Dược thần

Chương 345: Cấm linh lĩnh vực (2)


Nét chữ quen thuộc, vừa nhìn đã biết là do Thí thần Nạp Địch Mẫu lưu lại.

- Ha ha, đầu tiên chúc mừng các ngươi có thể đến được nơi này, nếu các ngươi có thể đến được nơi này, chứng minh các ngươi và Nạp Địch Mẫu ta có duyên với nhau, ta nghĩ mọi người đều nhìn thấy, quảng trường trước mặt mọi người tổng cộng có bốn đầu, bên trái có hai đường quang môn, bước vào đường quang môn bảy màu bên trái, các ngươi sẽ nhận được khảo hạch, khảo hạch kết thúc, căn cứ biểu hiện các ngươi, sẽ có được phần thưởng xứng đáng, còn đường quang môn bạch sắc kia, là sau khi các ngươi nhận được phần thưởng, rời khỏi thông đạo của mình, bước vào quang môn bạch sắc đó, các nhươi sẽ được truyền tống ra ngoài...

- Về phần cầu thang bên phải dẫn đi đâu các ngươi không cần biết, nhận phần thưởng rồi trực tiếp rời đi, tuyệt đối không được vọng tưởng bước vào cầu thang bên phải, trên cầu thang đó, ta bố trí cấm linh lĩnh vực, nếu các ngươi muốn thử cũng không sao, nhưng, ta khuyên các ngươi, tuyệt đối không được vào sâu, một khi đã bước vào sâu trong cầu thang, thập tử vô sinh!

- Thập tử vô sinh.

Bốn chữ này long phi phương vũ, tràn ngập khí thế sát lục, khiến mọi người trong lòng tràn ngập kiêng kị, không dám có chút vi phạm.

Chúng nhân hướng ánh mắt sang hai đầu quảng trường.

Bên trái quảng trường, có hai cánh quang môn, một cánh bảy màu, cánh còn lại là màu trắng, còn bên phải quảng trường, thì là một cầu thang không biết dẫn đến nơi nào sâu trong sương mù.

- Linh vực cấm linh, lĩnh vực cấm linh trong truyền thuyết?

Kiệt Sâm mặt lộ vẻ chấn động, không tự chủ được nhìn sang cầu thang đầu bên kia.

Ở Tư Đặc Ân đại lục, bát giai đê linh sư có thể điều khiển thiên địa linh nguyên tố, tổ thành nguyên tố kết giới, còn cửu giai thánh linh sư, thì có thểhình thành một lĩnh vực xung quanh mình.

Nhưng lĩnh vực cấm linh khác với linh vực mà thánh linh sư phong thích, cấm linh, cấm linh, tất cả linh sư bước vào phiến lĩnh vực này, linh lực và linh trí trong người đều bị loại trừ, không thể thuyên chuyển được nữa, trở thành một người bình thường.

Kiếp trước, Kiệt Sâm cũng từng nghe nói về lĩnh vực cấm chế trên cổ tịch, chỉ có điều chưa được tận mắt nhìn qua. Bây giờ nghe Nạp Địch Mẫu nói cầu thang bên kia có lĩnh vực cấm chế, nên không khỏi có chút hiếu kì.

Từ từ đến gần cầu thang, không cần bước lên nó, Kiệt Sâm đã cảm thấy, linh lực trong kinh mạch tốc độ vận chuyển đột nhiên trở nên chậm chạp.

Giống như, linh lực vốn dĩ như là nước chảy, đột nhiên biến thành thủy ngân cực nặng, khó có thể thôi động, linh thực vốn dĩ cực kì mẫn cảm, cũng giống như chớp mắt nặng tựa ngàn cân, điều động cực kì khó khăn.

- Vèo! Vèo!

Trong lúc Kiệt Sâm định bước lên cầu thang triệt để cảm nhận lĩnh vực cấm chế, một đường lưu quang đột nhiên lướt đến, chặn trước mặt Kiệt Sâm.

Chính là Cư Lý gia tộc đại trưởng lão La Nạp Đức.

- Lĩnh vực cấm chế này quả nhiên thần kì.

Cảm nhận linh lực vận chuyển chậm chạp trong cơ thể, trên mặt La Nạp Đức hiện lên một tia kinh nghi, nhưng rất nhanh, ánh mắt hắn dừng lại trên người Kiệt Sâm.

- Kiệt Tư đại sư, thí thần Nạp Địch Mẫu nói, cầu thang có bố trí lĩnh vực cấm chế này nguy hiểm cực độ, nếu cố tình thâm nhập, sẽ là thập tử vô sinh, vì an toàn của Kiệt Tư đại sư, đại sư tốt nhất đừng nên tùy tiện xông vào, hay là chúng ta cùng đi xem phần thưởng có những gì.

La Nạp Đức mỉm cười nhìn Kiệt Sâm, trong mắt lóe lên một loại quang mang tham lam lộ liễu.

Chỉ có điều mặc dù là kiến nghị, nhưng có thể La Nạp Đức lại chặn cứng trước mặt Kiệt Sâm, khiến Kiệt Sâm không thể tiến lên trước nửa phân, tư thái đã, rõ ràng là ép buộc.

Kiệt Sâm trong lòng thoáng rùng mình, nhưng ngoài mặt thì lại tươi cười:

- La Nạp Đức đại trưởng lão nói đúng, đi thôi, chúng ta đi xem phần thưởng của Thí thần Nạp Địch Mẫu.

Trước quang môn bảy màu, sáu người Kiệt Sâm đang xếp hàng một.

- Ha ha, rốt cục cũng đến cửa ải cuối cùng này.

Đái Mẫu Lặc ha ha cười lớn, mục đích chuyến đi này của họ là vì bảo tàng, bây giờ theo những gì viết trên tấm bia đá, chỉ cần bước vài quang môn bảy màu, thông qua khảo hạch, là sẽ có phần thưởng, khiến bọn Đái Mẫu Lặc trong lòng vô cùng hưng phấn.

Nhưng Kiệt Sâm thì ngoại lệ, biểu hiện trên mặt hắn cực kì bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang cực kì lo lắng.

- Cửa ải cuối cùng rồi mà phụ thân vẫn chưa thấy xuất hiện, nếu không nhầm đây là lối ra duy nhất của Kim Thông Điện, nếu phụ thân đi vào chỗ khác, cuối cùng vẫn phải đến nơi này, nhưng nhìn tình hình...

Kiệt Sâm cảm thấy lo lắng thay cho sự an nguy của phụ thân.

- Được rồi, Đái Mẫu Lặc, đừng cười nữa, ta nghĩ, trong chúng nha nên có một người bước vào quang môn bảy màu trước, xem xem trong đó rốt cục có cái gì, cho nên bây giờ chúng ta cần cân nhắc, là ai bước vào quang môn bảy màu trước tiến hành khảo hạch?

La Nạp Đức cười nói với mọi người.

Bọn Đái Mẫu Lặc đều sững người, sau đó trong lòng bừng tỉnh.

Căn cứ ý tứ trên tấm bia đá, sau khi mọi người bước vào quang môn bảy màu, còn phải tiến hành khảo hạch, về phần nội dung khảo hạch rốt cục là gì, có nguy hiểm hay không? Thí thần Nạp Địch Mẫu không nói.

Hơn nữa, những lời Nạp Địch Mẫu nói có thể tin không?

Một vài thứ có thể tin, một vài thứ đương nhiên không thể tin. Nếu mọi người đều bước vào, phát hiện bên trong chui ra một con kim giác cự thú, hơn nữa còn không có đường ra, vậy chúng nhân không phải sẽ chết hết sao.

Không nghi ngờ gì, người đầu tiên bước vào thăm dò, không những không chiếm ưu thế mà còn là người nguy hiểm nhất, dù sao phần thưởng cũng phải chờ khảo hạch kết thúc mới có.

Nên phái ai bước vào khảo hạch trước?

Bọn Hách Bá Đặc đều cúi đầu suy nghĩ.

Nếu bên trong an toàn, bọn La Nạp Đức đương nhiên yên tâm bước vào, nếu là nguy hiểm, chúng nhân ngoài mạo hiểm tiến vào khảo hạch, còn có lựa chon thứ hai, đó chính là trực tiếp cân nhắc ra ngoài bằng quang môn bạch sắc.

Tất cả mọi người quay sang nhìn nhau, đương nhiên không ai muốn làm người đầu tiên.

Hách Bá Đặc, Đái Mẫu Lặc, La Nạp Đức ba người đương nhiên không thể là người thứ nhất bước vào, ánh mắt họ nhất thời lướt qua ba người Lý Căn, Khắc Lạp Lạp và Kiệt Sâm.

- Lý Căn tộc trưởng, chi bằng ngươi vào khảo hạch trước.

La Nạp Đức thản nhiên nói.

Kiệt Sâm thực lực quá yếu, không có tính đại biểu, đương nhiên không thể làm người tiên phong, còn Khắc Lạp Lạp thân là Bối Lạp gia tộc tộc trưởng, do Hách Bá Đặc bảo vệ, cũng là không thể.

Mặc dù nói Hách Bá Đặc lúc nãy bởi vì thi triển quang chi bí pháp hồn diệt thân bị trọng thương, loại bí pháp trực tiếp tiêu hao tinh huyết trong người và sinh mạng này, căn bản không thể hồi phục trong mấy ngày ngắn ngủi, nhưng Hách Bá Đặc thân là quang hệ linh sư đặc thù, nếu phải liều mạng thực sự, hai người Đái Mẫu Lặc và La Nạp Đức cũng không thể thắng được đối phương.

Hách Bá Đặc và Đái Mẫu Lặc quang sang liếc nhìn Lý Căn, đều gật đầu đồng ý.

Lý Căn thấy bọn Hách Bá Đặc nhìn mình trong lòng đã cảm thấy bất ổn, bây giờ lại nghe bọn Hách Bá Đặc thương lượng với nhau, sắc mặt không khỏi có chút phát khổ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 4 lượt.

Vẻ đẹp của loài hoa này đã chạm đến tâm hồn của đa dạng thi sĩ, chính vậy mà mang vô cùng đa dạng bài thơ về hoa lan rất hay cứ tuần tự ra đời... Các kỹ thuật trồng và chăm hoa lan được chia sẻ từ trang Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như bảng giá lan đột biến bảng giá lan var, que tim Thú chơi lan cũng là một niềm đam mê của rất nhiều tầng lớp quý tộc hay các quý anh, quý ông đam mê hương sắc tinh khiết của núi rừng này.Hoa lan tựa như một nàng trinh nữ thảo thơm. Đẹp. Ma mị

loading...
DMCA.com Protection Status