Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 111: Phải nói ra rồi



Trần Lan càng tỏ ra coi thường người con rể này.

Cháu gái có vẻ vang thế nào đi nữa, cuối cùng cũng là con gái người khác, không như con ruột của mình.

Nhìn thân phận của Thẩm Giai Dao bây giờ, lại nhìn Diệp Khinh Tuyết, khiến Trần Lan không nhịn được mà trút giận lên Vương Hi.

“…” Nghe lời nói của Trần Lan, Tần Thư Hào ngạc nhiên nhìn bọn họ.

Phùng Uyển bất giác nhíu nhíu đầu lông mày, cũng trở nên hơi khó chịu.

Cô ta bắt đầu buồn bực, rốt cuộc đây là gia đình kiểu gì, sao lão phu nhân quá thực dụng, mẹ vợ cũng thực dụng như vậy, sự thực dụng của nhà họ Diệp là di truyền, đời này truyền qua đời khác?

Hôm nay ở đây có bản lĩnh nhất thật ra là Vương Hi cơ mà?

“Vâng, xin lỗi.” Trong lòng Vương Hi nín nhịn một hơi khó chịu, thở ra một hơi thật sâu xoay người lại.

“Nói xin lỗi có tác dụng gì? Cậu có lỗi với Khinh Tuyết. Khinh Tuyết còn xinh đẹp hơn Giai Dao kìa, nó còn lương thiện hơn Giai Dao nữa. Nhìn xem bây giờ Giai Dao giàu có rồi, Khinh Tuyết thì sao? Cho dù mắt cậu mù, cậu bị nhà họ Vương vứt bỏ. Cậu không thể trở về cầu xin bọn họ cho cậu ít tiền?”

“Nhà họ Vương ở thủ đô có mấy chục tỷ, cậu là chi trưởng của bọn họ, không cần nhiều, mấy chục triệu chắc không có vấn đề phải không?” Trần Lan rõ ràng đã kích động.

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa, tiếng nói quá to rồi, có người nghe thấy hết đó.” Diệp Khinh Tuyết chau đầu lông mày.

“Mẹ nói không đúng à? Nhà Vương Hi có tiền như vậy, muốn mấy chục triệu thì sao? Hình như chú nó có tiền nhất phải không, tiền đều tính bằng đô la Mỹ.” Trần Lan là phụ nữ phương Bắc điển hình, giọng nói lớn hơn nhiều so với con gái phương Nam.

Bà ta căn bản không biết ăn nói nhỏ nhẹ, giọng nói hơi lớn một chút liền bị không ít người nghe thấy.

Mắt thấy trong lòng Trần Lan không cân bằng, trách mắng con rể ở bữa tiệc mừng thọ của lão phu nhân, lão phu nhân mặt không biểu cảm ngồi ở chủ vị.

Tuy trên mặt Thẩm Giai Dao là nụ cười vẻ vang, trong lòng liền bị bà ta chọc cho bắt đầu cười điên cuồng.

“Bác à, bác bớt giận, bớt giận đi.” Tần Thư Hào ngượng ngịu.

“Thật không biết kiếp trước xui xẻo cỡ nào, tìm phải một đứa con rể vô dụng như vậy.” Trần Lan nói.

“Còn không phải bà nói muốn đánh cuộc? Nhỡ đâu mắt Vương Hi khỏi, chúng là liền giàu to. Bây giờ bà thua cuộc rồi, quyết định lúc trước mình đưa ra, trách ai? Được rồi, đừng nói nữa!” Diệp Sơn vỗ một cái lên bàn, có chút không chịu được nữa.

“Đồ vô dụng bỏ đi nhà ông, ông dám nói với tôi như vậy?” Trần Lan càng vỗ bàn mạnh hơn.

“Đừng có ồn ào nữa, một đám con bất hiếu, sinh nhật lão phu nhân còn ầm ĩ như vậy, mất hết cả mặt mũi.” Lão gia hơi tức giận.

“Tôn Tuyết, lấy hai viên đá quý cho vào túi Trần Lan.” Lão phu nhân thấy Trần Lan ầm ĩ như vậy cũng có chút mất mặt, dặn dò cháu gái ngoại ở phía sau lưng.

Lúc này lão phu nhân đã nhận không ít quà tặng sinh nhật rồi, đáng chú ý nhất là khay đá quý của Thẩm Giai Dao tặng.

Khay đá quý bằng vàng ròng, bên trong để đầy đá quý.

Lúc đầu lão phu nhân bị chấn động bởi sự mạnh tay khác thường của Thẩm Giai Dao, chung quy là đã từng trải, bây giờ trong lòng đã khôi phục sự bình tĩnh, cũng biết khay đá quý của Thẩm Giai Dao nhìn có vẻ đáng tiền, thật ra cũng chỉ mấy triệu.

Giá trị những đá quý ở bên trong cũng không tệ, những thứ đắt tiền khoảng mấy chục ngàn, rẻ hơn cũng mấy ngàn tệ.

Tôn Tuyết chọn một viên sáp ong và một viên rubi để vào túi của Trần Lan: “Thím ba, hôm nay sinh nhật lão phu nhân, các khách mời đến không ít, thím đừng ầm ĩ nữa.”

“Nói cho cùng, tôi cũng là tiểu thư của gia tộc lớn đó. Trước kia bố tôi từng làm phó ngoại trưởng, không phải sau đó sa sút sao? Bây giờ gả vào nhà họ Diệp chẳng có gì cả, thật không biết kiếp trước đã gây ra nghiệp gì.” Trần Lan tiếp tục la lối.

“Cho nó mấy viên nữa.” Lão phu nhân cố nén lửa giận trong lòng.

Tôn Tuyết lại chọn mấy viên đá quý đặt vào trong túi Trần Lan, chọn toàn đồ tốt, trong khay đá quý còn có ngọc trai bình thường, xà cừ, đều không dám đưa cho bà ta.

Lúc này trên mặt Trần Lan mới lộ ra nụ cười, không ầm ĩ nữa.

“Rốt cuộc là biết ồn ào được lợi, cố ý làm ồn ào nơi đông người có được mấy trăm ngàn vào tay.” Bác gái hai ngồi ở bàn khác ánh mắt tức giận.

“Chuyện mất mặt như vậy, tôi không làm được.” Bác gái cả tức muốn chết, vì xuất thân là nhà giàu có tiếng, không làm được chuyện mất mặt như Trần Lan.

“Cháu thấy không công bằng!” Diệp Dục Hàn nhảy một chút đứng lên.

“Nơi này làm gì có phần cháu ầm ĩ, cút ra.” Bác trai cả lập tức biến sắc mặt.

“Chưa uống rượu đã say à? Đưa nó ra ngoài cho tỉnh rượu.” Sắc mặt Diệp Thiên Tứ khó coi.

Trần Lan la lối là có chỗ dựa, Thẩm Giai Dao cháu gái ngoại bây giờ đã là người có tiền rồi, Diệp Khinh Tuyết con gái của bà ta dạo này đã lập không ít công lao cho nhà họ Diệp.

Tính cách của Trần Lan khiến Lão phu nhân hơi sợ hãi, người phụ nữ này còn chưa điên thật, điên thật có thể làm cho nhà họ Diệp trời long đất lở.

Diệp Dục Hàn là một tiểu bối mà thôi, tiền tiêu vặt nhà họ Diệp mỗi tháng hai ba mươi ngàn có thể nuôi hắn.

Hắn có tư cách gì ồn ào?

“Tuy nói là anh Hi đã bị nhà họ Vương vứt bỏ, mắt vẫn chưa tốt, nhưng vẫn luôn có bàn lĩnh phải không?” Trần Tử Phong cố ý nói để hòa giải, anh ta biết mắt của Vương Hi đã khỏi rồi, dạo này tổ chức thi đấu đã kiếm được mấy tỷ. Anh có có lòng khen tặng Vương Hi, cố tình chuyển chủ đề lên người Vương Hi: “Còn nhớ năm ngoái lúc sinh nhật lão phu nhân, Vương Hi vừa ra tay là chiếc vòng tay giá mấy triệu, tuy anh Hi đã sa sút, nhưng vẫn luôn ra tay hào phóng, không biết năm nay món quà anh Hi tặng là gì?”

Trước đây tuy Vương Hi sa sút, nhưng lúc đến nhà họ Diệp đã mang theo không ít của hồi môn.

Anh muốn sống thoải mái một chút ở nhà họ Diệp, vẫn luôn cần phải thu xếp chi tiêu trên dưới. Anh đã tiêu không ít tiền ở nhà họ Diệp rồi, năm ngoái lúc sinh nhật lão phu nhân, đã dứt khoát tặng đi món đồ đáng tiền cuối cùng.

Anh đã hi sinh rất nhiều cho nhà họ Diệp, tiếc rằng người nhà họ Diệp lòng tham không đáy, lại coi thường đôi mắt anh, chỉ coi anh là một thằng mù ngốc nghếch mà bắt nạt.

Cho dù tặng món quà đáng giá thế nào, thích thú một trận ngay lúc đó, sau đó liền quên ngay.

Anh muốn được nhà họ Diệp tôn trọng, không chỉ có tiền còn có thế lực.

“Chẳng chuẩn bị quà gì.” Vương Hi cố tình khiêm tốn.

“Không phải chứ, tôi nghe nói dạo này cậu kiếm được tận mấy tỷ.” Trần Tử Phong có lòng ra mặt cho anh.

Phụt!

Trần Lan vừa uống một ngụm trà, phun ra ngay lập tức.

Đám người Diệp Sơn, bác cả, bác hai cũng kinh ngạc nhìn anh.

Lão phu nhân vẫn luôn mỉm cười chăm chú vào đồ ăn trước mặt, giây phút này ngạc nhiên nhìn Vương Hi.

Trong lòng lão gia chấn động, rốt cuộc là mắt đã khỏi rồi, nó thật sự đã kiếm được mấy tỷ?

Nếu loại người như Tần Thư Hào ra mặt cho Vương Hi, chắc chắn mọi người chỉ có ba phần tin tưởng, có lúc Tần Thư Hào nói không đáng tin, có hơi bay bổng, bây giờ Trần Lan mời hắn tới, chỉ là coi như một thứ có tiềm năng để bồi dưỡng, nghĩ rằng sau này có chuyện gì có thể dùng đến, còn không thật sự tin tưởng hắn.

Nhưng sự trầm ổn của anh cả nhà họ Trần là có tiếng rồi, anh ta tuyệt đối sẽ không nhắm mắt nói bừa.

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Diệp Khinh Tuyết cũng cảm thấy dạo gần đây Vương Hi khác lạ.

“Có chút ngại ngùng, nếu nói hết ra thì dài lắm.” Vương Hi cười cười, lấy ra một điếu thuốc châm lửa.

Trước đó anh cố gắng che giấu chuyện đôi mắt, lúc đó không ít người nhìn chằm chằm vào anh, trong tay còn chưa có sức mạnh, nói ra thân phận sợ bị người khác hãm hại.

Bây giờ anh đã không sao cả rồi, mắt khỏi thì khỏi thôi, những người đó đến làm hại anh thì tốt quá.

Vừa hay hôm nay tất cả người nhà họ Diệp đều ở đây, đã có không ít người biết chuyện của anh rồi.

Trong lòng anh nghĩ, không được thì nói ra thôi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 27 lượt.

Hội hoạ giúp chúng ta cân bằng và tạo ra những khoảng lặng để giảm bớt stress và ghi nhớ tốt hơn. Muốn giải quyết mọi thứ nhanh chóng, hãy đi học vẽ. Hàng ngàn bài hướng dẫn cách vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như cach ve cay xuong rong huong dan ve thuc su de dang, lam the nao de ve mot con ha ma Vẽ tranh giúp trẻ rèn luyện thị giác, khả năng quan sát thế giới xung quanh của trẻ, giúp trẻ có thể lưu trữ những thông tin về sự vật, hiện tượng.

loading...
DMCA.com Protection Status