Dục vọng cố chấp của anh

Chương 11: Thổ lộ trên diễn đàn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Timy

" Lại là cậu ta?" Lục Đan Ngưng khá bất ngờ lên tiếng, " Quả thực trường học của chúng ta đúng là có minh tinh lưu lượng nha."

" Vỗn dĩ là vậy mà! Sinh hoạt trong trường quá nhàm chán, ngoại trừ ngắm trai xinh gái đẹp và hóng chuyện bát quái, còn có chuyện gì đáng để đại gia đây hứng thú hả?" Ninh Ngữ Mông gật đầu.

" Học tập nha! Cậu xem Yến Tử kìa. Đối với những người hay những chuyện phàm phu tục tử này không hề có hứng thú." Lục Đan Ngưng đeo tai nghe lên, tiếp tục xem phim.

" Hứ hứ...." Ninh Ngữ Mông làm mặt quỷ với Lục Đan Ngưng.

Kiều Trăn bất đắc dĩ lắc đầu, mở diễn đàn lên. Một cái tiêu đề " Hot" xuất hiện ngay trang chủ [ Để ý một anh chàng trẻ tuổi đẹp trai trong trường, nhưng cậu ta vẫn còn là vị thành niên thì phải làm sao?]

" Như cái tiêu đề. Chuyện là như vậy vào ngày khai giảng tớ đến trường rất sớm, sau đó đi đến chỗ báo danh, tại nơi đó đã gặp một nam sinh. Không sai, đó chính là nam thần. Cậu ấy đang cúi người điền đơn. Lúc ấy tờ chỉ nhìn thoáng qua sườn mặt đã cảm thấy người này lớn lên quá đẹp trai! Đương nhiên khi cậu ấy điền đơn xong ngẩng mặt lên, quả thự giống y như nhân vật thiếu niên đẹp trai trong truyện bước ra!

A a a a! Sao lại cao ráo đẹp trai như vậy! Khuôn mặt thì lạnh lùng! Vai rộng eo thon chân dài! Tớ còn nhớ rõ cậu ấy mặc áo phông trắng cùng quần đen, đeo balo cũng là màu đen. Lúc ấy trái tim nhỏ của tớ bắt đầu có con nai chạy loạn.

Đáng tiếc cậu ấy chẳng thèm liếc mắt tới tớ một cái liền bỏ đi mất rồi, ô ô ô ~.~

Thời điểm điền đơn tớ có lén nhìn thấy tên họ và ngành học của cậu ấy, tớ đã âm thầm nhớ kỹ. Khoảng thời gian sau, tớ đã biết lai lịch của cậu ấy. Nam thần của tớ không chỉ lớn lên đẹp trai, lại còn là học bá, thể thao cũng giỏi [ icon che mặt].

Nam thần cái gì cũng tốt, nhưng chỉ có một khuyết điểm...... cậu ấy còn chưa trưởng thành, hơn nữa còn chưa đủ 18 tuổi. Vấn đề là như vậy, tớ nên làm gì bây giờ?"

Có lẽ tiêu đề bài đăng quá mức chấn động, nhanh chóng đã có một đám người kéo vào bình luận.

L1: Làm cái gì là làm cái gì? Can đảm theo đuổi thôi.

Chủ bài đăng: Tuổi tác cậu ấy quá nhỏ, cảm thấy không hạ thủ được nha.

L3: Nói rất đúng, nếu như cậu xuống tay không biết chừng sẽ nắm chắc phần thắng ~.~ ha ha ha.

L4: Không sao đâu, đều đã vào đại học. Yêu đương là chuyện bình thường, cháu trai của tớ học tiểu học đã có bạn gái.....

L5: Căn cứ theo cách dùng ký hiệu của chủ bài đăng, cảm giác cậu không nên nghĩ đến tình yêu kiểu Platon....

( Tình yêu kiểu Platon là một kiểu tình yêu trong sáng, thuần khiết, chỉ có những mối liên hệ tinh thần và hoàn toàn không có quan hệ tình dục, đụng chạm xác thịt.)

Chủ bài đăng: [ icon che mặt] vậy là sao.....

L7: Học sinh cao trung cũng đã biết quan hệ, hiện giờ ai mà quản cậu?

L8: Khoang đã! Hình như tớ đã biết người chủ bài đăng nói là ai rồi! Nghe nói thời điểm biết tin cậu ta nhập học, các học tỷ vui mừng đến phát điên.

L9: Thông tin của chủ bài đăng quá ít, tớ cũng biết nha. Tiện thể nói một câu, tớ cũng thích cậu nam thần này.

L10: + 1 cho lầu trên.

L11: + 1 cho lầu trên.

L12: + 1 cho lầu trên.

L13: Mẹ nó, lầu trên các người đang nói cái bí mật gì vậy, tớ không hiểu?

L14: L13 phá hư đội hình, + 1 cho lầu trên nữa.

........

L181: Nữ sinh trường chúng ta đều biết sao? Xin cho tớ hỏi một câu ngu muội, người mà các cậu nhắc đến là nam hay nữ?

L182: Chỉ có tớ là không biết nam thần của chủ bài đăng là ai sao?

L183: Không thể nói, nếu không bài đăng sẽ bị hack mất. Mấy bài đăng lần trước đã bị hack mất tiêu rồi.

L184: Hả! Vì sao không thể nói? Chẳng lẽ nam thần của chủ bài đăng là chúa tể Voldemort sao?

( Đây là chân dung chúa tể Voldemort trong Harry Porter.)

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

L185: Voldemort..... Ta giết, tại sao ngươi có thể suy nghĩ như vậy?!

L186: Ha ha ha ha, chúa tể Voldemort đúng là chọc ta mắc cười. Ha ha ha ha.....

L187: Không được rồi....Cái cậu bình luận chúa tể Voldemort kia đứng lại! Cậu đi với tớ xếp hàng 1 tiếng đồng hồ mua cơm chiên nào!!!!

L188: Chủ bài đăng đâu? Tại sao không thấy nói gì?

L189: Chủ bài đăng đã bị vị huynh đài L184 chọc tức, đến mức phải vào bệnh viện cấp cứu rồi, xin đại gia niệm tình thông cảm.

L190: ha ha ha..... Tối nay đọc được bài đăng này, cười chết tớ!

L191: ha ha ha ha ha ha

.............

Tức khắc những bình luận về sau chỉ là icon mặt cười, tất cả đề là ha ha ha ha, kéo dài đến mấy trăm bình luận.

L755: Xin đại gia đừng cười nữa! Ta tới giải đáp thắc mắc đây! Hãy đến bài báo của [ tin tức S] sẽ tìm thấy câu trả lời.

L756: Ta cũng đến giải đáp thắc mắc của chủ bài đăng, nam sinh đạt hạng nhất trong cuộc thi chạy bộ tự do của đại hội thể thao.

.......

Trong khoảng thời gian ngắn ở phần bình luận của bài đăng đã có hơn một ngàn bình luận, có thổ lộ, có nghi vấn còn có những bình luận ha ha ha ha. Tóm lại là trăm hoa đua nở, cực kỳ náo nhiệt.

" Ha ha ha, má tôi ơi, tớ cười chết mất." Ninh Ngữ Mông ngồi bên cạnh Kiều Trăn xem phần bình luận của bài đăng, nhịn không được lại vỗ bàn cười to.

" Chúa tể Voldemort cũng thực quá khôi hài không phải sao? Ha ha ha..... Không được, tớ phải giữ lại bài đăng này, lúc không vui sẽ mở lên xem."

Kiều Trăn cũng cảm thấy buồn cười, bất quá vẫn nhắc nhở Ninh Ngữ Mông, " Cậu phải nắm chắc thời gian cười vui vẻ này đi, chờ bài đăng bị xoá đi cậu muốn đọc lại tìm niềm vui cũng không có đâu."

" Vậy hả." Ninh Ngữ Mông cũng nghĩ đến, " Mặc kệ đi, nó còn xuất hiện một ngày tớ lại đọc tìm niềm vui một ngày."

Theo như sự hiểu biết của Kiều Trăn đối với Hàn Tư Hành, phỏng chừng một lúc nữa cậu sẽ làm bài đăng này biến mất.

Nhưng chuyện cô không nghĩ tới chính là, thẳng đến buổi chiều ngày hôm sau cô vừa dùng bữa xong, bài đăng vẫn nằm nổi bật trên đầu trang của diễn đàn không hề biến mất, hơn nữa số lượng người bình luận càng không ngừng tăng lên.

Kiều Trăn khó hiểu, dự định buổi tối sẽ gặp Hàn Tư Hành hỏi một chút.

*

Tuy rằng đại hội thể thao đã kết thúc, nhưng Hàn Tư Hành vẫn nói muốn cùng Kiều Trăn tập chạy bộ. Có người chạy cùng, Kiều Trăn cũng không có lý do gì để từ chối, vì thế bọn họ vẫn hẹn thời gian địa điểm như cũ.

Nhưng trước buổi hẹn chạy bộ lại phát sinh một sự kiện, khiến cho Kiều Trăn hoàn toàn quên mất chuyện bài đăng.

Gần đây Lục Đan Ngưng có quen một người bạn trai ngoài trường, sớm đã đi ra ngoài hẹn hò. Còn Thu Yến đã đến thư viện để tự học, Ninh Ngữ Mông cũng nói phải đi đến câu lạc bộ phát thanh có chút việc.

Vì vậy trong phòng chỉ còn có một mình Kiều Trăn. Đột nhiên, Ninh Ngữ Mông từ bên ngoài trở về, đặt một xấp thư lên bàn.

Kiều Trăn kinh ngạc, " Đây là gì?"

Ninh Ngữ Mông bĩu môi, " Đều là thư tình viết cho Hàn Tư Hành."

" Tớ còn tưởng câu lạc bộ xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, thì ra là nhận được nhiều thư như vậy. Kết quả vừa nhìn thấy, tất cả đều gửi cho Hàn Tư Hành! Tớ lấy đưa cho cậu ta, cậu ta sống chết không nhận. Tớ đành phải cầm trở về phòng."

Kiều Trăn nhớ đến tình cảnh lúc còn học cao trung, cười nói, " Em ấy là như vậy, chưa bao giờ đọc thư tình của nữ sinh gửi cho mình. Tất cả đều bị ném vào thùng rác."

" Cũng thật lạnh lùng nha." Ninh Ngữ Mông cảm thán, " Không chừng những nữ sinh thích cậu ta nội tâm đều tan nát nhỉ?"

Kiều Trăn nhún vai, " Không còn cách nào khác."

" Này, cậu và Hàn Tư Hành quan hệ tốt như vậy, nếu nhờ cậu đưa thư này cho cậu ta được không? Cậu ta sẽ đọc không?" Đột nhiên đôi mắt Ninh Ngữ Mông tỏa sáng, như tìm ra được cách giải quyết.

" Không được, không được." Kiều Trăn liên tục xua tay, " Đừng có hại tớ!"

Loại sự tình này không phải trước kia Kiều Trăn chưa làm qua, lúc ấy bộ dạng tức giận của Hàn Tư Hành vẫn khắc sâu trong trí nhớ của cô.

Đó là thời điểm học cao trung, có một học muội giao tình rất tốt với Kiều Trăn thích Hàn Tư Hành. Cô ấy biết Hàn Tư Hành không bao giờ đọc thư tình, vì thế đem hết hy vọng đặt lên người Kiều Trăn, còn ủy thác Kiều Trăn đưa bức thư đó giao cho Hàn Tư Hành, còn bắt cậu phải xem.

Bức thư tình này cô ấy đã phải suy nghĩ thật lâu mới viết được, tình cảm chân thành tha thiết, lời văn động lòng người, cô ấy không tin Hàn Tư Hành đọc xong mà không có cảm giác xúc động nào.

Kiều Trăn vì giao tình của hai người, cho nên đã đồng ý. Vì thế, sau tiết tự học buổi tối, Kiều Trăn và Hàn Tư Hành theo thường lệ trở về cùng nhau. Đến lúc sắp chia tay, Kiều Trăn lại gọi Hàn Tư Hành, lấy thư tình trong cặp đưa cho cậu, bảo cậu về nhà xem.

Thời điểm Hàn Tư Hành nhận được bức thư rất vui vẻ, sau đó nhìn chằm chằm bìa thư ánh mắt lại trầm xuống, biểu tình càng ngày càng khó coi. Hành lang thật tối, nhưng sắc mặt cậu còn tối hơn.

Kiều Trăn nhìn thấy khuôn mặt cậu trở nên tối tăm, trong lòng bất giác kinh hãi. Không đợi cô nói gì, đôi mắt đen nhánh của cậu đã nhìn chằm chằm vào cô, không nói lời nào đem bức thư xé thành từng mảnh nhỏ.

Kiều Trăn vô cùng kinh ngạc, bất giác nói: " Tư Hành...."

Cậu với gương mặt âm trầm đem những mảnh vụn nhét vào tay Kiều Trăn, hơn nữa còn lạnh lùng nói nhỏ một câu vào tai cô.....

" Cậu ta nói cái gì?" Ninh Ngữ Mông tò mò hỏi.

Sắc mặt Kiều Trăn đỏ lên, " Không có gì. Chỉ là nói những lời uy hiếp tớ thôi. Cậu không biết bộ dạng lúc đó của em ấy có bao nhiều đáng sợ đâu, nói tóm lại tớ sẽ không bao giờ làm loại việc đưa thư tình này nữa."

Kiều Trăn lắc đầu, tên nhóc thối tha kia sẽ lại đe doạ mình.

" Ư......" Ninh Ngữ Mông thất vọng, chỉ vào xấp thư tình hồng nhạt, " Vậy chúng phải làm sao bây giờ?"

" Chỉ có thể vứt đi." Kiều Trăn tỏ vẻ thương cảm mà không thể giúp được gì.

" Haizzz." Ninh Ngữ Mông thở dài vài tiếng, cảm thán một câu, " Thiếu nữ đối với chuyện tình cảm đều mơ mộng nha! Đầu năm nay, tất cả mọi người đều dùng điện thoại nhắn tin, cực khổ viết thư tình bằng tay thật là có lòng. Tớ có chút không đành lòng vứt đi."

" Vậy cậu cứ giữ chúng lại, ngày nào đó em ấy thay đổi chủ ý sẽ giao lại cho em ấy." Tuy rằng Kiều Trăn cảm thấy cái đề nghị này không có cơ hội dùng đến.

" À, ý hay!" Ninh Ngữ Mông vui vẻ trở lại, " Cứ làm như vậy! Có hy vọng vẫn còn hơn không!"

" Ừ." Kiều Trăn nhìn đồng hồ, " Tớ phải đi tập chạy bộ đây!"

Cô thay quần áo đang muốn mở cửa, không ngờ trùng hợp Thu Yến cũng mở cửa bước vào.

" Yến Tử?" Kiều Trăn kinh ngạc, " Hôm nay cậu trở về sớm vậy?"

" Trăn Trăn, tớ có chuyện muốn nhờ cậu." Sắc mặt Thu Yến có chút vội vàng, " May là cậu chưa đi."

" Chuyện gì vậy?"

" Có thể giúp tớ đưa cái này cho Hàn Tư Hành không?" Thu Yến lấy trong túi xách ra một bức thư xếp hình trái tim cho Kiều Trăn.

Kiều Trăn nhìn bức thư màu hồng, chần chừ hỏi: " Đây, đây là....."

Thu Yến vội giải thích, "Không phải của tớ. Là của một học muội cùng quê với tớ, năm nay em ấy cũng học năm nhất. Lại học khoa công nghệ thông tin, nhưng ngày thường em ấy cũng ít khi gặp được Hàn Tư Hành, cũng không có can đảm đưa cho cậu ta. Cậu có thể giúp tớ đưa cái này cho cậu ta không?"

" Tớ...." Kiều Trăn do dự nhìn củ khoai lang bỏng tay này, cô vừa mới nói không đồng ý đưa thư tình với Ninh Ngữ Mông. Nhưng đối với Thu Yến, cô lại không thể nói nên lời từ chối....

" Ai nha, làm sao bây giờ?" Ninh Ngữ Mông nghe thấy chuyện bọn họ nói với nhau, vui sướng khi thấy người gặp hoạ nói.

" Không, không được sao?" Thu Yến thành khẩn nhìn cô, " Chuyện này hẳn không khó phải không? Trăn Trăn..... tớ đã đồng ý với học muội......" Đôi mắt Thu Yến tràn đầy kỳ vọng.

" Đúng vậy, Trăn Trăn. Chẳng lẽ Hàn Tư Hành còn có thể ăn thịt cậu sao? Đừng do dự nữa Trăn Trăn!" Ninh Ngữ Mông nhìn bộ dạng của hai người đứng trước mắt, thái độ của Hàn Tư Hành đối với Kiều Trăn tốt như vậy. Cô ấy không tài nào tưởng tượng ra bộ dạng hung thần sát khí của Hàn Tư Hành đối với Kiều Trăn.

" Tớ...." Kiều Trăn lại nhắm mắt nhớ lại những lời nói khi đó của Hàn Tư Hành.

Đã qua lâu như vậy, hẳn là cậu cũng không nhớ rõ bản thân đã nói cái gì? Lại nói, nếu nhớ rõ, bản thân mình không làm điều đó, chẳng lẽ cậu có thể ép buộc mình được sao?

Nghĩ vậy, Kiều Trăn bình tĩnh lại, hạ quyết tâm. " Được thôi!" Cô nhận lấy bức thư đó, " Nhưng đây là lần cuối tớ giúp việc này, về sau những loại chuyện như vậy đừng tìm tớ nữa."

" Được." Thu Yến thở phào nhẹ nhõm, " Từ đây về sau tớ sẽ không làm như vậy nữa."

*

Kiều Trăn đem thư tình đi đến sân thể dục, sau khi chạy bộ xong, cô lại lấy nó ra.

Hàn Tư Hành nhận lấy, cười nói: " Đây là cái gì? Còn có thể xếp thành hình dạng này sao?"

Cậu lật qua lật lại bức thư, đột nhiên ánh mắt chợt phát sáng, dường như hiểu được thứ trong tay mình là gì, sau đó cậu lại buông tay xuống.

Kiều Trăn ngơ ngác nhìn hành động này của cậu, trong lòng có chút khẩn trương. Cô thấy nụ cười trên mặt cậu dần dần biến mất, sau đó lại trầm mặc.

" Trăn Trăn, còn nhớ những gì em đã nói không?" Âm thanh Hàn Tư Hành trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu Kiều Trăn.

Kiều Trăn cúi thấp đầu, rồi nhẹ lắc đầu, giả ngu, " Không nhớ rõ."

" Không nhớ rõ?" Hàn Tư Hành khẽ cười một tiếng, " Để em đây nhắc lại cho chị nhớ nhé."

Giọng nói trầm thấp của cậu vang lên trong sân vận động vào ban đêm lại rất rõ ràng, " Nếu chị lại tiếp tục đưa thư tình cho em, chị phải đọc bức thư đó cho em nghe....."

Hàn Tư Hành cúi thấp người, vành tai Kiều Trăn đã ửng đỏ còn bổ sung thêm một câu quan trọng để làm cho Kiều Trăn sợ hãi, " Phải dùng chính danh nghĩa của chị mà đọc nó."

Nói xong, cậu nắm lấy tay Kiều Trăn, đem bức thư đó đặt vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cô.

Tay cậu thật ấm, cơ thể tỏa nhiệt. Giống như nhiệt độ cơ thể của ác ma đầy mê hoặc, cũng giống hơi thở của thiên sứ thuần khiết, cậu liếm môi, khoanh tay lại, " Bắt đầu đi, Trăn Trăn."

—-—————//—//——————

* Tác giả có lời muốn nói: Nghĩ đến Tư Hành. Chúa tể Voldemort. Thao tác của Tư Hành o(* ̄︶ ̄*)o

* Editor: Hành Hành đẹp trai thế này mà dám nghĩ em nó giống Voldemort mới ghê 😂😂😂
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay mau tu, cay truc nhat những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn