Cực phẩm thảo căn Thái tử

Chương 126-1: Quyết chiến (Phần 1)

Tâm tình Dương Tố đang vô cùng tốt thì ngay sau khi nhận được điện thoại của Lý tổng, sắc mặt y trở nên âm trầm vô cùng dọa người.

"... Dương thiếu gia, thật sự xin lỗi, bên Diệp thiếu gia gây áp lực cho chúng tôi, muốn chúng tôi từ bỏ hạng mục sân Golf phía tây Ninh Hải, chúng tôi thật sự không dám nhúng tay vào vũng nước này, sớm biết miếng đất kia phiền toái như vậy, chúng tôi tuyệt sẽ không quăng một phân tiền vào, Dương thiếu gia, hy vọng cậu có thể thông cảm..."

"Diệp Hoan uy hiếp các ông sao?" Dương Tố nghiến răng kèn kẹt.

"Cho dù có uy hiếp hay không, mấy người chúng tôi cũng đều quyết định rút khỏi hạng mục này, Dương thiếu gia, thật sự xin lỗi."

"Các ông sợ Diệp Hoan, chẳng lẽ không sợ tôi sao?" Dương Tố bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, rốt cuộc y lộ ra vẻ mặt dữ tợn, ngôn ngữ cũng lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ ngoài dối trá.

Lý tổng kêu khổ nói: "Dương thiếu gia...Các người thần tiên đánh nhau, chớ liên lụy đến phàm nhân chúng tôi gặp nạn đi, chúng tôi chỉ là thương nhân bình thường, không có tư cách cùng các ngài tham gia vào những chuyện này, vũng nước Ninh Hải này quá đục rồi, cả cậu và Diệp Hoan chúng tôi đều không thể trêu được, buông tha cho chúng tôi đi..."

"Lý tổng, ông đừng quên cha tôi vẫn là bí thư tỉnh ủy Giang Nam, nếu như các ông vẫn còn muốn làm ăn ở Giang Nam, tốt nhất nên suy nghĩ lại kỹ càng, những lời vừa rồi tôi coi như chưa nghe thấy."

"Dương thiếu gia, tôi nói thật với cậu này, Diệp thiếu gia nói, bây giờ thân cậu cũng là Nê bồ tát quá giang*, cậu đã bị Diệp thiếu nắm trong tay rồi..."

(*Nê bồ tát quá giang: Nê bồ tát là tượng Phật bằng đất. Có câu "Nê bồ tát quá giang, tự thân nan bảo" – Tượng phật bằng đất qua sông, tự thân khó bảo toàn. Ý ở đây chỉ bản thân còn lo không xong, làm sao đi lo được chuyện của người khác.)

Dương Tố cười to: "Ta bị nắm thóp? Ta đi ngay đứng thẳng, có cái gì mà để cho hắn nắm được trong tay? Quả thực nực cười!"

"Dương thiếu gia, năm kia trong thành phố Trung Giang xảy ra một vụ thảm án diệt môn, hình như có liên quan tới cậu? Diệp thiếu gia nói, người phú thương duy nhất thoát được một kiếp kia đã được bí mật đưa về trong nước... Chỉ sợ.."

Dương Tố cảm thấy trong đầu nổ ầm một tiếng, hai mắt không tự chủ được trợn to, gương mặt tuấn tú thoáng chốc trắng bệch như giấy nến, toàn thân túa ra mồ hôi lạnh.

"Đã nghe qua...nhưng có gì liên quan tới ta? Bịa đặt, Diệp Hoan hắn dám bịa đặt! Hắn làm ô uế thanh danh của ta..."

Lý tổng khẽ thở dài: "Dương thiếu gia, có phải bịa đặt hay không chúng tôi không có cách nào nhận định, cậu... tự giải quyết cho tốt, sau việc này hy vọng chúng ta còn có cơ hội hợp tác."

Hiện tại, đầu óc Dương Tố đang bị kích động, y cũng không nhắc lại chuyện hạng mục sân Golf nữa, bởi vì có việc còn phiền toái hơn chuyện này, hạng mục sân Golf kia nhiều lắm thì tổn thất một chút tiền tài, nhưng mà sự việc kia... đủ để lấy mạng của y!

Diệp Hoan... thực sự đem người kia về nước sao?

Dương Tố cảm giác toàn thân mình đang run rẩy, nếu như lời Lý tổng nói là sự thật, ngày tận thế của y đã đến ngay trước mắt rồi.

30 năm qua, Dương Tố an nhàn làm một cậu ấm, cuộc đời y không mấy khi gặp khó khăn. Y sống như loài ký sinh trùng hấp thu quyền thế của cha y làm chất dinh dưỡng, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Loại người cả đời thái bình suôn sẻ thường sẽ yếu ớt, lúc gặp nghịch cảnh thì càng gian nan hơn người khác.

Lẳng lặng ngồi trong phòng hồi lâu, Dương Tố run run bấm điện thoại.

"Tra... giúp tôi một người, điều tra ghi chép nhập cảnh của hắn..."

.....

Một hồi đọ sức sinh tử giữa các nha nội dần dần mở màn.

Chu Mị vững chãi ngồi trong chiếc xe Lincoln, quét mắt nhìn Diệp Hoan một chút, cười nói: "Anh tiết lộ với bốn vị tổng giám đốc kia vụ thảm án diệt môn, người phú thương kia may mắn sống sót về nước, lời này chỉ sợ không phải là anh lỡ miệng a? anh cố ý sao?"

Diệp Hoan gật đầu: "Tôi muốn truyền tin tức này đi, tốt nhất là đến lỗ tai Dương Tố."

"Vì sao? Như vậy không khác nào đả thảo kinh xà?"

"Đao đã kề trên cổ y, tôi không tin Dương Tố biết tin này rồi y sẽ không làm ra động tác nào, chờ cho y hành động trước, chúng ta mới có thể nắm lấy sơ hở, cho y một kích trí mạng..."

Diệp Hoan cười thoáng nhìn qua Chu Mị, nói: "Muốn làm cho địch nhân diệt vong, trước tiên phải khiến y điên cuồng,ván cờ này dang dở đến tận bây giờ, cần y hí khúc Liên Hoa Lạc* rồi."

(* Hí khúc Liên Hoa Lạc: là một trong những vũ đạo dân gian đại biểu cho tỉnh Hà Bắc. Nó lưu truyền ở Thương Châu. Mùa đông nhàn rỗi, mọi người thường xuyên tập luyện, đến mười năm tháng giêng sẽ diễn xuất, tiễn đưa năm cũ chào đón năm mới, chúc mừng mùa thu hoạch.)

Chu Mị mở to hai mắt, phảng phất như không nhận ra Diệp Hoan.

...Từ khi nào Diệp Hoan có tâm kế như vậy? Thâm trầm khiến người khác phải sợ hãi.

"Chu Mị, cả đời này tôi không có suy nghĩ hại người khác, nhưng Dương Tố... y phải chết!" Trong mắt Diệp Hoan lộ ra sự kiên định ... Giang hồ có quy tắc của giang hồ, thế nhưng y lại phát điên, diệt cả nhà người ta, phụ nữ và trẻ con thì có tội gì? Loại súc sinh này sao có tư cách sống ở trên đời?"

"Diệp Hoan, Dương Thanh Phong là đối tượng mà cha anh ra sức lôi kéo, anh xuống tay với con của Dương Thanh Phong, sợ rằng hậu quả..." Chu Mị muốn nói lại thôi.

"Nếu như cha tôi vì tranh quyền đoạt thế mà bưng bít vô số tội ác trên tay Dương Tố, người cha máu lạnh vô tình như vậy không nhận cũng được!"

Chu Mị cười khổ không thôi.

Giang Nam sợ rằng sẽ xảy ra một hồi biến đổi lớn, có thể nhìn thấy rõ rành rành việc này chắc sẽ gây ra chấn động lớn đối với bố cục tỉnh Giang Nam. Thẩm tổng lý, ông sẽ quyết định như thế nào đây?

Lúc này điện thoại của Diệp Hoan vang lên.

Lưu Tử Thành gọi tới, nói cho Diệp Hoan, theo như tin tức dò xét được từ phó bí thư tỉnh ủy, ba ngày sau, bí thư tỉnh ủy Dương Thanh Phong và Lưu tỉnh trưởng cùng nhau đến thành phố Giang Châu, thăm hỏi các cán bộ lão thành đã về hưu.

Đây là lịch trình đã được định trước từ nhiều năm nay, chương trình được an bài trong vòng một ngày vào đầu hoặc cuối mỗi năm, mấy vị chính quyền tỉnh ủy sẽ đi đến sở hưu trí thăm hỏi, tổ chức một buổi tiệc trà, cùng nhóm các cán bộ về hưu họp mặt, nhiều năm trôi qua, việc này đã thành hoạt động thường niên của chính quyền Tỉnh ủy.

"Ba ngày sau...Ba ngày sau, chúng ta sẽ tử chiến một trận với Dương Tố!" Ánh mắt Diệp Hoan nồng đậm sát cơ.

....

Ba ngày có thể làm những gì?

Ba ngày có thể tổ chức một hôn lễ lãng mạn, cũng có thể mài thành một thanh đao giết người.

Sáng sớm ba ngày sau, đám người Diệp Hoan, Hầu Tử, Trương Tam và Lưu Tử Thành tụ tập trong một gian phòng nghỉ tại sở hưu trí thành phố Giang Châu. Trong phòng còn có một người ngồi yên, thỉnh thoảng cười ngây ngô như kẻ điên thỉnh thoảng lại chảy nước miếng. Kẻ điên này chính là Trần Quý, người phú thương từng bị Dương Tố làm cho tan cửa nát nhà, phải đơn độc lưu lạc đến Đông Nam Á.

Bốn người ngồi hút thuốc trong phòng, Hầu Tử thỉnh thoảng ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Trần Quý đang cười ngây ngô, hoang mang nói: "Anh Hoan, chiêu này có tác dụng không? Làm sao mà anh biết bốn vị giám đốc kia sẽ nói cho Dương Tố biết chuyện về vụ thảm án diệt môn?"

Diệp Hoan rít một hơi rồi nhả ra một cột khói dài: "Có chừng bảy thành nắm chắc, nếu bọn họ muốn tự bảo vệ mình, không muốn Dương Tố trả thù thì chỉ có thể nói việc này ra để dời đi sự chú ý của Dương Tố. Dương Tố hơn phân nửa đã biết chúng ta nắm trong tay lá bài có thể lấy mạng y bất cứ lúc nào rồi."

"Cho dù y biết Trần Quý trong tay chúng ta, nhưng làm sao anh biết hôm nay Dương Tố nhất định sẽ đến sở hưu trí này?"

Diệp Hoan ấn đầu Hầu Tử xuống, tức giận nói: "Đầu đất, mày thử dùng đầu óc một chút được không? Cả cái tỉnh Giang Nam này, Dương Tố sợ nhất là người nào? Là cha của y, cho nên y lo nhất Trần Quý đột nhiên bị chúng ta đem đến trước mặt cha y. Ba ngày qua, cha y chỉ ra ngoài làm việc một lần duy nhất chính là hoạt động tới thăm hỏi sở hưu trí vào hôm nay, y có thể không cùng tới sao?"

Lưu Tử Thành hút thuốc, trầm giọng nói:"Bệnh đa nghi của Dương Tố quá nặng... Đa nghi có chỗ tốt, cũng có chỗ xấu, tôi dám khẳng định, hôm nay nhất định y sẽ thua bởi chính bệnh đa nghi của mình."

Lưu Tử Thành hít một hơi sâu, không lên tiếng nữa, hốc mắt đột nhiên đỏ lên.

Bốn người trẻ tuổi tụ tập trong một căn phòng nhỏ chuẩn bị tạo ra một scandal khiến quan trường Giang Nam biến đổi lớn.

Đúng tám giờ sáng, bảo vệ được sắp xếp bên ngoài sở hưu trí thông qua bộ đàm báo cáo có mấy người vẻ mặt khả nghi dạo qua một vòng bên ngoài rồi vội vàng rời đi.

Diệp Hoan và Lưu Tử Thành liếc mắt nhìn nhau một cái.

Xem ra Dương Tố quả nhiên đã nảy sinh nghi ngờ, sớm phái người tới tìm hiểu thực hư rồi.

Lúc đồng hồ điểm chín giờ, một loạt xe của tỉnh ủy lần lượt đi đến, theo sau là vài chiếc xe săn tin truyền thông của tỉnh. Đoàn xe thanh thế to lớn tiến đến sở hưu trí dưới sự hộ tống của xe cảnh sát

Dương Thanh Phong hôm nay mặc một bộ trang phục bình thường, vừa xuống xe camera đèn flash nháy không ngừng, ông mỉm cười, chậm rãi vẫy tay thăm hỏi các phóng viên.

Tiếp theo, Lưu tỉnh trưởng cũng xuống xe vẻ mặt mỉm cười vẫy tay, bước chân cơ hồ tụt lại so với Dương Thanh Phong nửa bước.

Trên sân trong sở hưu trí, Dương Thanh Phong đơn giản nói với mấy phóng viên mấy câu, đại ý là chính quyền tỉnh ủy vô cùng quan tâm các vị cán bộ lão thành đã nghỉ hưu, cảm ơn các ông đã hết lòng vun đắp cho lĩnh vực kinh tế, văn hóa, giáo dục của Giang Nam, đã có cống hiến cực lực lớn vân vân....

Trong đám đông huyên náo, Dương Tố mặc một bộ tây trang màu đen, đi theo đám đông chậm rãi di chuyển, ánh mắt quét nhìn xung quanh lộ ra sự sợ hãi tột độ kèm theo vẻ tuyệt vọng, khuôn mặt trắng bệch như người sắp chết.

Y phảng phất có một loại dự cảm, hôm nay là tận thế của mình.

Sau lưng dường như có một đôi mắt âm trầm chăm chú nhìn y, y quay phắt đầu lại nhưng chỉ nhìn thấy một đám đông xôn xao náo nhiệt, đôi mắt âm trầm ẩn hiện càng làm cho y sởn hết cả gai ốc.

Diệp Hoan đứng trước cửa sổ tầng hai, mang theo vài phần thương xót nhìn Dương Tố đang kinh hoàng tuyệt vọng ở dưới, y thầm than không thôi.

Lưu Tử Thành tiến lên, vỗ vỗ vai của y, nói: "Loại người này không đáng để đồng tình."

Diệp Hoan thở dài: "Sớm biết có ngày hôm nay, hà tất ban đầu... Làm người trong sạch vẫn tốt hơn, ban ngày được đứng thẳng, buổi tối được ngủ ngon."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như chuan muc ke toan so 19, qui trinh marketing chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.