Đế vương sủng ái

Chương 172

Trong điện dược, Thần y nhìn thấy Lâu Thất, vội vàng nghênh đón, "Lâu cô nương đã đến rồi."

"Không chờ đợi lâu chứ?" Lâu Thất có chút cạn lời, nàng biết Thần y nóng lòng muốn lấy Tuyết Trung Hoa, nàng gọi một dược đồng đến, "Ngươi đến Tam Trùng Điện, tìm Nhị Linh, bảo cô ta đưa cái túi vải màu xanh đem tới đây."

"Vâng." Dược đồng nhanh chóng rời đi.

Sắc mặt của Thần y lập tức xịu xuống: "Lâu cô nương ngươi đến không mang theo đồ sao?"

"Ta tiện đường đến đây mà, đâu có mang theo. Đợi thêm chút nữa là được mà." Lâu Thất đi đến chỗ phơi thuốc của ông, kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, tiện tay lấy một miếng sâm bỏ vô miệng.

Thần y đã nhìn rõ, nàng đâu phải đến đây đưa đồ, rõ ràng là muốn đến chỗ yên tĩnh của ông. Ông lắc đầu cười, đi vào pha một ly trà độc bí quyết chế riêng mang ra.

"Lâu cô nương có chuyện phiền muộn sao?"

Lâu Thất đón ly trà, nhấp một ngụm, đột nhiên đôi mắt sáng lên: "Trà ngon quá, dùng gì pha vậy?"

"Tuyết liên thêm một chút thuốc dược, dùng giếng nước đầu tiên của buổi sáng." Thần y thấy nàng không trả lời câu hỏi của mình bèn không hỏi tiếp nữa.

"Ngon lắm, sau này ta sẽ thường xuyên ghé uống."

Vừa nghe lời này, Thần y bỗng dưng cười đắng, tuyết liên của ông đâu có bao nhiêu, đôi lúc ông mới lấy ra pha một ly trà.

Nhưng câu nói tiếp theo của Lâu Thất khiến ông vui mừng điên cuồng.

"Dùng Tuyết Trung Hoa pha trà có lẽ cũng ngon lắm, lần này ta không chỉ hái một đóa, hái những mấy đóa cơ."

Tuyết Trung Hoa, còn khó tìm hơn Băng Sơn Huyết Liên, và thế nhân đại bộ phận không hiểu rõ, hiệu quả dược của Tuyết Trung Hoa còn tốt hơn cả Tuyết Liên.

Lâu Thất không có dự tính chừa một ít cho mình, Tuyết Trung Hoa đối với nàng mà nói không có công dụng gì nhiều, nàng không muốn làm Thần y, cho nên những thứ nàng chế ra đa số là bản thân phải dùng được, hoặc có thể sử dụng vào lúc nguy kịch, tuy hiện giờ ở với bọn Trầm Sát nàng có chế nhiều thứ hơn hồi đó, nhưng cũng không cần đến Tuyết Trung Hoa. Những thứ mà Thần y làm ra, bọn Nguyệt muốn dùng thì đến đây tìm là được rồi.

"Thần y, ta đến là có việc muốn nhờ ông giúp đỡ, ông đã nghe qua Ma Ly Đảm chưa?"

"Ma Ly Đảm?" Thần y chấn động.

"Đương nhiên nghe qua! Đó là đồ tốt đó, là món đồ thực sự tốt, nhưng chưa nghe qua ai đã đoạt được!"

Lâu Thất mò một chai nhỏ từ trong eo ra, đưa qua kia: "Ông nhìn thử đây có phải không."

Tuy Ma Ly Đảm nàng đã sử dụng được nhiều lần, đích thực phát hiện nó có tác dụng đó, nhưng không phải là đồ ăn để nuốt vào, và cũng là thứ mà nàng chưa từng nghe qua, nàng nên thận trọng thì hơn. Cơ thể của nàng không sợ bất cứ loại độc nào, nhưng đối với cổ thì cũng không có chiêu ứng phó đâu.

Tay của Thần y run rẩy, ông cẩn thận mở nắp chai ra, để chai ghé sát mũi ngửi kĩ càng, sau đó rút một cây châm dài, cắm vào trong chai quậy quậy, sau đó rút châm ra. Lâu Thất phát hiện cây ngân châm đó biến thành màu vàng kim, giống như ngân châm đột nhiên biến thành kim châm vậy.

Nàng giật mình, còn chưa hiểu sao Ma Ly Đảm có thể như vậy.

"Truyền thuyết kể rằng, Ma Ly Đảm có một loại dịch màu vàng, những vật dụng màu bạc chỉ cần chạm vào liền nhuộm thành màu vàng kim, và thứ này là nguyên do chính khiến trùng độc và cổ độc sợ phát khiếp. Nếu truyền thuyết không sai, Lâu cô nương, đây đích đích thực thực là Ma Ly Đảm hàng thật đó!"

Nói đến đây, ông bất chợt ngưỡng mộ vô cùng: "Vận may của Lâu cô nương thật là tốt quá đi, vật dụng chỉ xuất hiện trong truyền thuyết mà cô nương có được! À đúng rồi, Lâu cô nương hãy nhanh chóng phục dùng cái này đi, nếu không, mang nó bên người sẽ bị ghép tội đó!"

Thần y không có dự định xin vật này cho Trầm Sát, bởi vì trong cơ thể của hắn có một con tuyệt cổ, thiên hạ cổ vương, Ma Ly Đảm cũng chả có cách thúc đẩy nó ra ngoài.

Lâu Thất gật gật đầu, "Xin hỏi Thần y, cái này làm sao phục dùng." Vật tốt như vậy, nếu Trầm Sát không dùng được, thì nàng không cho người khác hưởng đâu.

"Vừa đúng lúc, Lâu cô nương có được Tuyết Trung Hoa, lấy nước ngâm của Tuyết Trung Hoa dùng với vật này là tốt nhất, bởi hai loại này đều xuất xứ từ Băng Nguyên, bên trong chứa đựng cùng loại thiên địa hàn khí, cực kì thích hợp với nhau."

Lâu Thất thì không nghĩ đến mình đoạt được Tuyết Trung Hoa lại có thêm tác dụng này, liền cảm khái vận may của mình.

Lúc này, dược đồng đã dắt Nhị Linh đến dược điện, trong lòng Nhị Linh ôm một túi vải, gặp Lâu Thất bèn đưa cho nàng, Lâu Thất đưa nó đến trước mặt của Thần y.

Thần y hưng phấn đón lấy, mở ra xem, phát hiện bên trong còn có một chiếc hộp chứa vài cánh hoa màu huyết đỏ, đột nhiên há to miệng, trong mắt lóe lên tia sáng mừng rỡ.

"Đây, đây chẳng phải là, Huyết Liên?"

Lâu Thất gật gật đầu: "Đúng vậy, là Huyết Liên. Vật này để ở chỗ ta cũng không có tác dụng gì to lớn, cho ông đó." Bản thân nàng đã phục dùng Huyết Liên, hiệu quả dược của Huyết Liên rất diệu kì, sau khi sử dụng thì trong cơ thể trải qua một thời gian dài nó vẫn có hiệu quả tiếp, điều đó có nghĩa là, cho dù sau này nàng có bị nội thương lần nữa, trong cơ thể vì có Huyết Liên cũng sẽ tự bồi dưỡng khỏe lại dần dần.

Cho nên cái thứ này không phải càng ăn nhiều càng tốt, chỉ ăn một lần cũng đủ rồi. Còn Thạch Tủy Ngàn Năm thì khác, Thạch Tủy Ngàn Năm đã được dung hòa tiêu hóa, chuyển đổi thành nội lực của nàng.

Sau khi Thần y mừng rỡ thì nhịn không nổi bèn hỏi tiếp: "Lâu cô nương thật là rộng rãi, Huyết Liên này là báu vật của thiên hạ, cho dù Lâu cô nương không muốn dùng nữa, đem đổi ngọc ngà châu báu cũng được rất nhiều, cả đời này không lo vấn đề ăn mặc nữa."

Lâu Thất nhíu mày: "Ông không nói thì ta cũng chả nghĩ tới, ông nói chí phải, vậy thì trả lại cho ta, ta đem đi bán."

Thần y hét một tiếng ôm chặt đồ vật vào lòng bỏ chạy: "Cô nương cứ xem như ta chưa nói qua!"

Nhị Linh và dược đồng nhịn không được bèn phá cười lên.

Lâu Thất cũng mím môi cười, thực tế Thần y nói nàng rộng rãi, ông cũng vậy mà, Huyết Liên đưa cho ông, ông cũng không ăn cho bản thân, mà sẽ giữ lại để nghiên cứu thuốc, sau này người của Cửu Tiêu Điện cần dùng, ông cũng sẽ đưa ra thôi. "Thần y làm sao đến được Cửu Tiêu Điện vậy?"

Nhị Linh nghe nàng hỏi, liền lắc đầu nói: "Nhị Linh cũng không rõ, Thần y đã sớm đi theo bên cạnh Đế Quân rồi."

Với tài y thuật của Thần y, đi đến đâu cũng sẽ có người tôn như khách quý, và cho dù tính cách của ông có hơi tệ, có một chút thói hư tật lạ, chẳng hạn như mấy quy định không chữa đoán chắc cũng chả ai dám nói gì cả, và muốn có châu báu vàng bạc cũng không khó, nhưng ông cam tâm tình nguyện ở lại Cửu Tiêu Điện, dường như chỉ phục vụ cho một mình Trầm Sát, nghĩ lại thì cũng gian nan lắm. Hiện giờ Trầm Sát không thể nào cho ông được nhiều tài phú.

Dược đồng kia lên tiếng: "Điều này ta biết, nghe nói, Thần y sư phụ được Đế Quân cứu mạng."

Ơn cứu mạng?

"Nếu ngươi muốn biết, vậy tại sao không hỏi bổn Đế Quân?"

Đột nhiên tiếng của Trầm Sát vang lên, Nhị Linh và dược đồng nhanh chóng khấu bái.

Lâu Thất ngước mặt nhìn người đang sải bước dài đến đây, có xung động muốn trợn ngược mắt, nàng đã trốn đến dược điện rồi, sao mà hắn vẫn đi theo tới đây? "Chủ tử không cần đi tiếp đãi lão Phạm Trường Tử sao?"

Nàng hứa giúp là đưa Phạm Trường Tử trực tiếp đi vào điện, nhưng chả có ý định tiếp đãi đâu, và những việc tiếp theo nàng cũng chả muốn xen vào. Tuyết luôn miệng bảo rằng nàng đã gây hấn với Vấn Thiên Sơn, là nàng đã đắc tội với Nạp Lan Đan Nhi, nàng muốn phản bác, đó là do Trầm Sát gây hấn cơ mà.

Bởi vì Trầm Sát và con gái của Đại trưởng lão Vấn Thiên Sơn, cái gì gọi là Nạp Lan Họa Tâm có mối quan hệ với nhau, cho nên Nạp Lan Đan Nhi vừa gặp gỡ nàng đã thấy ngứa mắt, và, Roi Kim Lôi của Nạp Lan Đan Nhi vốn dĩ là Trầm Sát làm đứt, đừng có chuyện gì cũng đổ lên người nàng, nàng đâu phải là kẻ chuyên đổ vỏ đâu.

"Bổn Đế Quân rất muốn biết, lúc nãy nàng nói gì với Phạm Trường Tử."

Trầm Sát vừa đi đến gần, Nhị Linh và dược đồng liền lui xuống.

"Cái đó à, thực ra rất đơn giản mà, ta nói với lão ta là."

Lâu Thất thanh giọng, đè giọng xuống, dùng giọng điệu khi nãy nói với Phạm Trường Tử thuật lại lần nữa. "Tam trưởng lão muốn trút giận thay cho Đan Nhi cô nương, có từng nghĩ qua, sỉ nhục Đế Quân, Họa Tâm cô nương sẽ không được vui không?"

Lời của nàng vừa dứt, mặt của Trầm Sát liền đen sì, hắn giơ tay nắm lấy cổ tay nàng, liền kéo nàng vào trong lòng. Bởi vì dùng sức quá mạnh, Lâu Thất đứng không vững, té ngã vào lòng của hắn, bị hắn khóa lại thật chặt.

"Nàng nói vậy là ý gì?" Trầm Sát cắn răng nghiến lưỡi nhìn nàng.

"Chẳng phải là ý nghĩa trong lời nói sao? Ngươi xem, có phải rất có hiệu quả không?" Lâu Thất như chưa hề có chuyện gì, cũng không vùng vẫy.

"Tam trưởng lão vừa nghe lời này liền thu hồi kế hoạch ban đầu, điều này nói rõ, mối quan hệ của ngươi và Nạp Lan Họa Tâm."

"Trước mắt bổn Đế Quân chỉ có mối quan hệ với một nữ nhân, người nữ nhân đó gọi là Lâu Thất."

Lâu Thất sững sờ, nàng không ngờ hắn cả gan nói câu này ra. Sau khi Trầm Sát nói câu này liền lạnh lùng nhìn nàng, bốn mắt chạm nhau, nàng nhìn được trong ánh mắt lạnh lùng đó là niềm cháy bỏng rực rỡ, bỗng dưng trở nên ngại ngùng.

"Lâu cô nương, Tuyết Trung Hoa đã pha xong rồi, có dùng với Ma Ly Đảm không, ơ, Đế Quân?" Thần y cầm một cái bát đi ra, nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt liền thắng bước chân lại.

Nghe nói phục dùng Ma Ly Đảm, Trầm Sát hừ nhẹ một tiếng, thả Lâu Thất ra. Hắn tưởng lần trước Lâu Thất đã nghe lời dùng Ma Ly Đảm rồi, thì ra vẫn còn đó.

Trong lòng Lâu Thất thả lỏng, quay sang Thần y, "Ăn sao vậy?"

"Để Ma Ly Đảm vào trong nước này."

Lâu Thất làm theo, thì ra họ còn tưởng nuốt trực tiếp vào là được. May là nàng còn chừa lại, nếu nuốt sống không biết có ảnh hưởng hiệu quả không.

Ma Ly Đảm kia vừa thả vào trong nước Tuyết Trung Hoa bèn hòa tan nhìn rõ bằng con mắt thường, dần dần chuyển thành trong suốt, hòa lẫn với nước, không còn nhìn thấy được gì nữa.

"Lâu cô nương uống vào đi."

Lâu Thất nâng bát, không có do dự gì mà húp sạch. Thần y đứng bên cạnh tò mò và căng thẳng hỏi nàng về mùi vị của nó.

"Mùi vị rất lạ, có một ít vị của Tuyết Trung Hoa, nhưng nhiều hơn là mùi tanh gì đó không nói rõ được, cũng không phải là khó chịu, nhưng tuyệt đối không ngon miệng."

Nàng vừa dứt lời, trong ruột bỗng dưng đốt cháy nóng hổi, đột nhiên mặt nàng trắng bệch ra. Nhiệt độ này cao quá! Nàng cảm thấy cái ruột của mình sắp thêu thành tro! Nóng đến nỗi đau xé lòng!

Trầm Sát nhìn nàng chăm chú, chàng lập tức phát hiện sự ra khác lạ của nàng.

"Bị sao vậy?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 38 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như dan ba ngoai tinh chi vi cai om dan ong boi bac lai vi chiec giuong, mua sam rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại webphunu.com.vn.