Độc thê của hoạn quan có thai

Chương 237: Tình yêu sâu nặng trao cho nàng! (II)

Editor: Jun

Vào buổi tối.

Khi Quân Cơ Lạc trở về thì Đường Tứ Tứ đã dỗ Tiểu Xú Xú ngủ xong. Quân Cơ Lạc thừa dịp không có người ngoài, đưa cho Đường Tứ Tứ một khối lệnh bài rồi dặn dò:"Nếu khi ta không có ở đây mà xảy ra tình huống bất thường thì nàng có thể lấy khối lệnh bài này ra lệnh cho thủ hạ của ta. Bọn họ sẽ nghe lệnh của nàng.

Còn nữa, vào ngày mai lão Tiết sẽ chuyển vào trong phủ của chúng ta ở, giúp ta chăm sóc hai mẹ con nàng."

"Ngày mai chàng phải đi rồi sao?" Đôi mắt trong veo của Đường Tứ Tứ tràn đầy lưu luyến và lo lắng.

Tuy rằng đây không phải lần đầu tiên hắn đi xa, nhưng cảm giác lúc này không hề giống với những lần trước.

Trong lòng nàng đầy lo lắng, phiền muộn, nôn nóng... Các loại cảm xúc lẫn lộn khiến nàng cảm thấy bất an không thôi.

Quân Cơ Lạc ôm lấy eo nhỏ của nàng, khiến nàng ngả vào người mình, hận không thể dính chặt thân thể mềm mại của nàng vào mình, như vậy đi tới đâu cũng có thể đem nàng đi theo.

Tứ Tứ, có tin tức từ trấn Thanh Hà truyền đến, cậu của nàng bị nội thương, tình hình không tốt lắm nên ta phải đi thay hắn. Khi ta đi rồi, cậu và biểu ca của nàng có thể trở về." hắn cố tỏ ra vui vẻ nói với nàng. Đường Tứ Tứ nâng mi lên, chăm chú nhìn hắn, vì lời nói của Quân Cơ Lạc mà tâm trạng cũng tốt hơn.

Quân Cơ Lạc nhéo nhéo mũi của nàng, đùa cợt nói:"không phải nàng mong sớm được gặp lại cậu và biểu ca sao? hiện tại bọn họ sắp trở về, nàng nên vui mừng mới phải."

Vui mừng bị chuyện hai vợ chồng bọn họ sắp chia lìa mà kiềm hãm. Chóp mũi Đường Tứ Tứ đã hơi cay cay, đau thương trong lòng trào lên, khóe miệng đang cong cũng rủ xuống.

Trong mắt Quân Cơ Lạc có muộn phiền, tuy trong lòng luyến tiếc vô cùng nhưng trên mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc đứng đắn, nói:"Tứ Tứ, ta cũng có một vấn đề muốn hỏi nàng. Nàng nhất định phải trả lời chi tiết rõ ràng cho tướng cống của nàng, không được giấu diếm, không được lừa gạt."

"Chàng nói đi." Vì hắn đột nhiên dùng giọng nghiêm túc như vậy, Đường Tứ Tứ còn tưởng hắn thưc sựcó chuyện nghiêm túc gì muốn hỏi.

Con ngươi Quân Cơ Lạc phủ lên một màu u ám, vẻ mặt nghiêm túc hỏi:"Vấn đề ta muốn hỏi chính là: Nếu một ngày nào đó ta và Xú Xú đều rơi xuống sông thì nàng sẽ cứu ai trước?"

Đường Tứ Tứ bị độ vô sỉ của hắn đánh bại mà bật cười thành tiếng.

"Sao chàng còn phải hỏi, đương nhiên là cứu Xú Xú rồi. Thứ nhất Xú Xú chính là miếng thịt trên người thiếp cắt xuống, không thương nó thì thương ai. Thứ hai, chỉ cần thiếp cứu rồi nuôi nấng Xú Xú thật tốt, sau này nó trưởng thành sẽ là chỗ cho thiếp dựa vào. Mà chàng thì không như thế..." không thể khôngnói, Quân Cơ Lạc có khả năng nói lảng sang chuyện khác rất giỏi, suy nghĩ sầu muộn của Đường Tứ Tứ bị hắn xóa sạch, bây giờ tạm thời nghĩ sang chuyện khác.

"Chàng ấy à, lớn hơn thiếp những tám tuổi thì tạm thời không nhắc tới đi. Nhưng sau này chàng nhìn thấy nữ tử khác xinh đẹp hơn nói không chừng sẽ thay lòng đổi dạ. Cho nên nếu Xú Xú và chàng cùng gặp chuyện, ta đương nhiên sẽ cứu Xú Xú rồi."

Nàng cố ý trả lời như vậy. Quân Cơ Lạc cũng cố ý làm tới, đi nhanh tới giường.

Nàng vội vàng chạy theo kéo cánh tay hắn hỏi:"Chàng muốn làm gì vậy?"

Quân Cơ Lạc cũng không thèm quay đầu lại, cúi thân mình xuống ôm lấy Tiểu Xú Xú đang ngủ.

"không phải nàng nói nếu ta và Xú Xú cùng rớt xuống sông thì sẽ cứu Xú Xú trước sao? Bây giờ ta sẽôm Xú Xú cùng nhảy xuống sông, thử xem lời nàng nói rốt cục có phải thật hay không."

"Chàng ghen cái gì chứ! Tiểu Xú Xú cũng không phải cái bánh nướng chàng mua trên đường mua mộttặng một. Sao chàng lại nỡ làm thế với nó." Vội vàng đoạt lấy Tiểu Xú Xú từ trong lòng Quân Cơ Lạc, Đường Tứ Tứ thầm oán, nhưng không hề phát hiện bất an trong lòng vì hắn làm trò mà tan biến.

Quân Cơ Lạc nhìn bộ dáng bao che con của nàng, trong lòng không tốt lắm. hắn lại tiến lên, từ sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy eo nhỏ của Đường Tứ Tứ, dịu dàng hít hà hương vị sữa tràn ngập trong không khí.

"Tứ Tứ, sau này một nhà chúng ta đều sẽ tốt cả!" hắn ôm nàng, khẳng định chắc chắn.

Tuy ánh mắt Đường Tứ Tứ vẫn nhìn Tiểu Xú Xú trong lòng mình nhưng vẫn chú tâm nghe giọng nói đầy nam tính chỉ của Quân Cơ Lạc vang lên bên tai "Cơ Lạc, chàng và con đều là hy vọng của thiếp. Hai người với thiếp đều là quan trọng nhất. Nếu giữa hai người nhất định phải phân biệt trọng yếu và thứ yếu, thiếp sẽ chọn chàng... Con chúng ta sau này sẽ trưởng thành rồi sẽ rời khỏi thiếp. Nó sẽ có bạn bè của nó, rồi sẽ cưới cô nương nó thích làm vợ, rồi sẽ có đứa nhỏ đáng yêu của nó. không có ta, nó vẫn sẽ sống vô cùng vui vẻ. Nhưng..."

Giọng nói của Đường Tứ Tứ hơi nghẹn ngào, rồi đột nhiên cất cao giọng:"Nhưng nếu không có chàng... Thiếp sẽ không thể nào sống được. Quân Cơ Lạc, chàng đúng là cái đồ trứng thối. Nếu thiếp chưa từng gặp chàng thì thiếp vẫn có thể sống. Nhưng sau khi đã gả cho chàng rồi, chàng bảo vệ thiếp quá tốt, thiếp không phải đấu tranh vì điều gì; không cần phải đấu đá mâu thuẫn với kẻ khác; không cần phải tốn tâm sức lấy lòng ai... hiện giờ thiếp biến thành kẻ ngu ngốc. Đây tất cả đều là tại chàng, chàng làm hư thiếp! Khiến thiếp không thể xa rời chàng!"

Từ góc độ của Quân Cơ Lạc, hắn thấy trên lông mi xinh đẹp của nàng đọng giọt nước mắt trong suốt. Trong lòng hắn ngổn ngang biết bao cảm xúc, nhất thời không biết phải làm sao với Đường Tứ Tứ.

"Thiếp nói cho chàng biết. Chàng biến thiếp thành kẻ ngu ngốc.Chàng lại mơ tưởng muốn bỏ thiếp mà đi. Nửa đời sau của chàng đều dùng để trả nợ cho thiếp! Mặc kệ sau này chàng làm sao, đều phải nhớ kỹ chàng nợ thiếp rất nhiều, khi còn chưa trả hết nợ thì chàng không được bị thương, không được chết, càng không được vứt bỏ hai mẹ con thiếp..." Giọng nói của nàng nghẹn ngào biểu hiện rõ tâm tình hiệntại của nàng.

Giờ ly biệt sắp tới, nàng thật sự không muốn rời xa nam nhân này. Quân Cơ Lạc bị lời của nàng làm cho sợ hãi, ôm chặt lấy nàng, kích động đáp:"Tứ Tứ, nàng yên tâm. Ta nhất định thực hiện ước hẹn của chúng ta. Nhưng còn nàng nữa, nhất định không được để nam nhân hư hỏng nào đó bắt đi mất. Ai nha, ta thực sự muốn nhốt nàng lại..."

Đường Tứ Tứ dựa sát vào lòng hắn, không biết là khóc hay cười, vừa khóc lại vừa bật cười.

Thanh Nhi giúp Quân Cơ Lạc chuẩn bị nước ấm. Quân Cơ Lạc tắm rửa thay quần áo từ sau bình phong đi ra, bỗng nhiên trong mắt sáng ngời. Trong phòng ngủ, Tiểu Xú Xú đã được bà vú bế ra khỏi phòng. Mà Đường Tứ Tứ đang ngượng ngùng ngồi bên mép giường. Nàng mặc một bộ quần áo trong suốt, tóc đen như thác đổ xuống trên bả vai.

Nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của Quân Cơ Lạc, Đường Tứ Tứ ngẩng đầu nhìn lên.

Cái gọi là ngắm mỹ nam dưới ánh trăng, ngắm mỹ nữ dưới ánh đèn chính là đây. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn chiếu xuống, lông mày của nàng như dãy nũi xanh xa xa, đôi mắt trong veo như làn nước, má hồng như hoa, đẹp đến nỗi tưởng chừng hắn đui mù hai mắt.

Quân Cơ Lạc đi đến trước mặt nàng, nghiêng đầu hỏi:"Tứ Tứ, không phải nàng đang quyến rũ ta đó chứ?"

Đường Tứ Tư cắn cắn môi đỏ mọng, trong lòng thoáng do dự, nhưng lại nghĩ ngày mai hắn rời đi rồi, rốt cục nàng vẫn lấy hết dũng khí mà đứng lên.

Màn che theo gió thổi bay bay, toàn bộ phòng ngủ có cảm giác như mê như say, Quân Cơ Lạc tưởng như tất cả ánh sáng đều chiếu lên khuôn mặt nàng vậy. Mấy sợi tóc tán bên má của nàng theo gió phất phơ như đang vuốt ve khuôn mặt hắn, khiến hắn cảm giác ngứa ngáy khó chịu.

"Tứ Tứ..." hắn gọi nàng.

Đường Tứ Tứ kiễng mũi chân, chủ động hôn lên cánh môi hắn.

Khó có khi nào nàng chủ động như vậy, Quân Cơ Lạc vừa mừng vừa lo, bỗng nhiên toàn thân như bốc cháy. Chỉ có nụ hôn không thể thỏa mãn tình yêu nồng nhiệt của hai người.

Quân Cơ Lạc ôm nàng cùng ngã trên giường. Đêm nay Tứ Tứ nhiệt tình như vậy khiến hắn như được ở vị trí cao nhất. hắn xoay người định kích thích nàng thì bị Đường Tứ Tứ giữ lại.

"Chàng đừng động, để thiếp..." Nàng đỏ mặt ngượng ngùng nói với hắn.

Bàn tay mềm mại của Đường Tứ Tứ ngốc ngếch vỗ về hắn qua lớp quân áo, nàng cố bắt chước cách lấy lòng của hắn với nàng rồi thực hiện trên hắn, trêu chọc một chút, mơn trớn một chút...

Từng ngọn lửa nhỏ tích tụ lại càng ngày càng nhiều, lúc nào cũng có thể phun trào.

Quân Cơ Lạc lim dim mắt, hưởng thụ loại kích thích cực hạn mà nữ nhân hắn yêu khơi gợi lên cho hắn. Tình triều dâng lên cao trào, hắn gầm nhẹ một tiếng, cơ thể hai người cùng nhau quay cuồng, sau đó hắn cúi đầu điên cuồng hôn nàng.

Thời điểm canh ba. Bên ngoài đã có tiếng gà trống gáy vang truyền đến. Quân Lạc một đêm không ngủ, lúc này nghe thấy âm thanh này thì liền biết đã đến lúc hắn phải khởi hành. hắn lưu luyến cúi đầu ngắm nhìn Đường Tứ Tứ vẫn đang say ngủ.

hắn gạt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán nàng, Quân Cơ Lạc cúi đầu xuống, trân trọng đặt một nụ hôn lên chiếc trán bóng của nàng.

hắn thở dài, nhỏ giọng lẩm bẩm:"Tứ Tứ, thực sự xin lỗi nàng. Ta sợ khi nàng tỉnh, ta sẽ lưu luyến khôngthể rời đi. Cho nên chỉ có thể âm thầm rời đi. Khi ta không có ở đây, nàng hãy chăm sóc con của chúng ta thật tốt! Còn nữa, nhất định phải chờ ta trở lại!"

Lòng Quân Cơ Lạc nặng nề.

hắn lưu luyến không nỡ, nhưng vì những ngày tháng sau này, lúc này chắn chỉ có một một lựa chọn là rời đi!

nhẹ nhàng đứng dậy khỏi giường, hắn rón rén mặc ngoại bào.

"Thùng thùng thùng" bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Quân Cơ Lạc quay đầu lại, cẩn thận nhẹ nhàng đi đến bên giường, đôi mắt thâm trầm ngắm nhìn Tứ Tứ, cuối cùng dứt khoát đi ra khỏi phòng.

Trong phòng ngủ, thời điểm Quân Cơ Lạc nhẹ nhàng đóng cửa lại, Đường Tứ Tứ ngủ mơ vô thức mếu máo, ôm chặt lấy chăn gấm, miệng vô thức hô "Cơ Lạc..."

Bầu trời vẫn còn tối mit mờ. Khi Quân Cơ Lạc đi ra khỏi phòng ngủ, ở bên ngoài hành lang, Thẩm Hoa Dung đang đợi hắn. Quân Cơ Lạc cúi đầu chỉnh trang lại quần áo trên người, hành lễ với bà, gọi bà mộttiếng "mợ".

Thẩm Hoa Dung mất hứng trừng mắt với hắn, nói:"Ta cũng đâu có già như vậy."

Quân Cơ Lạc cười khẽ.

Thẩm Hoa Dung phóng tầm mắt tới cây hoa hạnh bên ngoài mái hiên, trên cành cây đã nở rất nhiều hoa.

"Cơ Lạc, cậu của Tứ Tứ viết thư cho ta!" Thẩm Hoa Dung nói đến đây thì ngẩng đầu nhìn Quân Cơ Lạc"người mợ ta đây muốn nói cám ơn với con. Trần quốc như đầm rồng hang hổ, con có thể cứu hai cha con bọn họ ra chắc rằng đã tốn không ít sức lực."

Quân Cơ Lạc đứng khoanh tay, sóng vai cũng Thẩm Hoa Dung. Gió nhẹ sáng sớm khiến tinh thần con người không khỏi thêm tỉnh táo. Quân Cơ Lạc nhếch khóe miệng, thong dong nói:"Khách khí rồi. Con cứu Trì tướng quân và Trì công tử hoàn toàn chỉ vì lấy lòng Tứ Tứ mà thôi. Nếu Trì tướng quân và Trì công tử không phải người thân của Tứ Tứ, con sẽ không cứu hai người họ."

Thẩm Hoa Dung nở nụ cười, bà thực sự thưởng thức Quân Cơ Lạc.

"Mệnh của Tứ Tứ thực tốt mới có thể có được tướng công như con." Bà khen ngợi xuất phát tự đáy lòng. rõ ràng là hắn phải lao lực vượt qua muôn trùng khó khắn mới cứu được người ra. Nhưng hắn chỉ dùng một câu đem hết công lao của mình cho nương tử của hắn. nói như vậy thì bọn họ đương nhiên không thể bạc đãi Tứ Tứ. Nam nhân như vậy thực sự là có sức hấp dẫn. Có thể gả cho nam nhân như vậy, tuyệt đối là nữ nhân hạnh phúc.

Quân Cơ Lạc cười ôn hòa, trong con ngươi u ám cất giấu mưu tính. hắn ôm quyền cung kính nói:"Mợ, Tứ Tứ còn ít tuổi lại vừa mới làm mẹ, nhất định sau này có rất nhiều chuyện phải phiền đến người bận tâm giúp đỡ. Hy vọng trong khoảng thời gian con không ở đây, người có thể giúp con quan tâm chăm sóc nàng thật tốt."

Thẩm Hoa Dung khẽ thở dài, vẻ mặt buồn rầu nói:"Ai da. Ta sao lại sinh ra sớm như vậy, nếu tuổi còn trẻ thì có thể gặp được con rồi, chứ không phải gặp phải Trì Lệ Dập tính tình vừa không tốt vừa cứng đầu cứng cổ quái gở kia." nói xong còn vô cùng không câu nệ vỗ nhẹ vai hắn, hào sảng nói:"Nhưng con cứ yên tâm, tuy cậu của Tứ Tứ là lão già cổ quái nhưng chắc chắn ông ấy không bạc đãi Tứ Tứ. hiện tại Tiểu Xú Xú lại giống Tứ Tứ lúc nhỏ như vậy, lão già cổ quái kia nhất định sẽ vô cùng yêu thương chiều chuộng Tiểu Xú Xú. Có ông ấy che chở cho Tứ Tứ và đứa nhỏ, con có thể hoàn toàn yên tâm!"

Quân Cơ Lạc gật gật đầu:"Như vậy thì tốt quá!"

Thẩm Hoa Dung lại đột nhiên nhớ ra một việc, vội vàng hỏi:"Bây giờ Tứ Tứ cũng đã sinh đứa nhỏ ra rồi. Sau này ngươi định như thế nào? Chẳng lẽ thực sự để văn võ bá quan trong triều lấy máu nghiệm huyết thống hay sao? Đến lúc đó sẽ vô cùng bất lợi cho con và Tứ Tứ."

"Cái này con biết. Mợ cứ yên tâm, con đã cưới Tứ Tứ thì đương nhiên có thể bảo vệ được nàng. Lúc con trở về đã đưa cho nàng và con một vật." Khi Quân Cơ Lạc nói lời này, đôi mắt u ám hiện lên tia sáng, khiến Thẩm Hoa Dung không khỏi kinh diễm.

hắn cười cười nói với Thẩm Hoa Dung:"không còn sớm nữa, con phải sớm khởi hành thôi."

Thẩm Hoa Dung gật gật đầu, tiễn hắn ra khỏi phủ Cửu Thiên Tuế.

Sau khi Quân Cơ Lạc và Thẩm Hoa Dung vẫy tay cáo biệt, xe ngựa nương bóng đêm mà đi, lần này đinhất định thay đổi vận mệnh của hắn và Tứ Tứ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như hinh vui cua su sai, game danh caro đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với