Độc tôn tam giới

Chương 408: Tranh chấp thăng cấp 1

- Võ đạo cùng đan dược chi đạo, đều là Đại Đạo, khó phân cao thấp. Ai cũng có sở trường riêng, vậy sao không trực tiếp hỏi ý tứ của Thanh Yên tỷ tỷ? Sự tình hôn nhân, cuối cùng còn phải ngươi tình ta nguyện. Ninh cung chủ, ngài cảm thấy thế nào?

Ninh cung chủ mỉm cười, quan sát Liễu Thừa Phong, lại quan sát Giang Trần.

Phí lão đầu vỗ đùi:

- Diệu, diệu. Đan Phi tiểu thư không hổ là đệ tử của Diệp lão gia tử, kiến thức và khí độ không giống người thường. Dùng ta xem, đề nghị này rất tốt. Võ đạo cùng đan dược chi đạo, bọn hắn mỗi bên thắng một hồi, so cũng không có ý nghĩa. Vậy chỉ có thể dựa vào phương thức thứ ba phân thắng bại.

Sắc mặt Liễu Thừa Phong khó coi, đề nghị này của người ta, hợp tình hợp lý. Hắn thật sự tìm không thấy lý do gì phản bác. Chỉ phải cầu cứu nhìn lại sau lưng.

Hiện tại, hắn còn có một đòn sát thủ cuối cùng, cái kia chính là đệ tử Bảo Thụ Tông mời đến lần này.

Chuyện cho tới bây giờ, phải nhìn những đệ tử tông môn này, có thể thay đổi cục diện bất lợi của Càn Lam Bắc Cung hắn hay không. Tông môn đệ tử, đều không nói đạo lý, đối phó những người này, có lẽ vừa vặn phù hợp.

Lần này, Liễu Thừa Phong dựa vào nhân mạch của mình, còn có Thiết trưởng lão phân phó, đệ tử Bảo Thụ Tông được mời đến, có tất cả năm người.

Năm người này, dùng một trung niên nhân mũi Sư cầm đầu. Xem cách ăn mặc kia, hiển nhiên ở Bảo Thụ Tông có được địa vị nhất định.

Mà bốn người khác, tương đối trẻ tuổi một chút, nhưng cách ăn mặc đều là đệ tử hạch tâm.

Ở Bảo Thụ Tông, đệ tử cũng chia rất nhiều cấp độ.

Như đệ tử Tứ đại đạo tràng, trên danh nghĩa cũng là đệ tử của Bảo Thụ Tông, chỉ có điều, bọn hắn chỉ là Ngoại Môn Đệ Tử.

Mà tiến vào Bảo Thụ Tông, thì tính là Nội Môn Đệ Tử.

Nội Môn Đệ Tử lăn lộn tốt, có thể tấn thăng làm đệ tử hạch tâm.

Người nổi bật trong Đệ tử hạch tâm, nếu như được một ít cao tầng nhìn trúng, thì sẽ chọn làm đệ tử thân truyền.

Cao tầng không có khả năng chỉ có một đệ tử thân truyền. Ở trong đệ tử thân truyền, nếu có người được định truyền thừa y bát, là Chân Truyền Đệ Tử

Cho nên, chỉnh thể mà nói, ngoại trừ Ngoại Môn Đệ Tử ra, chỉ là đệ tử Bảo Thụ Tông, thì có bốn cấp độ.

Từng cấp độ, lại có Nhất Tinh đến Cửu Tinh, có thể nói là đẳng cấp sâm nghiêm.

Mỗi một cấp địa vị gì, đãi ngộ gì, cấp độ gì, đều có phân chia minh xác.

Cho nên, đừng nhìn cái gọi là Tam đại thiên tài của Càn Lam Bắc Cung, hiện tại nhiều nhất, cũng chỉ là Ngoại Môn Đệ Tử của Bảo Thụ Tông.

Chỉ có thông qua Bảo Thụ Tông tuyển bạt, tiến vào nội môn Bảo Thụ Tông, mới có thể trở thành Nội Môn Đệ Tử chính thức của Bảo Thụ Tông.

Nội Môn Đệ Tử có Tinh cấp bất đồng, đãi ngộ cùng địa vị, cũng là hoàn toàn bất đồng.

Bốn gã đệ tử này, đều là đệ tử hạch tâm, tầng thứ rất cao, không phải Nội Môn Đệ Tử bình thường có thể so sánh.

Mà trung niên nhân mũi Sư kia, cách ăn mặc hiển nhiên đã vượt ra thân phận đệ tử, nhìn tư thế kia, hẳn là nhân vật cao tầng trong Bảo Thụ Tông.

Loại nhân vật này, dùng mặt mũi của Liễu Thừa Phong, là tuyệt đối mời không đến.

Lần này Liễu Thừa Phong vì quan hệ thông gia, quả thực là năn nỉ Thiết Xán một phen. Là Thiết Xán tự mình phân phó, để cho một gã cung phụng đi cùng Liễu Thừa Phong.

Người cung phụng này, ở Bảo Thụ Tông là tầng giữa, coi như là nhân vật rất giỏi rồi, tại Bảo Thụ Tông, đệ tử nhìn thấy, đều phải dừng lại thi lễ.

Loại nhân vật cấp bậc này, nếu như không có Thiết trưởng lão phân phó, hắn căn bản khinh thường đến Vương Quốc thế tục, chớ nói chi là thay người cầu hôn.

Lần này tới trợ trận, hoàn toàn là vì mặt mũi của Thiết trưởng lão, là vì thúc đẩy Càn Lam Bắc Cung cùng Càn Lam Nam Cung quan hệ thông gia, là vì Thiết trưởng lão bố cục.

Dù sao, Càn Lam Bắc Cung là thế lực Thiết trưởng lão xếp vào Thiên Quế Vương Quốc. Nếu như Càn Lam Bắc Cung rơi đài, Thiết trưởng lão bố cục ở Vương Quốc thế tục, liền triệt để tan rã.

Với tư cách thủ hạ của Thiết trưởng lão, trung niên nhân mũi Sư này, hắn tự nhiên không thể ngồi yên không lý đến.

Thấy Liễu Thừa Phong phát ra tín hiệu cầu cứu, ánh mắt nhìn mấy đệ tử hạch tâm, ý bảo bọn hắn lên trận trước.

Quả nhiên, một gã đệ tử hạch tâm đứng dậy, khí tràng mười phần, ánh mắt đạm mạc, tràn ngập trên cao nhìn xuống, ở bên Giang Trần quét một vòng.

Sau đó, ánh mắt ngạo nghễ kia bắn về phía Ninh cung chủ.

- Ninh cung chủ, ta không biết ngươi do dự cái gì. Tiêu Vũ này, nhất định sẽ đi vào Bảo Thụ Tông đào tạo sâu, về sau tiền đồ vô lượng. Một Đan Dược Sư thế tục, dù có chút tiền vốn, lấy cái gì so với đệ tử Bảo Thụ Tông? Ngươi cũng là người Bảo Thụ Tông, loại sự tình này, còn cần cân nhắc sao?

Một đệ tử Bảo Thụ Tông khác cũng nói:

- Ninh cung chủ, hẳn là ngươi ở Vương Quốc thế tục ngốc lâu rồi, cũng lây dính tục khí của thế tục? Có lựa chọn gì, có thể so với võ đạo càng đáng giá sao? Một Đan Dược Sư lăn qua lăn lại trong thế tục, nói dễ nghe một chút, là Đan Dược Sư, nói không dễ nghe, là con sâu cái kiến.

- Một con sâu cái kiến, mời một ít người không biết cái gọi là đến trợ trận, liền để ngươi dao động? Ninh cung chủ, đạo tâm của ngươi, vẫn không đủ kiên định a.

Lại một gã đệ tử Bảo Thụ Tông thở dài.

Ninh cung chủ bị mấy đệ tử hạch tâm này quở trách, trong lúc nhất thời, lại không biết đối đáp như thế nào, cười khổ nhìn về phía Kiều Bạch Thạch.

Ninh cung chủ, tuy là Chấp Chưởng Giả đạo tràng thế tục, nhưng ở toàn bộ Bảo Thụ Tông, kia chỉ là nhân vật râu ria, chưa hẳn có quyền thế bằng mấy đệ tử hạch tâm này.

Ít nhất, ở Bảo Thụ Tông, Ninh cung chủ nàng tuyệt đối không nổi tiếng bằng mấy đệ tử hạch tâm này.

Người ta tuổi trẻ, có thiên phú, lại có chỗ dựa.

Tuổi trẻ liều lĩnh, không nhìn ngoại môn đạo tràng như nàng ở trong mắt, cũng là sự tình quá bình thường.

Người ta cuồng, nàng không thể cuồng. Nếu như nàng cuồng, thì sẽ đắc tội người nội môn, đắc tội những đệ tử hạch tâm này, đó là không sáng suốt.

Đan Phi nghe mấy đệ tử Bảo Thụ Tông này một cái so với một cái càng cuồng, lông mày kẻ đen cau lại, nhất là câu "Một con sâu cái kiến, mời một ít người không biết cái gọi là" kia, để cho trong nội tâm nàng không thoải mái.

Bất quá, nhớ tới Thái Phó đại nhân ngày thường dạy bảo, Đan Phi vẫn còn nhịn xuống, không có tranh giành vô vị.

Giang Trần lạnh lùng cười cười:

- Không biết cái gọi là? Năm chữ này, thật đúng là rất thích hợp các ngươi a. Mở miệng một tiếng con sâu cái kiến, mở miệng một tiếng thế tục. Ta xem mấy người các ngươi, tựa hồ cũng không có thoát ly nhân gian khói lửa a. Bảo Thụ Tông dưỡng, chẳng lẽ chỉ là loại não tàn lỗ mũi chỉ lên trời như các ngươi?

Mấy đệ tử Bảo Thụ Tông này, bọn hắn sớm đã quen cảm giác ưu việt của đệ tử tông môn, sớm đã quen vênh mặt hất hàm sai khiến với người trong thế tục, cao cao tại thượng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 17, tai sao doanh nghiep can marketing chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.