Dược thần

Chương 245: Lôi Nặc, tử kỳ của ngươi đã đến!


Vừa nghĩ tới nếu như đạt được Linh Tôn dược tề, chính mình một mực kẹt tại ngũ giai cao cấp Linh Dược tông sư tiếp theo thành là lục giai cấp thấp Linh Dược tôn sư, trong lòng La Bá Tỳ cảm thấy sôi sục trong lòng.

Tuy rằng phi hành linh kỹ cũng vô cùng trân quý, nhưng đối với tại một vương quốc mà nói, không thể nghi ngờ là không giá trị bằng một gã lục giai cấp thấp Linh Dược tôn sư.

- La Bá Tỳ đại sư đã hào sảng như thế, ta cũng không nói nhiều nữa, Thiểm Lôi chi dực này ta nhận!

Kiệt Sâm không chút do dự lên tiếng nói.

Trên mặt La Bá Tỳ lập tức lộ ra một vẻ cuồng hỉ, mà các Linh Dược đại sư còn lại trong đại sảnh nguyên bản thấp thỏm không yên, hiện giờ trong lòng là một mảnh tro tàn.

Nhưng mà trong lòng bọn hắn đều không thể không thừa nhận giá trị của phi hành linh kỹ là lớn nhất trong số các bảo vật trong này, nhưng không thể nghi ngờ đối với bất kỳ một Hoàng Linh Sư thất giai trở xuống là một chuyện hấp dẫn nhất.

Kiệt Sâm đã chọn vật phẩm, các Linh Dược đại sư còn lại, đều vô cùng tiếc nuối đem vật phẩm của mình thu trở về, trong ánh mắt toát ra tiếc hận thật sâu.

Có một cơ hội tấn cấp tốt như thế đặt trước mặt họ mà đám người không cách nào bắt lấy, đây cũng là một chuyện đáng buồn tới cỡ nào chứ?

Một canh giờ về sau, giao dịch hội cuối cùng kết thúc, mà lần này Linh Dược Sư đại hội theo đại sư giao dịch hội chấm dứt cũng rốt cục hoàn toàn hạ màn.

Lần này Linh Dược Sư đại hội, Linh Dược Sư tuổi trẻ tuổi trẻ đến từ Tây Bắc chư quốc dự thi hơn một ngàn người, các Linh Dược đại sư mấy chục, trong vòng vài ngày kế tiếp đều lần lượt rời đo.

Có người vui mừng có người lo, những Linh Dược Sư đến từ Tây Bắc chư quốc hoặc là mừng rỡ, hoặc là cảm khái, hoặc là rung động, hoặc là tiếc nuối, trong lòng đều suy nghĩ ngàn vạn rời khỏi Tạp Mai vương thành.

Nhưng mà bất kể như thế nào, những thành viên đoàn đại biểu đến từ Tây Bắc chư quốc cùng với dân chúng quốc gia khác đến vương thành Tạp Mai quan sát Linh Dược Sư đại hội, cho dù là sống hết cả quãng đời còn lại đều sẽ không quên một cái tên.

Kiệt Sâm!

Một yêu nghiệt nghịch thiên quật khởi trong lần Linh Dược Sư đại hội này.

Biên cảnh Đông Phương Tây Bắc chư quốc.

Đây là một dãy núi nguy nga, sơn mạch trùng điệp kéo dài tít tầm mắt, quái thạch lởm chởm, liên miên không dứt.

Tại đây là nơi hỗn loạn nhất trong những khu vực hỗn loạn của vùng Tây Bắc - Tam Vạn Lý Hoành Đoạn Sơn Mạch, đồng thời cũng là đường phải đi qua tới đại lục trung tâm của Tây Bắc chư quốc.

Nơi này nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, vô số Linh Thú hung tàn chiếm giữ trong núi lấy chuyện ăn thịt người ra làm thú vui, nhưng mà ở chỗ này nguy hiểm nhất đấy, cũng không phải là những Linh Thú tràn ngập thú tính mà là bọn cường đạo chiếm giữ từng cái cứ điểm tại vùng núi này.

Những cường đạo này ngăn chặn ở một ít hiểm yếu chi địa tại sơn mạch sau đó đi cướp bóc người đi đường cùng thương đội, đốt giết hành hạ, việc ác bất tận, hành vi cực kỳ hung tàn.

Tây Bắc chư quốc đã từng điều động quân đội nhiều lần tiến về trước sơn mạch tiêu diệt, sau đó ở bên trong Hoành Đoạn sơn mạch tung hoành ba vạn thường thường tiêu diệt một chỗ cường đạo thì lại có một chỗ khác mọc lên, ngược lại càng thêm hung tàn, lại cộng thêm bọn cường đạo đối với địa hình sơn mạch rất tinh tường, gặp được quân đội liền hướng trong núi sâu trốn mười ngày nửa tháng mới trở ra.

Dần dà, chính là Tây Bắc chư quốc cũng bất lực trước điều này.

Giờ phút này là lúc sáng sớm, sương mù tràn ngập sơn cốc làm cho người ta cảm giác một loại hư thối ẩm ướt.

Trên đường thâm sơn u tĩnh đột nhiên xuất hiện bốn người cưỡi Bạch Mã chậm rãi đi trên sơn đạo, tựa hồ cũng không có đem Hoành Đoạn sơn mạch vô cùng hiểm ác toàn bộ Tây Bắc này ai nghe thấy cũng phải biến sắc để vào mắt.

Đầu lĩnh là một trung niên nhân mày rậm mắt kiếm một thân đoản sam màu nâu xám, sắc mặt ngạo khí hoành lộ, rất có uy thế, mà ở bên cạnh hắn là một lão giả tóc xám, trên mặt hiện đầy nếp nhăn, hai mắt đục ngầu, chỉ là ở trong chỗ sâu đôi mắt ngẫu nhiên hiện lên một tia tinh mang làm cho người ta không thể khinh thường.

Mà đi theo phía sau hai người là hai gã đàn ông trung niên mặc áo giáp, ánh mắt bộc lộ tài năng khí thế cường đại, nhưng mà trong đội ngũ bốn người này dường như là hộ vệ mà thôi.

- Tam Trưởng Lão, hẳn là gia tộc còn không tin được ta sao, một tiểu gia tộc của vương quốc không cần Tam Trưởng Lão ngươi tự mình chạy đến đây.

Trung niên nhân nhìn lão giả bên cạnh, trong ánh mắt toát ra một tia không thèm để ý.

- "Áo Cổ Tư Đô, cũng không phải là gia tộc không tin được ngươi, tính tình của ngươi ta còn không biết sao, gia tộc là sợ ngươi đến lúc đó chẳng những tru sát Lôi Nặc không được mà ngay cả toàn bộ Áo Lan Đa vương quốc đều tiêu diệt.

Lão giả chậm rãi lên tiếng.

- Ha ha, nếu Áo Lan Đa vương quốc không thức thời lời, ta cũng thật sự có ý đó.

Áo Cổ Tư Đô cao giọng cười to.

- Hừ!

Lão giả hừ lạnh một tiếng:

- Áo Cổ Tư Đô, ngươi muốn chết thì không có việc gì, chớ liên lụy gia tộc, song tháp đã định ra quy củ người trên đại lục không ai nào dám vi phạm, chính là ngay cả Đế Quốc cũng không dám không tuân, ngươi cũng đừng quên!

Nghe được cái tên này, nguyên bản vẻ mặt Áo Cổ Tư Đô đang rất ngạo khí đột nhiên thân thể không khỏi nhẹ nhàng chấn động, trong hai tròng mắt toát ra một đạo thần thái khó hiểu ẩn ẩn làm như toát ra một tia sợ hãi, trong miệng thì thào lên tiếng:

- Song tháp!!

Bốn người này chính là đám người Áo Cổ Tư Đô của Đạo Tư gia tộc trong Hiên Dật Quận Thành từ Khai La Đế Quốc, lúc trước Áo Cổ Tư Đô một người ly khai quận thành, sau đó Đạo Tư Tát Lợi Tam Trưởng Lão lại dẫn hai gã hộ vệ chạy tới, sợ Áo Cổ Tư Đô lần này tiến về Áo Lan Đa vương quốc làm ra chuyện coi trời băng vung.

- Ừ.

Ngay tại thời điểm mấy người chậm rãi đi ở trên đường thì trong lúc này, lông mày Áo Cổ Tư Đô không khỏi nhẹ nhàng nhăn lại, xa xa truyền đến một hồi thanh âm chém giết cùng khóc rống mơ hồ.

- Con sâu cái kiến!

Khóe miệng Áo Cổ Tư Đô lộ ra một tia cười lạnh nhàn nhạt, hắn thúc ngựa về phía trước mau chóng đuổi theo.

- Áo Cổ Tư Đô này thật là...

Tát Lợi không khỏi nhíu mày lên tiếng thở dài.

Áo Cổ Tư Đô chạy rất nhanh, trong chớp mắt đã tới địa phương đánh nhau, chỉ thấy ở phía trước ở bên trong, khe núi cách đó không xa một đám gần trăm người cường đạo đang điên cuồng công kích một thương đội ước chừng hơn năm mươi người.

Trong khe núi nằm ngổn ngang không ít thi thể, ước chừng có hơn năm mươi người, trong đó tuyệt đại đa số đều mặc quần áo và trang sức của thương đội hộ vệ, chỉ có một số ít là cường đạo.

Hơn năm mươi người còn lại đứng bên cạnh chiếc xe ngựa tạo thành một vòng tròn, không ít người trên người máu tươi giàn giụa, vô cùng chật vật, trong ánh mắt đều mang theo một tia bi thiết.

- Móa nó, bay đâu, không biết như thế nào mà cứ nghĩ tới Mỹ Hầu Vương. Nam nhân giết toàn bộ chỉ để lại nữ nhân trẻ tuổi, ha ha!

Một đại hán râu quai nón trên mặt có một vết sẹo dài, trên vai thì vác một thanh cự kiếm hưng phấn gầm rú chỉ huy.

Dưới sự chỉ huy của đại hán, hơn ba trăm tên cường đạo lập tức không ngừng đánh thẳng vào công kích tới hơn năm mươi người của thương đội vô cùng dũng mãnh.

- Người nào??

Áo Cổ Tư Đô mới vừa xuất hiện, liền bị cường đạo phát hiện, lập tức, hơn mười cường đạo cầm trong tay vũ khí liền vây Áo Cổ Tư Đô lại.

Cường đạo nơi này hoành hành tại hoành Đoạn sơn mạch, bỗng nhiên xuất hiện một kẻ trung niên nhân độc hành quỷ dị như vậy, trong mắt hơn mười người cường đạo đều mang theo một tia cảnh giác, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

- Hả?

Cường đạo thủ lĩnh đứng ở trên tảng đá lớn cũng trừng lớn mắt nhìn qua.

- Kẻ nào?

Khóe miệng Áo Cổ Tư Đô nhếch lên một tia cười lạnh, trong hai tròng mắt lóe lên tinh mang.

Vù!!!

Hơn mười tên cường đạo vây quanh Áo Cổ Tư Đô chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một đạo quang mang, đang còn bên trong ngạc nhiên thì đột nhiên một cỗ cảm giác đau đớn mạnh mẽ từ phần eo của bọn hắn truyền đến, hơn mười người cường đạo cúi đầu xuống nhìn lại.

Ah!

Thanh âm đau nhức tê tâm liệt phế lập tức phóng lên tận trời trong khe núi.

Đó là một cỗ gầm rú vô cùng kinh hãi cùng tuyệt vọng, thanh âm của mười người lập tức áp chế cả 300 tên cường đạo chém giết cách đó không xa.

Lập tức toàn bộ hành động chém giết bên trong khe núi lập tức dừng lại, ánh mắt tất cả đều mọi người tất cả đều trong chốc lát rơi vào người Áo Cổ Tư Đô.

Chỉ thấy hơn mười tên cường đạo vây quanh Áo Cổ Tư Đô lúc trước giờ phút này toàn bộ đều bị chém ngang lưng, thân hình bị chia làm hai đoạn, máu tươi nội tạng chảy đầy đất, trên mặt đất không ngừng kêu thảm, trong thanh âm tràn đầy sợ hãi cùng thống khổ.

- Ngươi...!!!

Cường đạo thủ lĩnh lập tức ngây ngẩn cả người, thực lực của hắn đã đạt tới ngũ giai trung cấp Tông Linh Sư rõ ràng trước đó ngay cả động tác của phương đều không có thấy rõ.

Mà 300 tên cường đạo cũng không có nhìn thấy hình ảnh Áo Cổ Tư Đô động thủ, chứng kiến huynh đệ mình bị giết, đám người giết đỏ cả mắt trong ánh mắt đều tràn đầy phẫn nộ.

- Giết!!!

Trong 300 tên cường đạo lập tức chạy ra hơn năm mươi người, trong miệng gầm thét, trong tay quơ vũ khí còn đang dính máu hướng về Áo Cổ Tư Đô bay vút mà đến.

- Con sâu cái kiến ah, luôn tự cao tự đại như vậy.

Khóe miệng Áo Cổ Tư Đô nhẹ nhàng nhếch lên, một tia khinh miệt cùng khinh thường xẹt qua trong mắt của hắn. Lập tức hắn đã động.

Quay mặt về phía hơn năm mươi tên cường đạo tản ra sát khí khủng bố, hai tay của Áo Cổ Tư Đô làm một động tác đẩy mạnh về phía trước.

Một đạo lực lượng vô hình màu vàng đất đột nhiên từ hai tay của hắn nhộn nhạo phóng ra, giống như hòn đá rơi vào mặt hồ tạo nên từng cơn rung động cuốn về phía năm mươi tên cường đạo đang điên cuồng vọt tới.

- Ông!!!

Trong vô thanh vô thức, hơn năm mươi tên cường đạo giống như là bị lưỡi dao khổng lồ vô hình chém trúng, toàn bộ đứt nửa người mà ngã xuống.

Ah!

Có tiếng kêu thảm thiết kinh thiên lập tức vang lên rồi quanh quẩn thật sâu trong khe núi, bọn cường đạo lúc trước còn sinh long hoạt hổ giờ phút này thì vô cùng điên cuồng kêu gào mà ngã nhào trên đất, đau đớn kịch liệt để cho bọn họ không ngừng vặn vẹo lăn lộn, máu tươi giàn giụa, bô dạng vô cùng khủng bố.

- Trốn!

Cường đạo thủ lĩnh phát ra một tiếng gào thét hoảng sợ, cả người hắn đã nhoáng lên hướng vào bên trong khe núi sâu chạy như điên. Ở bên trong, 300 tên cường đạo hiện giờ còn có hai trăm tên cũng vô cùng hoảng sợ, vũ khí trong tay nhao nhao ném bay ra ngoài, hướng về trong núi sâu chạy đi, nguyên một đám hận không thể mọc thêm mấy cái chân nữa.

Thân thể Áo Cổ Tư Đô trong lúc đó nhảy lên trên không trung, trong ánh mắt tràn đầy đạm mạc, lập tức tay phải lật úp xuống hướng phía dưới.

Oanh!!!

Không khí cũng nhịn không được rung động, kích thích đạo đạo rung động, một dấu bàn tay cực lớn phạm vi mấy chục mét lập tức xuất hiện cứng rắn áp xuống mặt đất, mấy chục cường đạo tại một chưởng này bị đập trở thành một đống thịt nát.

"Oanh " "Oanh " "Oanh "

Theo Áo Cổ Tư Đô không ngừng lật tay, thịt nát, chỉ còn lại cường đạo thủ lĩnh sắp vào trong rừng sâu.

- Còn một chút, còn một chút nữa thôi là tiến vào trong rừng rồi.

Trong lòng đại hán trung niên giận dữ hét, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi, trong lúc đó, một đạo linh lực ba động lập tức từ sau lưng của hắn đánh úp lại.

Rống!!!

Cường đạo thủ lĩnh rống lên một tiếng giận dữ, ngũ giai trung cấp linh lực trong cơ thể lập tức kích động mà ra, hai tay cầm Cự Kiếm mạnh mẽ bổ ngược về phía sau, một đạo linh lực hào quang màu đỏ rực lập tức từ trên người của hắn cùng trên thân cự kiếm cuồng bạo mà ra.

Phanh!!!

Xa xa một cỗ cự lực mạnh mẽ truyền đến, cường đạo thủ lĩnh trợn trừng tròng mắt lộ ra một tia khó có thể tin được, linh lực ngũ giai trung cấp quán thâu vào Tinh Cương Cự Kiếm lập tức rách nát, sau một khắc cả người hắn cũng bị cỗ cự lực này đánh xuống đất, phá thành mảnh nhỏ biến thành thịt nát đầy đất.

- Con sâu cái kiến hèn mọn thì căn bản không xứng sống trên cõi đời này.

Trong miệng Áo Cổ Tư Đô lẩm bẩm lên tiếng, thân hình chậm rãi bay xuống mặt đất, trở mình lên ngựa, nhẹ nhàng nhìn mười mấy tên thành viên thương đội còn sót lại.

cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Áo Cổ Tư Đô, thân thể của mười mấy tên thành viên thương đội không khỏi chấn động, không ít người càng giật mình đặt mông ngồi trên mặt đất, thân thể phát run.

Lúc trước Lúc trước mấy trăm tên cường đạo vây công biết rõ hẳn phải chết, đám người còn có thể phấn khởi phản kháng, giờ khắc này, sắc mặt họ vô cùng hoảng sợ, trong ánh mắt không có nửa phần dũng khí.

Cách khe núi đó không xa, đám người Tát Lợi thời điểm lúc này mới chậm rãi chạy đến.

Chứng kiến khe núi tràn đầy đống bừa bộn, lông mày Tát Lợi không khỏi nhẹ nhàng nhăn lại, bất quá lại cũng không nói gì thêm.

Cùng Áo Cổ Tư Đô tụ hợp, một chuyến bốn người lần nữa hướng về phía trước chậm rãi chạy tới.

- Ma quỷ! Ma quỷ!

Nhìn bóng lưng bốn người Áo Cổ Tư Đô đi xa, mười mấy tên thành viên thương đội được cứu thần sắc vặn vẹo, trong miệng hoảng sợ thì thào lên tiếng!

Mấy ngày sau, bốn người ra khỏi Hoành Đoạn sơn mạch, xuất hiện tại biên cảnh Tây Bắc chư quốc Đông Phương.

Nhìn qua thảo nguyên mênh mông trước mặt, trong miệng Áo Cổ Tư Đô thì thào lên tiếng:

- Cuối cùng đã tới ah, Tây Bắc chư quốc, Áo Lan Đa vương quốc đoán chừng cũng không xa a.

- Lôi Nặc, lúc này đây, tử kỳ của ngươi đã đến!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 4 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như vova trong gio ke chuyen, teo lay vo nga?? rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status