Định mệnh 2: Dưới bóng cây nguyện ước (Chầm chậm yêu em)

Chương 12: Sấm Sét, Chó Và Anh


Hà Nội – Việt Nam!

Mới đấy mà đã sắp sang thu, tiết trời mát mẻ hơn hẳn, ánh nắng nhẹ nhàng, những cơn gió lành lạnh của buổi sáng tinh mơ khiến người ta có chút khoan khoái, nhìn vào màn hình điện thoại, như thường ngày bản tin thời tiết đều gửi một tin nhắn nhắc nhở: “Hà Nội, trời nắng nhiều mây, có thể rải rác phút giây mưa rào bất chợt. Cẩn thận để không bị ướt bất chợt bạn nhé!”

– Cứ hàng ngày có người auto nhắc nhở thế này thì cần gì người yêu nhỉ. – Vân Khánh miệng lẩm bẩm, mắt đã hí lại vì cười.

Sau mấy ngày đi công tác cô mới lại được vào bếp, hàng ngày vẫn thức dậy từ sớm làm bánh giao cho caffe Heaven rồi túc tắc tới công ty.

Phòng họp.

– Cảm ơn Vân Khánh. – Đức Huy tươi cười nhận chiếc bánh từ tay Vân Khánh. Cô lại chuẩn bị bánh cho họ.

Vân Khánh mỉm cười, đẩy một chiếc khác về phía Khánh Anh, anh không ngẩng đầu lên mà chỉ hơi nhích mí mắt một chút, đủ để liếc thấy.

Tường San liếc nhìn chiếc bánh, rồi lại nhìn lên chiếc bánh của mình và Đức Huy, có chút thắc mắc liền hỏi:

– Sao bánh của anh ấy khác?

– Ộ, thì bánh của anh ấy ít đường hơn hai người chút chút. – Vân Khánh cười gượng gạo, mắt hơi liếc nhìn chiếc bánh của hai người.

Tường San gật gù có vẻ như đã hiểu, cô cũng biết Khánh Anh không thích đồ quá ngọt, nhưng lại nhíu mày, lại thấy có cái gì đó sai sai ở đây? Từ khi nào mà Vân Khánh lại để tâm đến khẩu vị của anh ấy? Có khi nào… nghĩ gì đó có vẻ ám muội, mắt lại len lén nhìn hai người đó rồi tỉm tỉm cười đầy ẩn ý.

– Nghe nói đợt đàm phán lần này em thể hiện rất tốt. – Đức Huy dơ ngón cái lên đầu gật gù tỏ ý khen ngợi Vân Khánh.

– Nhờ anh Huy cả, đã đưa em xem trước thôn tin của Mạc lão gia, nhưng em thấy ông ấy dễ gần lắm mà. Không có cáo già như anh ghi trong tài liệu. – Vân Khánh ngây ngô đáp.

– Suỵt. Đấy là trên thương trường người ta nói ông ấy thế. Còn ngoài đời ông ấy như nào làm sao anh biết được. – Đức Huy nhanh chóng sửa lời, thật may mà cô gái ngây thơ này không nói thế với Mạc lão gia, không thì tên mặt lạnh kia sẽ không để anh toàn thây sống sót mất. Đức Huy lạnh sống lưng liếc nhìn Khánh Anh mà khẽ thở phào.

– Lát nữa dịch tài liệu này rồi chuyển cho bộ phận sản xuất, cả đào tạo nữa. – Khánh Anh lạnh lùng buông tập tài liệu trên tay xuống mặt bàn kêu “xạch” một cái rồi dùng hai ngón tay đẩy nó về phía Vân Khánh.

– À, vâng.

– Này, em ấy là trợ lý của em. – Tường San nhấn mạnh. Cả Đức Huy và Vân Khánh đều á khẩu nhìn Tường San không hẹn mà trong lòng cùng thầm nghĩ “San San thật mạnh mẽ”. Khánh Anh có chút đứng hình. Từ khi nào anh bị quên mất điều đó nhỉ? Hẳn là mấy ngày qua đã hình thánh thói quen sai việc cô ấy nên nay rất tự nhiên mà giao tiếp.

– Đức Huy.

– Biết mà. – Đức Huy nghiến răng lẩm bẩm. – Tôi không biết tiếng Trung. – San San, phiền trợ lý của em vậy. – Miệng nói mắt nhìn Tường San như muốn nói “San San cứu anh” vậy.

– Trong ngày hôm nay tôi cần, mang đến cho tôi xem lại trước giờ tan ca. Họp kết thúc. – Miệng nói, tay một tay cho vào túi quần, một tay đẩy ghế đứng dậy lãnh đạm rời khỏi phòng họp.

Vân Khánh nhăn mặt, nhìn quyển tài liệu trên tay, khẽ lắc đầu. Hai người kia nhìn cô an ủi bằng ánh mắt đầy cảm thông như muốn nói, vẫn câu cũ “tính nó thế rồi, kệ nó đi”.

Năm giờ chiều.

“Cốc! cốc!”. Tiếng gõ cửa vang lên, Vân Khánh đứng bên ngoài kiên nhẫn chờ đợi.

Khánh Anh ngước mắt nhìn lên thấy cô, tay nhấn nút điều khiển từ xa, cứ tự động mở, nghe tiếng “tạch” một cái, Vân Khánh liền đẩy cửa đi vào. Phòng của Khánh Anh là cử từ sử dụng vân tay để mở hoặc phải có khóa điều khiển Khánh Anh đang cầm ở bên trong mới mở được.

– Xong rồi? – Mắt vẫn nhìn màn hình vi tính, miệng nói.

– Vâng. – Đặt tập tài liệu xuống bàn, Vân Khánh khẽ gật đầu.

Khánh Anh với tay lấy tập tài liệu.

Gió lớn thổi từ ngoài cửa sổ lùa vào khiến chiếc rèm cửa động đậy, tóc Vân Khánh cũng thế và bị thổi từ phía sau hất về trước, khẽ “á!” lên một tiếng rồi liền đưa tay vuốt tóc qua mang tai.

Bên ngoài trời đã tối sầm lại, dự là một cơn mưa lớn, bầu trời đen kịt, đám mây xám xịt tụ lại thành một đám, nằng nề như ai mang nước của toàn bộ bầu trời tụ lại một chỗ vậy, gió lớn hơn, mưa bắt đầu rơi lộp độp, lộp độp! tựa hồ như hạt mưa rất to, Vân Khánh vội chạy lại bên cửa sổ, đưa tay toan kéo nó đóng vào, nhưng cánh cửa kín đã bị gió thổi đẩy ra giữa không trung, tay cô có vẻ như không với tới, những lúc như vậy chỉ ước giá như tay mình dài thêm chút, bất chợt một tiếng gầm nhè nhẹ từ bầu trời đã khiến cô hơi co người lại, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống mau hơn, làm ướt một nửa cánh tay cô.

– Hơ… Anh! – Vân Khánh khẽ giật mình khi một bàn tay lớn hơn, dài hơn nhanh chóng với cánh cửa kéo vào, là Khánh Anh đang đứng ngay phía sau cô, để với tới cánh cửa người anh mặc nhiên đổ về phía đó, rất tự nhiên mà áp sát vào người cô, khiến Vân Khánh có chút không tự nhiên, chỉ là không tự nhiên chứ tuyệt nhiên không phải là cô khó chịu.

“Roẹt. Ầm!”. Á!. – Một tia sét sáng lòa rạch ngang bầu trời, tiếp sau là tiếng sấm rền vang, khi mà cửa còn chưa đóng chặt, Vân Khánh bị hai thứ tiếng này làm cho kinh khiếp mà hét toáng lên quay người, hai tay bịt tai, trườn theo tường mà ngồi xuống run rẩy, bật khóc ngay dưới chân Khánh Anh.

Tiếng hét của cô cũng làm anh giật mình.

Khánh Anh nhanh tay chốt cửa lại, hai tay kéo tấm rèm kín lại, tiếng sấm sét bên ngoài vẫn rền vang, nhưng đã nhỏ hơn một chút.

Tiếng nấc của cô khiến anh bối rối, thật sự bối rồi, chân tay tự dưng thừa thãi, nếu cô là Tường San anh chỉ cần nói vài câu vỗ về, hoặc giả cô ấy sẽ tự phi đến ôm anh để được vỗ về, nhưng cô ấy cũng chẳng sợ sấm sét, cũng chẳng sợ chó, cũng chẳng bị bóng đè bao giờ, lần duy nhất anh an ủi cô ấy là lúc cô ấy và Hải Nam chia tay.

Giờ đứng trước cô gái này anh thật sự như một thằng vô dụng, cái cảm giác vỗ về, yêu thương người khác nó đã lâu lắm rồi kể từ ngày người đó rời bỏ anh, thời gian đủ dài để anh quên mất phải đối xử một cô gái như thế nào rồi. Lại chẳng thể đưa tay vuốt tóc, lại chẳng thể ôm cô ấy vào lòng mà vỗ về như đêm hôm ấy ở Hàng Châu được.

Khánh Anh bất giác ngồi xuống, trước mặt cô:

– Hết sấm rồi. – Cậu nói lạc quẻ nhất quả đất cất lên, nhưng trong trường hợp này là đúng ngữ cảnh lắm.

Vân Khánh dụi dụi mắt vào gối toan lau đi nước mắt tèm nhem trên khuôn mặt, sụt sịt, vẫn còn hơi nấc mà ngước lên nhìn Khánh Anh.

Đôi mắt hoe đỏ, ướt nhẹp nước, mặt cũng ướt sướt phần vì nước mắt, phần lại do gác lên cánh tay bị nước mưa rơi vào làm ướt.

– Đừng khóc… – Khánh Anh bất giác đưa tay lau lau giọt nước còn đọng lại nơi gò má, hành động của anh khiến cô sững người, mi mắt cụp lại, một giọt nước còn đọng trên mi lại chảy xuống, chạm vào ngón cái của anh, anh gạt nó đi.

Trong lòng Khánh Anh có gì đó nhoi nhói, lần thứ ba anh nhìn thấy cô ấy khóc, lần nào cũng là ở gần anh.

***

Vân Khánh ngồi trên ghế sofa, mắt mơ màng nhìn ra ngoài trời, bên ngoài trời đã tối hẳn, mưa vẫn rả rích rơi, không lớn như lúc chiều nữa, chỉ là rả rích, rả rích rơi đủ để phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm.

Hình ảnh Khánh Anh hiện ra trong suy nghĩ mông lung của cô, thật cô chẳng thể nhìn ra được tâm tư của anh ta, lúc nóng lúc lạnh, lúc đáng sợ, lúc ân cần.

Đêm hôm đó cô có thể ngủ một cách ngon lành là vì có anh cả đêm nắm lấy tay cô, sáng hôm đó khi thức dậy thấy đầu đang gối trên tay người khác, tay đang trong tay người khác, lại không phải ai xa lạ, chính là cái kẻ ghét cô như hắt nước đổ đi ấy, Vân Khánh không khỏi bàng hoàng, nhưng đã nhanh chóng cắn chặt môi để không hét lên, cắn chặt môi để anh không bị đánh thức, cả đêm qua nằm tư thế nửa nằm nửa dựa vào thành giường này cho cô ngủ chắc chẳng thoải mái gì. Nhẹ nhàng rút bàn tay nhỏ bé đặt trong bàn tay anh ra, Vân Khánh khẽ xoay người lại, vốn là cô đang nằm quay lưng lại với anh, nhưng cằm anh lại đang đặt ngay trên đầu cô nên muốn xoay người để lựa lùi ra rồi ngồi dậy cho đỡ chạm vào làm anh tỉnh giấc.

Phần lại muốn ngắm nhìn gương mặt anh lúc ngủ, cái ý nghĩ táo bạo ấy tự nhiên len lỏi trong đầu cô, khuôn mặt ấy ngay trước mắt Vân Khánh, Khánh Anh đang khe khẽ thở đều đều, hơi thở ấm nóng phả vào trán Vân Khánh, cô cứ vậy đơ người nhìn anh, khuôn mặt khó đăm đăm thường ngày dường như biến mất, giờ đây anh thật dễ gần, khuôn mặt nam nhân đẹp như tạc tượng, lông mày gọn gàng, hàng mi dài dài rủ xuống, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng nhẹ hồng hào. Mặt Vân Khánh chợt nóng bừng, cô đang làm cái gì thế này, đang ngang nhiên ngắm nhìn khuôn mặt một người đàn ông ở cự ly gần, không thể gần hơn nữa, lại còn mặt dày gối đầu trên tay anh ta, cô nhanh chóng đầy người ra xa, nhẹ nhàng ngồi dậy, kéo chăn đắng ngang người anh, khẽ lẩm bẩm câu “ngủ ngon” rồi luyến tiếc rời khỏi phòng.

Cứ ngỡ bản thân đã “ăn vụng” một cách hoàn hảo nhưng cô sẽ chẳng bao giờ biết được rằng từ lúc cô xoay người quay lại thì Khánh Anh đã tỉnh giấc từ lâu rồi, anh vốn dậy rất sớm lại không nỡ đánh thức cô. Khi cô thành công rời khỏi phòng, hai khóe môi hồng hào ấy khẽ cong lên, đường cong tuyệt mỹ, làm cho khuôn mặt ấy vốn đã rất đẹp lại càng đẹp hơn. Anh ấy cười!

Cốc! cốc!.

Tiếng gõ cửa đều đều, thật ra là gõ cho có để đánh động người bên trong.

Khánh Anh khẽ ngẩng đầu, rời mắt khỏi tập tài liệu trên bàn, vốn là đống tài liệu anh yêu cầu Vân Khánh dịch nhưng chưa kịp đọc, giờ mới đọc lại.

– Không phiền chứ con trai? – Hải Băng mỉm cười, tay cầm một ly sữa ấm nhìn con trai.

– Phiền thì mẹ cũng vào rồi còn gì. – Khánh Anh thản nhiên đáp.

– Thằng nhóc này. Nào sữa của con. – Bà đặt ly sữa lên bàn, khẽ lườm yêu anh một cái. – Bao giờ nhận nhà?

– Chắc một hai tuần nữa, bên thi công đang hoàn thiện nội thất. – Khánh Anh với ly sữa uống một mạch không chừa giọt nào. Loại sữa hạt mà anh thích, nguyên chất, vị ngọt thanh vừa đủ.

Khánh Anh là sẽ rời khỏi nhà ra ở riêng, căn nhà mới của anh cũng sắp được nhà thầu bàn giao. Ra ở riêng rồi anh sẽ bớt được một nỗi phiền muội, bớt phải nghe ba anh với bà nội cằn nhằn chuyện kết hôn.

– Từ khi nào con lại ăn bánh ngọt vậy? – nhìn gói bánh trên bàn mẹ anh liền thắc mắc.

– Không ngọt, bánh ngũ cốc nguyên hạt, không bỏ thêm đường.

– Sao con biết?

– Thì có hướng dẫn sử dụng mà.

– Hướng dẫn ở chỗ nào vậy cu? – Bà nháy mắt nhìn anh, tay thì lại đang cầm gói bánh, rõ ràng là chả có cái tờ hướng dẫn nào như anh nói. Lần này là Khánh Anh bị hớ.

Bà khẽ lắc đầu mỉm cười, cầm ly không rời khỏi phòng.

Là gói bánh ngũ cốc đêm đó Vân Khánh mang đến làm quà hối lộ cho anh để được ngủ lại, Khánh Anh là tiện tay cầm từ Hàng Châu về, để ở đó.

Với tay cầm gói bánh lên, mắt đăm chiêu nhìn nó, hình ảnh cô gái cười ngây ngô đến híp cả mắt lại hiện lên rõ ràng ngay trước mắt anh. Tự hỏi bản thân từ lúc nào anh lại để tâm đến cô gái ấy? Từ lúc nào cái hình ảnh anh từng cho là giả tạo ấy lại hiện hữu trong tâm trí anh một cách rõ ràng như vậy?

“Sợ sấm sét, sợ chó. Ngoài ra cô còn sợ cái gì nữa không vậy? – Khánh Anh tay nắm vô lăng, mắt vẫn nhìn thẳng, mà hỏi cô gái ngồi ghế phụ ngay bên cạnh.

Cần gạt nước vẫn đều đều chăm chỉ gạt lên gạt xuống xua đi từng dòng nước mưa đang theo nhau chảy xuống làm mờ kính xe.

– Anh! – Vân Khánh thành thật trả lời, nói ra rồi mới biết mình lỡ lời, liền cắn chặt môi cúi xuống mà không dám nhìn anh.

– Ha ha… Khánh Anh tự nhiên bật cười, ra là cô ấy sợ anh. Nhưng chợt nhận ra điều bất thường, cô xếp anh cùng loại với sấm sét và chó??? Liền im bặt lại trở về vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị ban đầu.”

Vân Khánh khẽ mỉm cười, lần đầu cô thấy anh cười như vậy.

Khánh Anh bật cười thành tiếng, anh mà lại vì câu nói của cô ấy lại có thể cười sảng khoái như vậy, cất gói bánh vào ngăn kéo, anh tiếp tục với đống tài liệu còn đang đọc dở.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 websites ban phu kien dien thoai chinh hang, top 5 cong ty giup viec tai nha theo gio uy tin tai da nang 2021 rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status