Cuối cùng thì ta cũng có thể nhìn thấy chữ viết kì quái (Ta thường hay nhìn thấy chữ viết kỳ quái)

Chương 9


‘(ε) bầu trời tối đen, tiểu An phải mang ta xuất môn!’

Quý Trạch An vừa mới chuẩn bị đi ra cửa tiếp đón cái nam nhân kia, liền nhìn thấy văn tự trên đèn pin kiểu cũ đặt ở tủ để giày thay đổi, cậu nhìn nó cười nói cảm ơn, sau đó nắm đèn pin ra cửa. Thời điểm đóng cửa, nương theo đèn hành lang cậu thấy rõ chữ viết trên đại môn.

Đại môn: tiểu an sớm trở về một chút, trên đường cẩn thận, ta vẫn sẽ luôn chờ ngươi.

“Ta sẽ, cám ơn.” Quý Trạch An thấy trái phải không người liền vẫy vẫy tay về phía cửa, nhìn văn tự trên cửa cũng biến thành một cái biểu tình ngoắc tự phù (?) mới cười rời đi.

Trọng sinh rồi, cậu trải qua càng thêm vui vẻ, hoàn hoàn toàn toàn sống vì mình, văn tự quan tâm đến từ các loại vật phẩm làm cho cậu cảm giác ấm áp khi có người nhà, cho dù chúng nó không phải người, cũng sẽ không chân chính nói chuyện, nhưng là văn tự đại biểu ngôn ngữ của chúng nó, chúng nó có được tư tưởng, có ý tưởng của chính mình, còn sẽ quan tâm cậu. Đời trước cậu nhìn không thấy, vì một người không đáng mà ngốc hồ hồ bán bọn nó đi, đến cuối cùng cũng chưa trở về xem qua một lần.

Nhớ tới chuyện đã qua, Quý Trạch An khó được rũ mắt xuống, dù sao đây không phải là một đoạn ký ức vui vẻ.

Đi mau đến địa phương ước định, Quý Trạch An đứng xa xa nhìn người nọ đi tới phía bên này, sắc trời thực đen, đèn đường cũng thực ám, cậu thấy không rõ cái biểu tình nam nhân kia. Bất quá thấy rõ, cũng đoán không ra nam nhân này đang suy nghĩ gì đi, mấy lần gặp bộ dáng hắn đều luôn là mặt không đổi sắc. Sau khi đáp ứng thu lưu nam nhân này Quý Trạch An cảm thấy chính mình có chút ngốc, đời trước bị người lừa đến chết, đời này cư nhiên còn dễ dàng để một cái nam nhân chỉ thấy qua mấy lần đến nhà mình ở. Trọng sinh tới nay, cậu chưa bao giờ thỉnh bất luận kẻ nào đến nhà mình, hiện tại là nam nhân này phá giới. Cho dù gặp qua hắn, biết tên của hắn, có dãy số của hắn, hai người còn từng giao dịch, hắn còn đưa cơm hộp cùng sữa cho mình, nhưng là tại trong nhận thức của Quý Trạch An hắn vẫn là một người xa lạ. Trọng điểm là, một người xa lạ trên mặt không có bất luận cái văn tự gì, cậu không thể thông qua những văn tự gợi ý nhìn ra rốt cuộc hắn là hạng người gì.

“An An!”

Ngay tại thời điểm Du Dịch muốn gọi tên tiểu hài tử, có một thanh âm so với hắn còn nhanh hơn, cái thanh âm này đến từ phía sau hắn.

Du Dịch thực nhanh liền dừng lại cước bộ đi tới, sau đó quay đầu đánh giá chủ nhân thanh âm.

Hắn cảm thấy cái xưng hô này quá mức thân mật.

Quý Trạch An cũng vì cái xưng hô này mà nhíu mày, sắc mặt khó được không xinh đẹp. Cậu nhớ rõ bởi vì ngày bị bệnh cuối cùng được Nghiêm Cẩm chăm sóc nên quan hệ hai người nhanh chóng ấm lên, chính là cậu không nhớ rõ người nọ là từ thời điểm nào liền gọi cậu thân mật như vậy. Tựa hồ loại xưng hô thân mật này không chỉ giới hạn với một mình mình, nhớ rõ người này tựa hồ là vì kéo gần quan hệ với đồng học, cho nên cố ý gọi thân mật như vậy. Quý Trạch An cho rằng sau khi lần trước bị cự tuyệt ngoài cửa người này liền sẽ không đến nửa, không nghĩ tới da mặt hắn dày như thế, vẫn là năm đó khi hắn tìm đến cậu căn bản là có dự mưu, Quý Trạch An không thể không suy nghĩ sâu xa.

“An An, ngươi không sao chứ.” Nghiêm Cẩm chạy chậm đến trước mặt hai người, sau đó liếc mắt nhìn Du Dịch một cái, sắc mặt có chút quái, rất là phòng bị.

Quý Trạch An nhìn Nghiêm Cẩm không biết nói gì, cậu muốn biểu hiện thực lãnh đạm, chính là nhìn hắn, cậu cả lãnh đạm đều không duy trì được, sắc mặt khống chế không được nên rất khó coi.

Cố tình có người còn vô tri vô giác, lại mang theo vài phần thiên chân hỏi: “An An, ngươi không sao chứ, sắc mặt thực khó coi, có phải sinh bệnh hay không? Lần trước gặp sắc mặt ngươi rất là tái nhợt, cảm xúc cũng không đúng. Trễ như thế sao ngươi còn ở bên ngoài a, buổi tối ngươi lại sống một mình, thực không an toàn.”

Sắc trời thực đen, Quý Trạch An thấy không rõ trên mặt Nghiêm Cẩm bây giờ là chữ gì, phân không rõ lo lắng của hắn là thật hay giả. Bất quá vô luận là thật hay giả đều không trọng yếu, tất cả đều sẽ làm cậu cảm thấy ghê tởm. Cậu càng tò mò là người này hơn nửa đêm chạy tới quan tâm chính mình là vì cái gì, có mục đích gì, hay là tưởng tượng cậu giống như đời trước bị lừa còn giúp người đếm tiền?

“Tiểu An, người nọ là?” Du Dịch thực không cao hứng người này xưng hô thân thiết cùng hỏi han như vậy, nhưng là nếu đuổi hắn đi như vậy cũng không tốt, cho nên chỉ có thể đi đường vòng.

Quý Trạch An nghe Du Dịch gọi cậu, sắc mặt tốt một chút, cậu dời tầm mắt nhìn hắn, đáp: “Đồng học cao nhất.”

“Nhà của ta còn có việc, đi trước.” Quý Trạch An liếc mắt nhìn Nghiêm Cẩm một cái, xem như không có nghe thấy những cái quan tâm của hắn, sau đó lôi kéo Du Dịch bước đi.

Du Dịch chú ý tới sắc mặt tiểu hài tử có chút không đúng, tựa hồ rất là không vui với cái người này, không khỏi càng chán ghét người này. Hắn không có mở miệng hỏi Quý Trạch An sự tình về người này, chính là thành thật để cậu lôi kéo đi. Kỳ thật hắn biết vị trí cụ thể của nhà tiểu hài tử, bất quá hắn vẫn đứng tại chỗ chờ tiểu hài tử lại đây dẫn hắn về nhà cậu, hắn không muốn để cho tiểu hài tử biết mình điều tra toàn diện với cậu, càng muốn lĩnh hội một chút cảm giác được người mang về nhà.

Thời điểm đi đến thang lầu, Quý Trạch An mới vừa mở cửa cầu thang, kết quả Nghiêm Cẩm lại cùng đi lên.

Sau khi Nghiêm Cẩm thấy rõ ràng đại nam nhân bên cạnh Quý Trạch An, đầu tiên chú ý tới là khuôn mặt lạnh lùng kia của hắn, sau đó là quần áo không hợp thời trên người hắn. Trong lòng không khỏi nghĩ người này sẽ không phải có bệnh đi, thời đại này cư nhiên mặc áo dài thời kì dân quốc, cũng không phải diễn kịch, cho dù là diễn kịch cũng không có ai mặc về nhà nha, hắn cũng không có nghe nói qua Quý Trạch An có một thân thích như vậy, hắn chính là đã từng điều tra.

“An An, người kia là ai a?” Nghiêm Cẩm nhìn Du Dịch hoài nghi trong lòng càng ngày càng sâu, trong giọng nói còn nhịn không được ám chỉ Du Dịch không phải người tốt, để Quý Trạch An không cần dễ tin hắn, “Hơn nửa đêm mang người xa lạ về nhà mình thì không tốt lắm đâu.”

Loại chuyện này cần báo cáo với ngươi sao! Quý Trạch An nghe Nghiêm Cẩm nói bật người nghĩ đến những lời này, bất quá thời điểm nghe được nửa câu sau cậu liền có chút thượng hoả, bàn tay người này không khỏi quá dài, cậu nhớ rõ thời gian này quan hệ hai người cũng không thân mật như thế, nhiều lắm là Nghiêm Cẩm một mình nhiệt tình thôi, “Có liên quan tới ngươi sao?”

“Ta, ta chỉ là quan tâm ngươi…” Nghiêm Cẩm nghẹn, sau đó sắc mặt có chút không tốt. Hắn bây giờ còn chưa có trở thành cái diễn viên có chút danh tiếng đời sau kia, diễn xuất cũng không đủ, tự nhiên không che dấu tốt thần sắc, cả ngữ khí đều bại lộ tâm tình của hắn.

Du Dịch nghe người này minh lý ám lý bôi đen hắn trước mặt tiểu hài tử liền khó chịu, bất quá như trước là không có biểu tình gì nhìn tên kia, bộ dáng lạnh lùng thản nhiên. Hắn nhìn kỹ người này, nhận định hắn không phải cái thứ tốt gì. Mũi rủ thịt, hai má không có xương không thịt, tướng mạo tiểu nhân điển hình. Mũi rủ thịt là tham lam không đủ, người như vậy lòng tham quá mức, không hiểu giới hạn, tư tâm nặng. Hai má không có thịt, làm người không có nguyên tắc, thấy lợi quên nghĩa, làm việc không có cốt khí, không kết bạn lâu dài, đứng núi này trông núi nọ, có thể cùng hưởng phúc, không thể cộng hoạn nạn, bằng hữu gặp nạn thì lòng bàn chân như bôi dầu, chuồn mất.

Mà ngược lại Quý Trạch An nhìn không ra nhiều như vậy, cậu chính là nương theo ánh đèn thấy rõ ràng chữ trên mặt hắn ‘—— ngàn vạn không cần bị người bắt đi mất, không thì kế hoạch của ta liền bị hủy!’

Quả nhiên không có cái hảo tâm gì. Ánh mắt Quý Trạch An tối đen nhìn Nghiêm Cẩm.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: (:з” ∠) từ hôm nay trở đi khôi phục ngày càng, cầu cất chứa, cầu nhắn lại.

p. s. Thần côn phương diện tương quan tri thức cầu không cần khảo chứng, tác giả không hiểu thực, trăm độ đến loạn viết …
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như huong dan cach mo doc file dwg online khong can phan mem, cach phat wifi laptop win 10 chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status