Cuộc tấn công ngọt ngào: Kỹ thuật hôn của chủ tịch

Chương 8


Xe đến Mộ gia.

Vừa dừng xe, Hạ Băng Khuynh lập tức xuống xe, bay nhanh đến cửa lớn.

Mộ Nguyệt Sâm rời tay khỏi vô lăng, nhìn bóng dáng tức giận rời đi của cô, môi nhếch lên Biểu cảm này của anh bị người làm nữ đang dọn đồ bên ngoài thấy, tí nữa bị tông vào cây. Tam thiếu gia vậy mà cười!

Mà chỉ lộ chút ý cười, đã khiến anh khuynh thành như vậy.

Sáng hôm sau, mới mờ mờ sáng, Hạ Băng Khuynh thu dọn hành lý rời Mộ gia.

Cô không thể ở đây!

Tuyệt đối không thể!

Mộ Nguyệt Sâm quá khủng bố, quả thật là quái vật máu lạnh, cộng thêm bệnh thần kinh biến thái, ngày đầu cô đến đã gặp chuyện làm hồn bay phách tán, còn không sợ ở đây nữa, sợ đến xác cũng không còn.

Lúc 9h, Mộ Nguyệt Sâm mặc đồ tử tế xuống lầu, ngồi bàn ăn ăn sáng.

Ăn được nửa, thuận miệng hỏi 1 câu: “Nha đầu nhỏ đó đâu? Dậy chưa?”

“Cô ấy đi rồi!” Quản gia trả lời.

Mộ Nguyệt Sâm nhíu mày, thả nĩa xuống, nâng cằm lên: “Đi lúc nào?”

“Vừa mới sáng đã đi, nói muốn ở trong trường, đã nói với đại thiếu phu nhân.”

Muốn ở trong trường?

Ha, chạy cũng nhanh đó!

Mắt Mộ Nguyệt Sâm sáng lên, thu ánh nhìn lại, tiếp tục nhàn nhã ăn sáng.

Giáo viên hướng dẫn của đại học S ngành Y đưa Hạ Băng Khuynh tham quan trường.

Đường Lâm Âm, sân chơi rộng lớn, lầu giảng dạy, thư viện, không khí tràn ngập hương gỗ từ cây cối rậm rạp, cô trở về với bầu không khí quen thuộc, cảm giác vững chãi hơn.

Đối với cuộc sống đại học cô cũng rất hy vọng, không khô khan như cấp 3, đến vào clb nào cô cũng nghĩ xong rồi.

“Hạ Băng Khuynh, em là người đầu đến đăng kí đó!” Giáo viên hướng dẫn nữ trẻ tuổi phía trước cười nói.

“Em muốn đến sớm làm quen hoàn cảnh.” Hạ Băng Khuynh tìm đại 1 cái cớ nói.

Thực tế, cô đến sớm 1 tuần, là vì né Mộ Nguyệt Sâm, ai ngờ, vẫn chạm mặt.

Hai người đang vui vẻ nói chuyện, đột nhiên điện thoại giáo viên hướng dẫn vang lên.

“Tôi nhận điện thoại cái.” Thân mật cười nói với Hạ Băng Khuynh, cô nhận điện thoại, “Alo, là tôi, dạ, như vậy à----”

Cũng biết đang nói gì, Hạ Băng Khuynh phát hiện biểu cảm vốn thả lỏng của cô ấy trở nên rối rắm.

“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ nói với cô ấy.” Giáo viên cúp máy, mặt khó xử nhìn Hạ Băng Khuynh: “Lãnh đạo trường gọi cho tôi, ông ấy nói không thể để em ở trong trường.”

Hạ Băng Khuynh ngây người: “Tại sao?”

“Tôi cũng không rõ, không nói lý do, chỉ nói cô không thể ở trong trường.”

“Làm gì có đạo lý này, em là học sinh trúng tuyển, tại sao không thể ở trong trường, cô dẫn em đến gặp hiệu trưởng đi.”

Hạ Băng Khuynh lập tức nghĩ đến Mộ Nguyệt Sâm.

Là hắn!

Nhất định là hắn ta bày trò!

Cô biết ở đây làm khó giáo viên hướng dẫn cũng không có ích, dù cho chất vấn hiệu trưởng, cũng không tìm thấy lý do không cho cô ở trong trường.

Kéo vali rời trường.

Tên đáng chết!

Muốn dùng thủ đoạn đê tiện này để ép cô về, cô không để hắn đắc ý.

Dù cho thuê khách sạn ở ngoài, cũng không về.

Buồn bực 1 trưa, sắp đến 4h, cô tìm 1 khách sạn gần đó, tính ở 1 đêm trước, mai mới tìm phòng thuê.

Đến trước bàn lễ tân, đến lúc làm thủ tục rồi, phục vụ nghe điện thoại, sau đó đột nhiên nói không thể để cô ở, cũng không có lý do, kêu bảo vệ kéo cô ra ngoài.

“Mộ Nguyệt Sâm----”

Đứng trước khách sạn, Hạ Băng Khuynh tức đến dậm chân.

- -------- ----------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 11 lượt.

Hội hoạ giúp chúng ta cân bằng và tạo ra những khoảng lặng để giảm bớt stress và ghi nhớ tốt hơn. Muốn giải quyết mọi thứ nhanh chóng, hãy đi học vẽ. Hàng ngàn bài hướng dẫn cách vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như cach ve mot con voi, huong dan ve tranh tha dieu be di tha dieu mua he cua em Bức tranh là nơi trẻ có thể gửi gắm những cảm xúc của trẻ vui, buồn, tức giận…qua những gam màu. Thông qua những bức tranh có thể hiểu được những nét tính cách, cảm xúc của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status