng không có vội ngẩng đầu, mà là đang nhàn nhã vênh váo thưởng thức rượu ngon.

Cho đến khi, có người không kịp đợi mà vội mở miệng trước, thì gã mới chậm rãi nâng đầu lên —— “Đông Hải Sinh, anh không tuân theo quy định rồi!” Đông Bác Hải đi tới từ trên cao nhìn xuống, cực kỳ tức giận mà trách mắng.

“A?” Gã hơi nhíu mày, khóe miệng tràn ra một tia cười lạnh không dám gật bừa, “Là chú không tuân thủ quy tắc trò chơi trước.” “Tôi.

.

.

.

.

.” Đông Bác Hải vừa định phản bác thì chợt hiểu ra, anh ta là chỉ Vương Lôi Lôi, nhất thời nghẹn lời.

Gã nhẹ nhàng cười, lại nhấp một ngụm rượu ngon, chính là tướng mạo ngụy quân tử này, cùng với hơi thở nhẹ nhàng, để tức chết Đông Bác Hải, mặt của anh giống như là đèn bão, biến hóa với nhiều màu sắc khác nhau.

Anh giận đến mức hàm răng khẽ cắn, tiến lên níu lấy cổ áo của gã, một tia sáng trong mắt lóe lên như loại dao bén nhọn chạy ngang qua: “Tôi không tuân theo quy định, con mẹ nó, anh nhằm vào tôi thì được rồi, đụng đến vợ con tôi thì coi là đàn ông gì?” “Đạo đức!” Gã cười tà dữ tợn không chút giận dữ, gã giỏi nhất không phải là ẩn giấu tâm tình, so với dối trá, Đông Bác Hải há là đối thủ của gã.

“Đùa chơi chết chú dễ dàng như thế, cuộc đời của tôi còn có niềm vui thú gì?” Đây cũng là nguyên nhân mà gã vẫn không dễ dàng ra tay với anh, gã lấy ly rượu ra, thuộc hạ rất biết điều mà tới nhận lấy ly rượu của gã, rồi gã đứng lên, chiều cao của hai người lập tức trở thành đường thẳng song song, gần như không kém bao nhiêu.





“Tôi đã cảnh cáo cô ta rời khỏi chú, là chính cô ta không nghe, nhất định phải đi theo để bản thân mình chịu khổ.” Gã vừa nói, vừa kéo tay của anh xuống, “Cuộc chơi này, vừa bắt đầu tôi còn cảm thấy khô khan nhàm chán, chỉ là kể từ lúc có vợ con của chú gia nhập, tôi đột nhiên cảm thấy rất thích thú, chú yên tâm, tôi đã thay đổi dự tính ban đầu, sẽ không cần phải lấy mạng của bọn họ, mà tôi phải từ từ chơi với bọn họ.” “Anh cảm thấy anh còn có cơ hội để tổn thương bọn họ sao?” Đông Bác Hải cười lạnh.

“Chú muốn đổi quy tắc trò chơi?” Gã thu lại nụ cười, con mắt sắc hơi trầm xuống “Đúng, tôi đổi ý!” Trong hàm răng anh đang cắn chặt tràn ra từng chữ, ánh mắt kiên cố.

“Vậy cũng tốt!” Gã nhún nhún làm như tiếc hận đang lúc mở tay ra, không đợi thuộc hạ của gã nổ súng, Đông Bác Hải bắt lấy cơ hội gã buông lòng, cho gã một cước trước, đá gã ngã ở trên ghế sa lon —— Phanh phanh phanh! Ngay sau đó tiếng súng vang lên liên tiếp, Đông Bác Hải và An Sâm đều tự tìm một vị trí trốn đi.

An Sâm lấy ra súng lục mang bên người, rất chuẩn xác mà nả một phát súng lên đèn treo thủy tinh, nhất thời, cả phòng khách sáng rỡ đã tối một phần.

Đông Bác Hải nổ súng yểm trợ cho cô, thừa lúc không có ai chú ý mình, thì cô nả một phát súng đánh bể công tắc an toàn, lần này, cả phòng khách đều lọt vào trong một mảnh đen tối.

Mới vừa rồi An Sâm thừa lúc tình thế hai người bọn họ nói chuyện, mà nhớ kỹ toàn bộ bố cục của phòng khách, cho nên cô mới có thể làm việc theo kế hoạch bằng tốc độ nhanh nhất, hai người bọn họ một người một ngựa mà xông tới, cũng không phải muốn cứng chọi cứng với Đông Hải Sinh, mà là muốn bức gã ra ngoài biệt thự, ở nơi đó có người của bọn họ mai phục ở bên ngoài.

“Tổng giám đốc, đi mau!” Ở bên trong cuộc đọ súng, mấy gã đàn ông yểm trợ cho Đông Hải Sinh rút lui.

“An Sâm, rút lui!” Thông qua tai nghe bluetooth, Đông Bác Hải thu súng và ra lệnh.

“Dạ!” Tiếng súng vẫn còn đang nổi lên bốn phía, Đông Hải Sinh được người yểm trợ rời đi từ cửa chính, người ở bên ngoài biệt thự nghe tiếng súng vang lên cũng rối rít vọt vào, thừa lúc bọn họ còn chưa có bao vây hết biệt thự, thì Đông Bác Hải và An Sâm vội nhảy cửa sổ chạy ra ngoài, tiếng súng dày đặc đang vang lên ở chung quanh.

“Tổng giám đốc, nơi này giao cho bọn họ đi, chúng tôi yểm trợ cho anh đi!” Chạy ra khỏi biệt thự, Đông Hải Sinh vốn đã phát giác có chuyện không đúng, thấy gã dừng lại không đi, một thuộc hạ vội vàng nói.

“Đưa khẩu súng cho tôi!” Theo trực giác, nếu gã trốn, thì gã sẽ bị mắc lừa! Phanh! Gã hướng về phía bầu trời nả một phát súng, nhất thời cuộc chiến ngừng lại! “Đông Bác Hải, một kế điệu hổ ly sơn tốt.” Gã cười lạnh âm trầm nói, bầu trời tối đen cũng không thể che được gương mặt tuấn tú của gã bởi vì cực kỳ tức giận mà đen.

“Tổng giám đốc, người của chúng ta còn chừng ba phút nữa mới đến, giờ làm thế nào?” An Sâm núp ở trong vườn hoa, lo lắng bất an báo cáo với Đông Bác Hải.

“An Sâm, đáp ứng tôi, mặc kệ như thế nào cũng phải lấy được mạng chó của Đông Hải Sinh cho tôi!” Anh có thể chết, nhưng Đông Hải Sinh nhất định phải chôn theo anh, anh không thể để họa này lưu lại, sẽ gieo họa lên vợ con của anh.





“Tổng giám đốc, anh muốn làm gì, ngàn vạn đừng xúc động!” Đánh hơi được lời này của anh không thích hợp, nên An Sâm khuyên nhủ.

Làm gì, Đông Bác Hải đã quyết tâm, ba phút, nếu anh không đi ra kéo Đông Hải Sinh để cho gã buông lỏng cảnh giác, thì người bên ngoài căn bản không tấn công vào đựơc.

Anh đứng dậy giơ súng đi ra ngoài, đèn pin cầm tay của đối phương soi sáng mặt của anh, anh theo bản năng mà nhắm lại mắt và nghiêng đầu đi.

“Đông Bác Hải, tao còn tưởng cả đời này mày đều muốn làm con rùa đen rút đầu.” Đông Hải Sinh cười lạnh.

“Xì.” Súng của Đông Bác Hải bị người ta tước đoạt, lại bị người ta đẩy lên, nhưng anh vẫn không sợ hãi mà cười lạnh và nói: “Chó chê mèo lắm lông, Đông Hải Sinh, anh có tư cách gì cười nhạo tôi, anh cảm thấy anh tốt hơn tôi sao?” Anh thừa nhận thật sự bởi vì mình tuân thủ cam kết, vẫn không làm gì anh ta, làm cháu con rùa, nhưng cũng mạnh hơn anh, mấy năm nay anh ta vẫn giả bộ làm cháu con rùa, giả vờ người tốt, thật là làm cho người ta ghê tởm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như binh bat com ngan nha, duc phat linh ung Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status