Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 126: Kỹ năng số 6 của Cửu Thiên Tuế : Dưỡng thành hôn quân! (2)

Edit: Lavender

Quân Cơ Lạc đem sự say mê của Mộ Dung Nhược Hồng đối với Đường Vân Nhiễm thu hết vào đáy mắt, ngay sau đó hắn liền lên tiếng đánh vỡ giấc mộng tốt đẹp của Mộ Dung Nhược Hồng, “Hoàng thượng, Đường mỹ nhân dù sao cũng là nữ nhân của tiên đế, lại từng có một đêm xuân với Hiền vương, người làm hoàng đế như ngươi…không thể đụng vào!”

Ý cười trên khoé miệng Mộ Dung Nhược Hồng còn chưa kịp thu lại, hắn mở to hai mắt nhìn Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc hừ nhẹ, “Giang sơn và mỹ nhân ngươi chọn một đi. Dù sao ngôi vị hoàng đế Tiêu quốc cũng không phải chỉ có Thần vương ngài có thể ngồi. Cùng lắm thì bản đốc đổi chủ ý, phò trợ người khác lên ngôi!” Ánh mắt của hắn dò xét hướng Mộ Dung Ôn Trạch.

Mộ Dung Nhược Hồng trong lòng giãy dụa một cái, lập thức không được thoải mái.

Quân Cơ Lạc cũng không để ý nhiều tới hắn, phất ống tay áo một cái, trở về bên người Đường Tứ Tứ, nắm tay nàng rời đi. Đường Tứ Tứ vội vàng nói, “Độc trên người Tử An còn chưa có giải mà.”

“không phải có lão Tiết ở đó sao, nàng sợ cái gì.” Quân Cơ Lạc tiếp tục dắt Đường Tứ Tứ hướng cửa điện rời đi. Đường Tử An như là cố tình làm Quân Cơ Lạc khó chịu, cũng khiêu khích nắm tay còn lại của Đường Tứ Tứ.

Đường Tứ Tứ nhớ Trưởng công chúa đã nói qua loại độc này chỉ có bon họ có giải dược, cho nên vẫn có chút lo lắng. Nàng lại nói với Quân Cơ Lạc, “Nếu không thì ngươi nên đi đòi trực tiếp Mộ Dung Ôn Trạch đi.”

“không quan hệ, chỉ cần nàng đi tìm lão Tiết nói muốn thu y quán của hắn. Cam đoan ngày thứ hai hắnsẽ đem độc trên người đệ đệ nàng quét sạch.” Lúc ba người rời khỏi đại điện, đúng lúc chạng vạng, mắt trời đã sắp xuống núi.

Quân Cơ Lạc hít dài một hơi, cong khoé miệng nghiêng đầu nhìn Đường Tứ Tứ, ánh sáng màu cam chiếu vào mặt nàng, làm nàng được bao bởi một vầng sáng thánh khiết.

hắn không tiếng động nhếch miệng cười. Nhưng ngay lúc này lại cảm nhận được một ánh nhìn chướng mắt liếc về phía hắn. Nhìn qua ánh nhìn kia, hắn liền thấy Đường Tử An giống như gà mái bảo hộ gà con tràn đầy đề phòng trừng mắt với hắn.

Quân Cơ Lạc thử nhe răng, cảm thấy mình nên “hối lộ” thật tốt cho cậu em vợ kì quái này.

Khuôn mặt béo tròn nhỏ nhắn của Đường Tử An run rẩy, lại dùng vẻ mặt ghét bỏ liếc Quân Cơ Lạc mộtcái, sau đó luôn quấn quít nói chuyện cùng Đường Tứ Tứ. Ánh sáng mặt trời tắt, bóng ba người đều bị kéo dài, từ phía sau nhìn lại, thế nhưng hài hoà một cách kỳ lạ.

Ra khỏi cửa lớn hoàng cung, Đường Tử An thất sắc, bỗng chốc nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đứng bên ngoài một chiếc xe ngựa ở cửa cung.

“Biểu ca!” hắn hô to một tiếng, lập tức muốn chạy qua. Nhưng thương tích trên người làm cho hắn chạy vài bươc liền mệt không thở nổi. Trì Hằng Liễu đi tới, khuôn mặt tuấn dật nở nụ cười trong trẻo, hắnngồi xổm xuống để Đường Tử An ghé vào trên lưng hắn.

“Biểu ca, huynh lần này nhất định phải ở lâu một chút.”. Đường Tử An thoải mái toét miệng, hừ hừ ha ha nói.

Trì Hằng Liễu cười sủng nịch, rồi quay đầu về phía Đường Tứ Tứ, “Tứ Tứ, muội không sao chứ?” Khi hắnnhìn về phía nàng, trong đôi mắt ôn nhu pha lẫn tia sáng như bầu trời đêm chợt loé qua sao băng.

Đường Tứ Tứ lắc đầu, buông tay bị Quân Cơ Lạc nắm ra, thật tình cảm tạ nói, “Biểu ca, lần này may mà có huynh.”

“không có việc gì.” Trì Hằng Liễu tao nhã buông mi, vốn hắn muốn giúp Tam hoàng tử, nhưng Quân Cơ Lạc quyền thế ngập trời, làm sao có thể bị diệt trừ dễ dàng như vậy. Bất quá thế cục như hiện tại cũng không tính quá xấu. Tam hoàng tử cùng Quân Cơ Lạc đều có người nguyện trung thành, trong tay cũng đều nắm quyền thế. Tuy rằng cục diện có giằng co, nhưng về sau muốn lật đổ Quân Cơ Lạc, vẫn là có cơ hội.

“đi về trước đi. Trong khoảng thời gian này muội cùng Tử An gặp nhiều tai nạn, ta đã vì bọn muội chuẩn bị dạ tiệc. Chúng ta hồi Đường gia!” Khi Trì Hằng Liễu nói lời này, cực kì khách khí nhìn Quân Cơ Lạc, như là hỏi hắn có thể chứ?

Quân Cơ Lạc đương nhiên muốn nói không! Nhưng Đường Tứ Tứ đã cười nói, “Tốt!” Nàng là ngại cự tuyệt biểu ca – người đã cứu mạng mình, lại vì tỷ đệ bọn họ suy nghĩ khắp nơi.

Tình cảnh rất nhanh trở thành Trì Hằng Liễu cùng Đường Tứ Tứ sóng vai đi tới trước. Mà Đường Tử An còn nhu thuận ghé vào lưng Trì Hằng Liễu, yên tĩnh nhắm mắt lại!

Quân Cơ Lạc khẽ chống cằm, buồn bực vuôt cái cằm bóng loáng của mình.

Tình huống gì vậy?

Vì sao hắn nhìn thấy, hình ảnh ba người bọn họ ở chung so với cùng hắn càng thêm hài hoà mỹ mãn như vậy? Đây nhất định là do mắt hắn nhìn không đúng rồi. Hàng lông mi dài đẹp của Quân Cơ Lạc giương lên, trừng mắt nhìn, lại nhìn, tình cảnh trước mắt tại sao vẫn chói mắt như vậy chứ!

Mũi Đường Tử An ngửi nhẹ, vô ý nói, “Biểu ca, tại sao trong không khí đột nhiên bay tới một trận mùi dấm chua nhiều như vậy?

Đường Tứ Tứ ngửi ngửi một chút, còn thật sự đáp lời, “Làm sao có mùi dấm chua được, khẳng định là đệ ngửi nhầm rồi.”

Đường Tứ Tứ đột nhiên nhớ đến Quân Cơ Lạc, nàng quay đầu nhìn nhìn, phát hiện Quân Cơ Lạc vẫn đứng tại chỗ. Nàng buồn bực nói, “Ngươi sao lại không theo kịp?”

Quân Cơ Lạc chắp tay sau lưng, nhìn trời, “Các ngươi trở về đi, bản đốc đột nhiên nhớ ra còn có chuyện chưa làm. Tứ Tứ, buổi tối ta sẽ đi đón nàng.” Biểu ca biểu muội một nhà thân thiết, vì mắt của hắn, hắnsẽ không đi tìm tội.

Dù sao, đêm này hắn có thể “thu thập” nàng thật tốt.

Quân Cơ Lạc phẩy tay áo một cái, lập tức lên xe ngựa của hắn. Đường Tứ Tứ nhìn qua, thấy bóng lưng hắn cứng rắn, như là bị người ta chọc giận. Nàng có chút khó hiểu, không biết hắn tức giận cái gì.

“Nhị tỷ, mùi dấm chua hết rồi.” Đường Tử An nhỏ giọng rầm rì nói.

Trì Hằng Liễu khẻ mỉm cười, có chút cô đơn nhìn về phía Đường Tứ Tứ. hắn đi một quãng thời gian dài như vậy, có một số người, một số viêc đều thay đổi.

Trong hoàng cung, phong ba bức vua thoái vị đã bị đè ép xuống. Mộ Dung Nhược Hồng và Đường Vân Nhiễm đối diện trước khi chia lìa. Đường Vân Nhiễm xinh đẹp đứng ở đầu cây cầu đá vòm, phía sau nàng là đầm hoa sen nở rộ.

“Nhược Hồng, ta hiểu được. Thân phận hiện tại của ta thật không xứng với chàng.” Đường Vân Nhiễm chưa nói đã rơi lệ, bộ dạng điềm đạm đáng yêu kia làm cho người ta nhìn qua liền cảm thấy không đành lòng.

Mộ Dung Nhược Hồng giơ tay thề với trời, “Nhiễm Nhi, ngươi nhất định phải tin tưởng ta. Ngày khác ta nắm quyền lớn trong tay, nhất định cho nàng một đời ân sủng. Bằng không, ta liền bị thiên lôi đánh, chết không tử tế!”

Đường Vân Nhiễm chờ hắn thề xong, mới không vui trừng mắt nhìn hắn, “Chàng cần gì thề như vậy, ta hi vọng chàng có thể cả đời không lo.”

“Nhiễm Nhi…”

“Nhược Hồng…”

“Cũng không biết khi nào thì ta và chàng có thể gặp lại, vật này tặng cho chàng, lúc chàng nhớ ta, hãy lấy ra xem…” Đường Vân Nhiễm ngại ngùng lấy cái yếm bên người nhét vào trong tay Mộ Dung Nhược Hồng, một cặp mắt như có nước lại càng trong suốt chuyển động, đẹp khiến người ta xem đủ.

“Nhiễm Nhi, nàng yên tâm. Ta nhất định rất nhanh giết chết Quân Cơ Lạc, sau đó mới đem nàng tiến cung. Đến khi đó, thiên hạ này không có người nào có thể quấy nhiễu chúng ta ở bên nhau.” Mộ Dung Nhược Hồng đi lên phía trước, hung hăng ôm lấy nàng, dường như muốn đem cả người nàng nhập vào thân thể hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như 15 thứ không thể mua được bằng tiền, tu chua lanh vet thuong tam hon Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.