Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 625: Hôn Lên Môi Cô, Hôn Lên Mắt Cô



Chương 625: Hôn Lên Môi Cô, Hôn Lên Mắt Cô

Lục Hàn Đình thật sự dự định cùng Lệ Yên Nhiên đính hôn kết hôn, anh muốn hoàn toàn quên đi Hạ Tịch Quán, nhưng bà nội chỉ gọi một cuộc, anh nghĩ, anh đúng là vẫn không thể buông tay cô, không thể để cho bát luận kẻ nào bắt nạt cô.

Lúc hai xe va vào nhau ban nãy, anh đã nghĩ, nếu như không cứu được cô, vậy thì họ cùng chết đi.

Rất nhiều người qua đường chạy tới: “Trời ạ, ở đây xảy ra tai nạn rồi, mau gọi xe cứu thương!”

Hiện trường tụ tập rất nhiều người, lúc này có một người đàn ông anh tuấn xuất hiện ở đó không xa, cả người mang áo gió đen tuyền, cao to tuần mỹ, là Tô Hi vẫn luôn không lộ diện…

Tô Hi xuất hiện.

Một thủ hạ áo đen cung kính bung dù cho Tô Hi: “Cung chủ, nếu Lục Hàn Đình đã giải quyết rồi, chúng ta cũng nên đi, lần này Hạ Tịch Quán mắt tích đã gây xôn xao dư luận, vài nhóm người đã đuổi đến đây, tứ đại gia tộc Đế Đô Lục Lệ Từ Dạ đều tham dự, chúng ta không thích hợp lộ diện.”

Tô Hi nhìn hai người đang nằm dưới đất, có người nỗ lực tách Lục Hàn Đình và Hạ Tịch Quán ra, nhưng Lục Hàn Đình hôn mê bắt tỉnh vẫn ôm cô gái thật chặt, năm ngón tay thon dài của anh khóa lên người Hạ Tịch Quán, cho dù ai có làm cách nào cũng không gỡ ra.

Hạ Tịch Quán đã hôn mê, ngoại trừ cái trán bị thương, cô vẫn ổn, thân thể nhỏ nhắn khóa kín trong chiếc áo khoác màu đen rộng của Lục Hàn Đình, cô nhắm mắt lại nằm trong lồng ngực rắn chắc của Lục Hàn Đình, được anh bảo vệ trong đôi cánh của mình, gian khổ bất xâm, sắc khuôn mặt lớn chừng bàn tay trông mềm mại an yên.

Tô Hi nhàn nhạt thu mắt: “Đi thôi.”

“Vâng, cung chủ.”

“Đúng rồi, đưa tài liệu cá nhân của Phạm Điềm kia đến tay Hạ Bang, bảo làm ông ta giao cho Hạ Tịch Quán, sự cố lần này, toàn bộ Đề Đô sắp náo nhiệt rồi.” Tiếng nói lắm bảm của Tô Hi theo thân ảnh thần bí cao lớn của anh ta cùng nhau biến mát, như thể anh ta chưa từng xuất hiện.

Rất nhanh, vài chiếc xe sang trọng chạy nhanh đến, bên tai vang lên tiếng thắng xe bén nhọn, Hạ Bang và Lam Yên mở cửa xe chạy qua đây: “Quán Quán!”

Hạ Tịch Quán mơ một giấc mộng rất dài, cô mơ thấy mẹ.

Ở trong mơ, cô đã nằm trên giường đang ngủ, mẹ ngồi cạnh cô, không ngừng xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mang theo trìu mến quyến luyến: “Quán Quán, mẹ chỉ có thể cùng con tới đây, quãng đường sau này con phải tự mình đi rồi, mẹ tin con có thể đi rất xa, mãi đến khi… đi đến cạnh mẹ.”

Cô ở trong mơ thức tỉnh, trong mộng đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón, cô tìm kiếm mẹ khắp nơi, hỏang loạn bất an: “Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu… mẹ ơi, mẹ mau ra đây, Quán Quán sợ…”

Rất nhanh, cô ngã nhào, ngã bẹp xuống đất.

Đau.

Cô cũng không biết nơi nào đau, thật giống như toàn thân đều đau, từng hạt lệ tựa như châu ngọc thi nhau rơi xuống.

Đột nhiên, có một người đi tới, dáng người cao lớn anh tuấn chậm rãi quỳ một gối ngồi chồm hồm, anh đưa tay ôm cô vào ngực, đôi môi mỏng của anh dán trên hai mắt đỏ bừng của cô, hôn từng chút một, còn lau đi nước mắt cô: “Quán Quán, đừng sợ, anh tới rồi.”

Là… Lục Hàn Đình.

Anh ôm cô, ở cô bên tai thấp giọng lưu luyến “Quán Quán, đừng sợ, anh tới rồi”.

Hàng mi nhỏ dài của Hạ Tịch Quán run rầy, đột nhiên mở mắt ra, cô tỉnh.

Bây giờ cô đang viện trong phòng bệnh ở bệnh viện, đập vào mắt là màu trắng, còn có mùi sát trùng gay mũi, Hạ Bang và Lam Yên vẫn luôn trực cạnh, thấy cô tỉnh lại, hai người nhanh chóng nhảy dựng lên: “Quán Quán, rốt cục con cũng tỉnh rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 790 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status