Đại thợ rèn Tiểu Mật Đào

Chương 14


Ngày họp chợ hôm nay quá nhiều người, Tiểu Đào không nghĩ sẽ đi ra hậu viện nhà hắn. Nàng cắn cắn môi nói, tính toán muốn cự tuyệt: " Hoắc đại ca, ta...."

Nói còn chưa dứt lời, liền thấy bộ dáng tội nghiệp của Hoắc Trầm. Tiểu Đào đột nhiên có một chút mềm lòng, bởi vì nhớ tới lời cha nói trước kia Hoắc Trầm bị người ta khi dễ như vậy chính vì nguyên nhân như thế hắn mới không dám cưới thê tử vào cửa. Tiểu Đào cảm thấy Hoắc đại ca là người tốt, người tốt thì nên gặp lành, ông trời không nên trừng phạt hắn như vậy.

" Hoắc đại ca, ngươi muốn ăn cái gì?"

Tiểu Đào nhẹ giọng hỏi.

" Tiểu Đào, muội nguyện ý giúp ta làm sao.!"

Hoắc Trầm vui mừng khôn xiết. Tiểu Đào hơi xấu hổ gật gật đầu: " bất quá, ngươi đừng cho người khác đến hậu viện."

" được, được ta khoá cửa lại, không bán nữa, ai vào cũng không được." Hoắc Trầm bước đi nhanh ra, muốn ngay lập tức đóng cửa tiệm.

" đừng nha" Tiểu Đào vội vàng ngăn lại: " ngày họp chợ lớn như vậy ngươi đóng cửa tiệm người ta sẽ nghĩ như thế nào?"

Hoắc Trầm lập tức chân tay có chút luống cuống, gãi gãi đàu, ngập ngừng nói: " kia...vậy muội nói phải làm thế nào bây giờ? Ta đều nghe muội."

" ngươi cứ như bình thường làm việc, không phải có người muốn lấy cuốc sao? Ngươi chờ hắn tới lấy cuốc, ta đi làm cho ngươi chút mì, vừa vặn bây giờ có tương đậu, để tương đậu lên mì cũng khá ngon, lại làm một ít bánh nướng, ngày mai ta mang cho ngươi chút hành ngâm lại đây cuốn ăn." Tiểu Dào đem rổ để lên tay lấy ra một bình tương đậu, cảnh giác nhìn qua cửa, thấy không có ai đi đường lúc này mới bước nhanh ra phía hậu viện.

Kỳ thật Hoắc Trầm cũng không muốn ở chỗ này trông cửa tiệm, hắn cũng muốn đi hậu viện, chính mắt nhìn Tiểu Đào làm mì sợi, nghĩ nghĩ liền chạy ra cửa sau hô một tiếng: " Tiểu Đào, lát nữa...."

Tiểu Đào quay lại nhìn, dẩu miệng nhỏ, giận dữ nhìn hắn: " ngươi kêu cái gì, sợ người ta không biết sao?" Hoắc Trầm sợ tới mức rụt lại, hắn không muốn chọc Tiểu Đào mất hứng, chỉ là muốn hỏi sau khi người lấy cuốc đi rồi, người đến chợ cũng ít rồi, hắn có thể khoá cửa tiệm được không, rồi ra hậu viện nhóm lửa cho nàng. Tiểu cô nương liếc mắt trừng hắn một cái, trái tim nhỏ bé của hắn run lên hai cái. Không dám nói nhiều thêm nửa câu, nhỡ nàng đổi ý không ở lại nữa, người khóc không phải là hắn sao? Vội vàng xoay người lại, cầm thiết chùy lên gõ vài cái làm như đang rất bận rộn.

Tiểu Đào đích xác có điểm bực bội, người này đầu óc bị sao vậy? Như vậy còn không hiểu ra đây, mình tới hậu viện nhà hắn như vậy rất không thích hợp. Tuy rằng có chút bực mình nhưng là trong lòng chung quy vẫn đau lòng cho hắn một chút.

Vào đến phòng phía tây, nàng hơi sửng sốt một chút, nguyên bản trên giường đất đều không có đệm chăn. Tiểu Đào lại có chút buồn bực, tên này như thế nào lại thường xuyên đổi phòng ngủ đây, vừa đến phòng phía đông liền phát hiện đệm chăn của hắn được gấp gọn gàng ở một chỗ. Lần này Tiểu Đào hiểu rõ,vừa đến mùa thu trời hơi lạnh, hai ngày nay trời mát hơn, cảm giác mùa hè khô nóng oi bức đã rời đi, xem ra thợ rèn thân thể tốt cũng muốn ra giường đất ấm áp ngủ a, phòng này gần với phòng bếp, giường này hẳn là so với phía tây càng ấm. Tiểu Đào múc một chậu nước, thật nhanh liền làm xong một nồi mì sợi. Biết lượn cơm của hắn ăn nhiều, Tiểu Đào liền nấu một nồi mì sợi thật to.

Từng sợi mì từ trong nước mì sôi sùng sục nổi lên, Tiểu Đào liền lấy đũa đảo cho mì không bị dính vào nhau, làm cho hơi nước bay lên càng nhiều.

Hoắc Trầm đứng trước lò lửa, bên cạnh là cửa sau vào hậu viện, bên ngoài là đang nhìn xem sắt dài được nung như thế nào, nhưng thật ra là đầu óc tâm trí đều đang bay đến hậu viện hướng thân ảnh đang bận rộn trong bếp kia.

Trên nóc nhà khói bếp bay lên, trong phòng bếp hơi nước tràn ngập, Hoắc Trầm bỗng nhiren cảm giác được không khí đã lâu hắn không được cảm nhận---không khí có gia đình.

Hắn trở lại nơi này hai tháng, tuy rằng bài trí trong phòng đều không có thay đổi, chính là cha nương đều không còn, liền nghĩ mỗi ngày đều kiếm nhiều tiền, hắn vẫn như cũ không cảm nhận được ấm áp vui sướng. Lần trước Tiểu Đào hàm thịt cho hắn, hắn thật sự vui vẻ, lại không giống như bậy giờ chỉ được đứng nhìn nàng trong bếp bận rộn xa như vậy. Sân lớn, lại cách hai phòng kỳ thật hắn cũng không nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn kia, chính là hắn biết, tiểu cô nương ở trong bếp đang vì hắn mà chuẩn bị cơm trưa mà vội tới vội lui. Hắn ngẫu nhiên sẽ thấy thân ảnh nhỏ xinh kia loé qua cửa sổ một cái, trong lòng hắn chính là một trận rung động.
" Hoắc thợ rèn, ta vừa đặt của ngươi một cái cuốc đã làm tốt rồi sao?"
Một hán tử đi đến, đối với Hoắc Trầm nói một tiếng. Thấy hắn không có phản ứng, người kia đành phải đi ra phía trước hai bước, duỗi tay vỗ lên vai hắn: " Hoắc thợ rèn..."
Hoắc Trầm đầu óc đang miên man suy nghĩ, không chú ý đến có người đột nhiên tới vỗ lên vai hắn. Hắn sợ tới mức mãnh liệt xoay người lại, từ bản năng tự vệ bàn tay to giơ lên túm lấy tay người kia thiếu chút nữa đem người kia hất ngã xuống đất.
" Hoắc thợ rèn....ngươi, ngươi làm sao vậy?" Hán tử kia cũng bị Hoắc Trầm làm cho hoảng sợ không nhẹ.
" không... không có gì." Hoắc Trầm lắc lắc đầu, thần trí trên mây như được kéo trở lại, lúc này mới thấy rõ người trước mắt: " ngươi tới lấy cuốc đúng không? Đã làm tốt rồi."
Hắn đem cuốc mới đánh rất tốt đưa cho hán tử, thu tiền, liền đi theo bước chân người nọ tiễn hắn ra đến tận đường cái. Hán tử nông gia thập phần ngượng ngùng, liên tục xua tay làm hắn trở lại, cảm thấy Hoắc thợ rèn này đặc biệt nhiệt tình, còn tiễn hắn ra tận đường cái.
Kỳ thật, Hoắc Trầm chỉ là muốn ra nhìn một chút trên đường xem có còn người họp chợ bên ngoài hay không thôi. Nhìn trái nhìn phải, hắn đặc biệt cao hứng trên đường vắng tanh, chỉ còn lại vài người đang đi nhanh trên đường. Hoắc Trầm quay trở lại cửa tiệm, đem hai cánh cửa sắt nặng nề đóng lại, không dọn dẹp lại bên trong tiệm, liền lập tức hướng hậu viện mà đi.
" Tiểu Đào, người đến họp chợ đều không còn nữa, người đến lấy cuốc cũng lấy rồi, ta không có khoá cửa, chỉ là đóng lại, ta ở chỗ này nhìn nếu có người tới ta liền chạy ra trước ứng phó, nếu có người hỏi ta liền nói tới hậu viện ăn cơm muội xem như vậy có được không?" Hoắc Trầm ánh mắt long lanh, tràn đầy chờ mong nói.
Nam nhân cao lớn cường tráng như vậy, trên người cơ bắp cuồn cuộn, lại thật cẩn thận mà cười nịnh nọt với nàng, dúng ánh mắt thấp thỏm nhìn nàng. Hồi tưởng lại lúc trước, chính mình bị hắn doạ sợ đến nỗi không dám nói một lời, Tiểu Đào cười cười: " có cái gì mà không được, vừa lúc mì sợi chín rồi, ta còn muốn ra phía trước gọi ngươi đó, mau ăn đi, ta rốt cho ngươi chén nước mát."
Được Tiểu Đào cho phép, Hoắc Trầm đặc biệt cao hứng, hắc hắc mà cười đi đến nhìn nàng. Hai cánh tay trắng nõn, bàn tay nhỏ bé mềm mại, tay phải cầm vợt bằng tre, tay trái đỡ lấy bồn gỗ, vớt mì đang sôi dùng sục trong nồi rư ngoài bỏ bào bồn gỗ.
Hơi nước theo động tác của nàng phiêu phiêu đãng đãng, khuôn mặt nhỏ của Tiểu Đào bị hơi nước hun đỏ ửng lên. Hoắc Trầm nhìn nàng chằm chằm trong lòng nghĩ: nếu hoa đào có thể ăn, sợ cũng không ngọt bằng khuôn mặt nhỏ này của Tiểu Đào.
Tiểu Đào đem mì sợi trụng qua nước lạnh, dùng đũa vớt ra một chén lớn, lại múc hai muỗng tương đậu rải lên trên, cầm chắn bưng đến bàn bát tiên: " Hoắc đại ca, mau tới nếm thử xem sao."
Thấy phía sau không có động tĩnh gì, Tiểu Đào nghi hoặc mà quay đầu lại, liền thấy bộ dáng Hoắc Trầm như đang lọt vào sương mù, ngây ngốc không biết đang suy nghĩ cái gì.
" Hoắc đại ca mau tới ăn nhanh a, ngươi còn đứng đấy làm gì?"
Tiểu Đào nâng tay lên lau đi mồ hôi bên thái dương.
Hoắc Trầm đang đứng đó ngẩn ngơ bỗng phản ứng lại, chạy về phía tây phòng, dùng bột bồ kết rửa sạch tay, giặt sạch sẽ khăn rồi đưa cho Tiểu Đào: " Tiểu Đào, muội chắc rất mệt đi, muội lau mặt đi. Khăn này ta đã giặt qua vài lần rồi rất sạch."
" được" Tiểu Đào không khách khí mà tiếp nhận lấy khăn, cầm lấy lau mồ hôi.
Hoắc Trầm chậm rãi ngồi lên ghế, nhìn khăn được nàng lau trên trán, thái dương, trên cằm chậm rãi lướt qua cổ, cảm giác buổi tối hôm đó lại trở về, hắn theo bản năng khép chân si ngốc nhìn nàng, lầm bầm nói: " Tiểu Đào, muội thật đẹp!"
Mặt nhỏ của Tiểu Đào đỏ lên, gục đầu 지은xuống, che đi vẻ mất tự nhiên trên mặt, nhưng khoé miệng lại cong cong, có tiểu cô nương nào không thích được người khác khen đâu. Hơn nữa nàng biết, Hoắc thợ rèn cũng không phải là có ý định đùa giỡn như bọn lưu manh đầu đường kia, hắn là chân thành khen nàng. " ngươi rốt cuộc có ăn không nha? Vừa rồi còn không phải kêu đói sao, ta khổ cực làm cho ngươi, ngươi lại không chịu ăn. Ngươi nếu như vậy lần sau ta không làm nữa."
" ta ăn ta ăn mà, ai nói ta không ăn, ta sắp chết đói rồi."
Hoắc Trần nhanh chóng cầm bát lên, gắp một đũa mì to lên hạ miệng thật to cho mì vào miệng: " thơm! Thật thơm! Ngon thật, thật sự rất ngon!"
Tiểu Đào biết tay nghề của mình vãn không tồi, được khen ăn ngon như vậy cũng là có trong dự kiến của nàng, lại nhìn bộ dáng ăn ngấu nghiến của hắn mà buồn cười, lại đoạt đôi đũa từ tay hắn, hờn dỗi nói: " ngươi ăn như vậy mà có thể thấy ngon sao? Sao không để mặt ngươi với tương trộn đều lên luôn đi?"
Thấy tay nhỏ ngay trước mặt, giúp hắn trộn đều bát mì sợi lên. Theo đông tác của nàng từng sợi mì trắng trắng mềm mềm được bọc trong váng dầu cùng thịt vụn. Hoắc Trầm bị nàng đoạt đôi đũa trong tay, liền để hai tay lên bàn, lẳng lặng nhìn bàn tay nhỏ bé kia đang đảo qua đảo lại mì trong bát của mình.
Bỗng nhiên, đáy lòng hắn vừa động nhìn xem sợi mì, lại nhìn ngón tay tinh tế trắng nõn lại mềm thật giống như mì sợi kia vậy. Mà hắn tay vừa to lại không trắng như nàng nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng giống như đống thịt vụn kia. Lòng bàn tay hắn ngưa ngứa, làm cho hắn có chút run rẩy, đôi tay này cũng không biết làm sao vậy, trước kia chỉ biết nắm đại chuỳ to mà làm việc, bây giờ tự nhiên đặc biệt muốn sờ thử bàn tay mềm mềm trắng trắng kia một chút, nhớ tới lần trước bàn tay nàng để trong lòng bàn tay mình tựa hồ đã rất lâu rồi không nhớ rõ cảm giác nữa, lâu đến mức tâm đều khó chịu, muốn được chạm nhẹ một lần nữa.
Lần trước chỉ là sợ soạng trên mu bàn tay, lúc này hắn muốn cần ngón tay nàng, muốn cùng nàng mười ngón tay đan vào nhau.
Chính là hắn biết hắn không thể làm như vậy.
Rồi lại nhịn không được mà mơ tưởng: có thể hay không một ngày nào đó hắn cũng có thể làm như vậy.

(‧‧)nnn

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như cach cai dat driver win 10, may tinh khong nhan chuot chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status