Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 109: Khách quý lớn nhất



Tấm biển gỗ lớn hình vuông lấy màu đỏ làm nền, từng bọc tiền bên dưới viết thành một chữ Thọ rất lớn. Khi mọi người thấy màu đỏ tươi của những tờ giấy bạc xếp trên chữ ‘Thọ’, ánh mắt đều có chút đờ đẫn.

Cảnh tượng này có chút chấn động.

Trần Lan thì nhìn tới độ ánh mắt đều sắp hút vào trong đống tiền giấy rồi, hận không thể nhanh chóng vơ toàn bộ số tiền này vào trong lòng.

“Thẩm Giai Dao đâu?” Lão phu nhân cũng là kinh ngạc tới một mặt mồ hôi, nhìn người thanh niên tới tặng quà hỏi.

“Hôm nay là cuối tuần, có chút tắc đường, chủ tịch sẽ đến ngay bây giờ.” Người thanh niên nói.

“Rốt cuộc Thẩm Giai Dao đã phát tài, món quà này có chút quá lớn chăng!?” Có người sửng sốt thốt lên.

“Một triệu một trăm tám mươi ngàn tiền mặt, e rằng của hồi môn của con gái của một nhà có tiền cũng chỉ như vậy thôi. Cô ta vừa ra tay liền nhiều tiền như vậy, còn nhiều hơn của chủ tịch Phùng Uyển của tập đoàn Lam Thiên tặng!” Lại có người nói.

“Thực lực mạnh quá…”

Trần Lan ngẩn người nhìn những tờ tiền trên đất, lại nhìn lão phu nhân, vội vã rút ra điện thoại trên người.

Lúc này cơn tức trong lòng bà ta không nhẹ.

Thầm nghĩ Thẩm Giai Dao có tiền như vậy, bắt đầu muốn phô trương thanh thế rồi, tham gia tiệc sinh nhật của lão phu nhân lại tặng nhiều tiền như thế, bà ta là bác hai mà một chút lợi ích còn chưa thấy đâu, nhất định phải nói chuyện rõ ràng với Thẩm Giai Dao.

“Giai Dao quá khách khí rồi, quá khách khí rồi.” Lão phu nhân lập tức mặt mày rạng rỡ.

Nói với hai đứa cháu ngoại bên cạnh: “Nhanh thu lại chỗ tiền này, tuyệt đối không thể phụ lòng tốt của Giai Dao.”

Nếu thanh niên của nhà họ Diệp tặng cho bà ta một chút tiền, bà ta nhất định sẽ phê bình, nhà họ Diệp còn chưa có quy định thanh niên trẻ phải tặng tiền. Bà thế nhưng là chủ của cả một gia đình, dù có tặng nhiều tiền thế nào còn không phải là bà đưa cho sao, đâu còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng tiền mà Thẩm Giai Dao tặng, không có một chút quan hệ nào với bà ta, đây là tài tiền tài ngoài mong đợi, không cầm thì quá lãng phí.

“Tập đoàn Lam Thiên của Phùng Uyển là làm về mảng thực phẩm, tập đoàn Giai Mỹ của Thẩm Giai Dao cũng vậy. Phùng Uyển tặng phần quà trị giá một triệu, Thẩm Giai Dao lại vượt mặt cô, tặng quà giá tới một triệu một trăm tám mươi ngàn.”

Nghe được lời xì xầm nghị luận của họ, Phùng Uyển liếc mắt nhìn về phía Vương Hi, vừa vặn mắt đối mắt với anh.

Đôi mắt cô lập tức sáng lên, dường như đang nói với anh điều gì đó.

Vương Hi bĩu môi cười.

Người khác không biết chuyện gì xảy ra nhưng lại không qua mắt được Phùng Uyển, cùng cô cạnh tranh kinh doanh thực phẩm tại thành phố Minh Hải, ngoài Hàn Lâm Nhi ra cũng chỉ có Vương Hi.

Cô biết thực lực của Vương Hi, cũng biết đối mắt của anh đã được chữa khỏi.

Cô biết rằng chỉ cần có Vương Hi thì nhất định sẽ không có chuyện tốt.

Tập đoàn Giai Mỹ rõ ràng là Vương Hi làm cho Thẩm Giai Dao, Thẩm Giai Dao chỉ là con rối ngoài mặt của Vương Hi, anh mới là ông chủ sau màn.

“Giai Dao giờ đây thực sự rất cừ.” Diệp Khinh Tuyết nhìn người họ Diệp thu lại tiền, cũng không khỏi ngạc nhiên.

Đây chính là buổi tiệc sinh nhật của lão phu nhân nhà họ Diệp, mọi người tùy ý là được, chỉ là sinh nhật mà đã tặng nhiều như vậy, sau này người nhà họ Diệp biết đáp lễ như thế nào đây?

Trước mắt làm việc tại thành phố Minh Hải, còn chưa có người tặng phần quà lớn như vậy. Chỉ tính riêng món quà của Phùng Uyển đã đủ chấn động rồi, món quà của Thẩm Giai Dao so với Phùng Uyển lại còn chấn động hơn.

“Em có muốn giống như Thẩm Giai Dao không? Anh có thể giúp em.” Vương Hi cười cười nói.

Giấy không gói được lửa, anh và Diệp Khinh Tuyết là vợ chồng, mỗi ngày đều ở bên cạnh nhau, chuyện đôi mắt của anh sớm muộn cũng sẽ bị lộ ra, anh đã không muốn che giấu cô thêm điều gì nữa.

“Đừng gây rối nữa.” Diệp Khinh Tuyết mỉm cười lắc đầu.

“Anh có thể giúp em.” Vương Hi nói.

“Em không hâm mộ người giàu có lắm.” Diệp Khinh Tuyết mỉm cười đáp.

Khi Vương Hi và Diệp Khinh Tuyết nói chuyện, Phàm Gian lặng lẽ ăn kẹo hỉ trên bàn.

“Con nhãi này, lại không nghe điện thoại của mình.” Trần Lan bên này gọi cho Thẩm Giai Dao không được, tỏ ra có chút khó chịu.

“Có lẽ là không nghe thấy.” Diệp Sơn lên tiếng.

“Tôi nhìn nó lớn lên từ nhỏ, nhà nó không có tiền, tôi lấy tiền riêng đưa cho nó kinh doanh. Lúc nó đi học, tôi nghĩ muốn tương lai nó có thể gả vào nhà giàu sang, cho nó nhập học vào trường quý tộc đắt nhất của thành phố Minh Hải. Bây giờ ngược lại thì hay rồi, phát tài rồi lại không mảy may nhớ gì tới tôi. Đợi nó tới, tôi nhất định phải dạy dỗ lại nó thật tốt.” Trần Lan nói.

“Dạy dỗ? Dạy dỗ thế nào mới được?” Lão phu nhân nghe được lời nói của Trần Lan ánh mắt liền thay đổi.

“Mẹ?” Trần Lan ngạc nhiên nhìn bà ta.

“Thẩm Giai Dao bây giờ được ông chủ lớn bao nuôi, đã mở công ty giá vài trăm triệu, trở thành người giàu có rồi. Thân phận của nó đã khác xưa, cô nói dạy dỗ là có thể dạy dỗ được sao? Nhà họ Diệp chúng ta có thể nhận được mối kinh doanh lớn như vậy, còn không phải là nhờ nó nhớ tới ân tình của nhà họ Diệp, quan tâm lo liệu tới chúng ta sao? Cho dù cô là bác hai của nó, cũng không thể tuỳ tiện dạy dỗ nó. Người ta hiện giờ đã là chủ tịch của công ty lớn, khiến người mất mặt tại nơi đông người như vậy được sao?” Lão phu nhân nói.

“Mẹ, mẹ phê bình rất đúng ạ.” Trần Lan đành phải nịnh nọt lão phu nhân, nghĩ cách để Diệp Khinh Tuyết trở thành gia chủ, bà ta không dám đối đầu với lão phu nhân.”

“Nhanh chóng cử người ra ngoài khách sạn tiếp đón. Bây giờ Giai Dao là một nhân vật lớn rồi, không thể sơ sót.” Lão phu nhân một bên nói, một bên tìm một người phù hợp. Thấy Diệp Dục Hàn đang ngẩn người, liền vỗ bàn. “Dục Hàn, cháu là đứa trẻ có thể làm được việc nhất của nhà họ Diệp chúng ta, sở trường là giao tiếp, cháu đi đón tiếp Giai Dao đi.”

“Cháu đi đón cô ta?” Diệp Dục Hàn lập tức kinh ngạc nhìn lão phu nhân, miệng há thành hình chữ O.

“Ừ.” Lão phu nhân nói.

Diệp Dục Hàn cũng không dám đắc tội tới lão phu nhân, bèn ỉu xìu đứng dậy. Vừa đi ra ngoài vừa châm một điếu thuốc, lúc đi qua Vương Hi liền liếc mắt nhìn anh.

Trong lòng nghĩ Vương Hi và Thẩm Giai đúng là lợi hại, Thẩm Giai Dao cho nhà họ Diệp mối làm ăn, vẫn là vì có Vương Hi.

Tên Vương Hi này mặc dù đôi mắt không tốt, nhưng bụng da lại thâm hiểm, Thẩm Giai Dao hiện tại đang phất lên, có lẽ sẽ rất cuồng ngạo, hai người là họ cùng một giuộc, đều không phải là người tốt lành gì.

Bây giờ Nhà họ Diệp bị họ làm cho càng ngày càng loạn, bản thân phải làm thế nào mới có thể trở thành gia chủ đây?

“Đừng hút thuốc, bảo cháu đi đón khách quý cơ mà, không lễ phép gì cả.” Lão phu nhân đứng phía sau quở trách.

“Vâng.” Diệp Dục Hàn quay đầu bất mãn liếc lão phu nhân, vứt điếu thuốc xuống đất di chân tắt đốm lửa.

Phàm Gian nhìn tất cả nhà họ Diệp, khuôn mặt vẫn không cảm xúc, cảm thấy đám họ hàng nhà họ Diệp này hơi nực cười, không biết lúc họ thấy Vương Hi là ông chủ của Thẩm Giai Dao, sẽ có thái độ gì.

Lúc Diệp Dục Hàn đi tới cửa,đột nhiên bị một thanh niên đang đi tới đẩy sang một bên, sau đó Thẩm Giai Dao dẫn theo Doãn Tâm và một nhóm người hùng dũng bước tới.

Thẩm Giai Dao hôm nay đặc biệt xinh đẹp, một chiếc váy dài màu đen đắt đỏ, một đôi cao gót tinh xảo, váy dài làm lộ ra chiếc eo thon thả của cô nàng, kết hợp với tóc đen dài thẳng mượt của cô, làm cho cả người toát ra khí chất cao sang lạnh lùng. Khi cô đem theo một đám trợ lý bước vào, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, ánh mắt sáng ngời lạnh giá.

Một đường đi tới trước mặt lão phu nhân, trên mặt mới dần dần lộ ra nụ cười ngọt ngào, hành một lễ đúngtiêu chuẩn: “Chủ tịch tập đoàn Giai Mỹ, Thẩm Giai Dao của nhà họ Thẩm, kính chào bà nội.”

Toàn bộ người của nhà họ Diệp đều bị khí chất mạnh mẽ và quyến rũ của cô ta làm cho chấn động, vẻ mặt lão phu nhân cũng kinh ngạc, không ngờ cô gái này lại có thay đổi lớn đến vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 27 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như cach gap hop but bang giay tu lam hop but bang giay huong dan lam hop origami de dang, create and host non steam server for left 4 dead 2 học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status