Dược thần

Chương 461: Kiệt Sâm tức giận


Nhưng là, Phản Phệ dược tề như thế nào lại có vấn đề chứ?

Trong đầu tất cả các vị linh dược đại sư cũng là một mảnh mơ hồ, Phản Phệ dược tề là một loại thất giai Hoàng cấp tễ thuốc, là một loại linh dược tề cực kỳ thành thục, đã được chứng minh bằng vô số lần thí nghiệm, như vậy khả năng duy nhất, chính là Rễ cây Cực Quang Đằng thay thế cho Mộng Sam Cô tạo nên biến hóa.

- Rất đơn giản, A Lỗ Địch Ba đại nhân.

Kiệt Sâm cười cười:

- Phản Phệ dược tề là một loại tễ thuốc đặc biệt chuyên trị liệu linh lực cắn trả, nó bản thân kỹ thuật là cực kỳ thành thục, nếu như nơi này có một lọ Phản Phệ dược tề chân chính mà nói.., đúng là có thể trị liệu vết thương trên người của ngươi, vấn đề nằm ở chỗ Ca Đốn dùng Rễ cây Cực Quang Đằng thay cho Mộng Sam Cô, hắn chế biến chai linh dược tề này, mặc dù cũng đựng một chút công hiệu của Phản Phệ dược tề, nhưng là đối với linh sư mà nói, cũng là độc dược có thể dồn người tử địa.

- Tại chỗ này có không ít người cũng là linh dược đại sư, ta nghĩ mọi người đều biết, Rễ cây Cực Quang Đằng có một loại tính thuộc tính ẩn, sẽ phát sinh xung đột với linh sư linh lực, mà phát sinh dị trạng lúc trước ở trên người A Lỗ Địch Ba đại nhân, chính là bởi vì tính thuộc tính ẩn trong Rễ cây Cực Quang Đằng xảy ra xung đột cùng với tự thân linh lực của A Lỗ Địch Ba đại nhân...

A Lỗ Địch Ba gật đầu, lúc trước, sau khi hắn phục dụng chén thanh thủy có Phản Phệ dược tề kia, hắn cũng cảm giác được có một cổ lực lượng cùng linh lực trong cơ thể hắn sinh ra xung đột, nguyên lai là bởi vì Rễ cây Cực Quang Đằng.

- Không thể nào...

Đang lúc này, một lão giả ở trong đám người lên tiếng:

Rễ cây Cực Quang Đằng mặc dù có loại tính thuộc ẩn này cũng không sai, bất quá ở trong tình hình chung, loại thuộc tính ẩn này cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài, cho dù ngẫu nhiên biểu hiện đi ra, cũng chỉ có thể có chỗ hại đối với linh sư cấp ba trở xuống, lấy A Lỗ Địch Ba đại nhân với thực lực Đế linh sư cấp tám đê cấp, hoàn toàn có thể không cần nhìn loại thuộc tính Rễ cây Cực Quang Đằng này.

- Đúng vậy a, thuộc tính ẩn của Rễ cây Cực Quang Đằng cực kỳ yếu ớt, làm sao có thể sẽ làm cho A Lỗ Địch Ba đại nhân sinh ra phản ứng lớn như thế chứ?

- Đúng vậy a, đúng a!

Trong đại sảnh, các vị Linh dược sư cũng là gật đầu, thuộc tính ẩn của Rễ cây Cực Quang Đằng, những linh dược đại sư như bọn họ thì ai cũng biết, mà lúc trước, sở dĩ bọn họ không có nói ra, cũng là bởi vì bình thường thuộc tính ẩn Cực Quang Đằng sẽ không biểu hiện, coi như biểu hiện đi ra ngoài, cũng là vô cùng yếu ớt.

Nghe được mọi người trong đại sảnh lên tiếng, Kiệt Sâm cũng chỉ cười cười.

Rễ cây Cực Quang Đằng bình thường tự nhiên không cách nào sinh ra hiệu quả đối với A Lỗ Địch Ba đại nhân với thực lực Đế linh sư bát cấp đê cấp như vậy, nhưng Ca Đốn hết lần này tới lần khác, trong lúc phối chế Phản Phệ dược tề lại thêm một thứ, đó là Hồng Thủy Quả, Hồng Thủy Quả trong Phản Phệ dược tề có thể đem loại thuộc tính ẩn này của rễ cây Cực Quang Đằng tăng lên vô hạn, cái ý tứ tăng lên vô hạn này, ta nghĩ chư vị cũng hiểu chứ?

Ánh mắt Kiệt Sâm bình tĩnh nhìn Ba Liên Đạt Nhân đại sư, người cầm đầu chư vị linh dược đại sư.

- Hồng Thủy Quả có thể đem thuộc tính ẩn trong rễ cây Cực Quang Đằng tăng lên vô hạn sao?

- Còn có chuyện như vậy, ta tại sao không có nghe qua?

- Hồng Thủy Quả? Rễ cây Cực Quang Đằng? Kết cấu của hai loại tài liệu cũng không có đối lập, không thể có hiệu quả như thế a?

Trong miệng không ít linh dược đại sư cũng là âm thầm lẩm bẩm lên tiếng, chau mày, trong ánh mắt tràn đầy vẻ không giải thích được.

Mà ngay cả Ba Liên Đạt Nhân đại sư là linh dược đại sư của Cung đình Đế quốc như vậy, là Linh dược hoàng sư thất giai trung cấp, cũng là cau mày, không cách nào hiểu được.

Thấy những vị Linh dược sư vẫn có bộ dáng không hiểu, trong lòng Kiệt Sâm cũng là không có bất mãn chút nào, hắn lắc đầu, tiếp đón giải thích:

- Thuộc tính ẩn, là chỉ một vài tài liệu mới có thể có, nhưng cực kỳ khó khăn biểu hiện ra thuộc tính, sở dĩ thuộc tính ẩn của rễ cây Cực Quang Đằng cực kỳ khó khăn biểu đạt ra ngoài, là bởi vì nó núp vào sâu trong nguyên tố kết cấu, rất khó bị kích phát, coi như bị kích phát, bởi vì nó tính chuyển hóa, nên cũng sẽ bị phân tán ra, không cách nào sinh ra hậu quả nghiêm trọng, ở bên trong quá trình phối chế Phản Phệ dược tề, Hồng Thủy Quả có tác dụng chính là ổn định các nguyên tố cấu thành phức tạp. Nó có thể đem kết cấu thuộc tính ẩn của rễ cây Cực Quang Đằng bảo tồn xuống rất tốt, làm cho nó không thể khuếch tán ra, làm cho nó không ngừng tăng lên.

- Mà trọng yếu hơn là...

Vẻ mặt Kiệt Sâm vô cùng nghiêm túc:

- Xung đột giữa Thuộc tính ẩn của Rễ cây Cực Quang Đằng cùng linh lực là kiểu cùng tồn tại giống như thiên địch, cũng sẽ không bởi vì đẳng cấp Linh sư được đề cao mà bị ức chế, mà ngược lại, có quan hệ trực tiếp với đẳng cấp của linh sư, kết quả mà khi A Lỗ Địch Ba đại nhân phục dụng Phản Phệ dược tề kia lúc nãy, ta nghĩ mọi người cũng có thể cũng thấy được.

Lần này tất cả mọi người bừng tỉnh đại ngộ, tại chỗ này, linh dược sư yếu nhất cũng đã là Linh dược tông sư cấp năm cao cấp, phần lớn cũng là Linh dược tôn sư lục giai, thành tựu trên lĩnh vực linh dược tất nhiên là rất cao thâm. Kiệt Sâm giảng giải từ đơn giản đến phức tạp như vậy, nhất thời để cho nghi hoặc trong lòng bọn họ giống như là mê vụ bị ánh mặt trời xua đi, tạo nên một mảnh sáng ngời.

Trên mặt của bọn hắn cũng tràn đầy quang mang hưng phấn.

Giờ phút này, tất cả các vị Linh dược sư trong đại sảnh, giống như là một đám học sinh tiểu học không giải được bài thi, đến khi lão sư đem đề thi từng bước giảng giải thật kỹ, cái loại hưng phấn cùng kích động nầy, không thể nói nên lời.

A Lỗ Địch Ba cũng là nặng nề gật đầu, lúc trước, hết thảy phát sinh khi Phản Phệ dược tề nhập vào trong cơ thể hắn, để cho hắn còn có quyền lên tiếng.

Thấy phản ứng của tất cả các vị Linh dược sư trong sảnh, tại chỗ tất cả các tộc trưởng của một vài gia tộc đều trợn tròn mắt, có thể đứng ở chỗ này, căn bản không có một người nào là kẻ ngốc. Vô luận là trạng huống phát sinh trên người A Lỗ Địch Ba đại nhân hay là phản ứng của các vị Linh dược đại sư, cũng chứng minh lời nói của Kiệt Sâm là hoàn toàn chính xác.

Vừa nghĩ tới bộ dáng kinh khủng kia của A Lỗ Địch Ba đại nhân lúc nãy, cùng với uy áp có thể làm cho tất cả mọi người không thở nổi, làm cho tất cả mọi người không nhịn được mà rùng mình một cái.

Một tia Phản Phệ dược tề đã có thể để cho A Lỗ Địch Ba đại nhân sinh ra dị biến như thế, nếu như là một bình đầy Phản Phệ dược tề thì sẽ như thế nào, tất cả mọi người đều không thể nghĩ ra sẽ phát sinh ra chuyện gì!

Có lẽ thật có giống như lời của Kiệt Sâm nói lúc trước, một nửa dân chúng trong thành Xích Diễm cũng sẽ chết đi.

Vừa nghĩ tới lúc nãy, mình vẫn đang cận kề cái chết lại có thể quay trở lại, tất cả mọi người đều cảm thấy một trận lạnh lẽo phía sau lưng.

Trong lúc nhất thời, trong đại sảnh, ánh mắt mọi người nhìn về Kiệt Sâm cũng đã thay đổi, cử động lúc nãy của Kiệt Sâm, tương đương cứu vớt tất cả mọi người ở chỗ này. Nhưng mà ngẫm lại thì mình đã làm cái gì?

Chỉ có giễu cợt cười lạnh, khinh thường…!

Trên thực tế, cẩn thận quay đầu lại suy ngẫm một chút, mọi người cũng có thể phát hiện rất nhiều có chỗ không đúng.

Dù sao Kiệt Sâm đột nhiên đánh nát bình Phản Phệ dược tề có thể cứu trị A Lỗ Địch Ba đại nhân, đã chính là một chuyện bất khả tư nghị, dù sao tại trong tình huống đó, A Lỗ Địch Ba đại nhân dưới cơn nổi giận, tùy thời cũng có thể trong nháy mắt, đem Kiệt Sâm kia đánh chết, kẻ nào có thể vì chọc tức một người khác mà ngu ngốc đem sinh mạng của mình ra đùa giỡn?

Nhưng là, ở tình huống mới vừa rồi, lại không ai nguyện ý nghe đối phương giải thích, chỉ sai lầm mà nhìn Kiệt Sâm mà chế nhạo như vậy, thật sự là không đúng a.

- A Lỗ Địch Ba đại nhân!

Ba Liên Đạt Nhân đại sư mang vẻ mặt xấu hổ, chậm rãi tiến lên:

- Lúc trước, nếu như không có vị Kiệt Sâm đại sư này mà nói.., chỉ sợ tên đệ tử này của ta có lẽ đã tạo nên đại họa.

Nói tới đây, trên mặt Ba Liên Đạt Nhân đại sư vẫn còn mang theo một bộ dáng nghĩ lại mà sợ, làm một vị Linh dược sư đẳng cấp cao nhất ở đây, trừ Kiệt Sâm ra, hắn là kẻ hiểu rõ nhất đối với hậu quả sinh ra của việc A Lỗ Địch Ba phục dụng Phản Phệ dược tề, uy lực sinh ra khi một gã bát cấp Đế linh sư nổ tung, tuyệt đối có thể làm cho tất cả mọi người trong đại sảnh trở thành người chết.

Mình chết ở chỗ này không có chuyện gì, nếu mà Đề Da Lợi Á hoàng tử cũng chết ở nơi này, như vậy, chỉ sợ mình chết rồi cũng phải gánh một thân danh nhơ.

- Ngươi cái tên khốn kiếp này, còn không mau qua đây hướng A Lỗ Địch Ba đại nhân nhận tội!

Ba Liên Đạt Nhân đại sư hướng về Ca Đốn với sắc mặt xanh mét đang đứng phía sau, rống giận thét lên.

- A Lỗ Địch Ba đại nhân, thật xin lỗi, ta...

- Ca Đốn đi tới trước mặt A Lỗ Địch Ba, trên mặt tràn đầy áy náy.

- Thôi, thôi!

A Lỗ Địch Ba đại nhân thở dài một hơi, khoát tay áo, ánh mắt của hắn mờ đi không ít.

Hắn không muốn truy cứu Ca Đốn thêm cái gì, dù sao người ta cũng là vì mình mà ra sức trị liệu, chỉ bất quá lúc trước thấy Phản Phệ dược tề, thật sự là để cho hắn quá mức vui mừng, hôm nay mặc dù được Kiệt Sâm cứu được, nhưng mất mác trong lòng, làm sao cũng không thể che dấu được.

Thấy Ca Đốn nói xin lỗi, Kiệt Sâm đứng một bên cũng chỉ cười lạnh không dứt.

- Hừ, còn có Kiệt Sâm đại sư, nếu như không có lời của hắn, mọi người nơi này mà xảy ra chuyện gì, ngươi có bao nhiêu cái mạng cũng trả không đủ, thật là khốn kiếp!

Hắn chửi ầm lên, vừa nghĩ tới trạng huống mạo hiểm lúc trước, trong lòng Ba Liên Đạt Nhân đại sư liền không nhịn được mà phát run.

Ca Đốn ngẩng đầu nhìn về Kiệt Sâm, hận ý trong đáy mắt chợt lóe lên, cắn răng, nhưng vẫn đi lên trước:

- Kiệt Sâm... đại sư, lúc trước thật là rất cảm tạ...

Hắn cúi đầu, trong nháy mắt thần sắc trở nên vô cùng thành khẩn.

- Ta không gánh nổi a.

Không đợi Ca Đốn đem lời nói xong, Kiệt Sâm trực tiếp tránh sang một bên, trên mặt của hắn mang theo nét cười lạnh, tràn đầy khinh thường.

Hành động này của Kiệt Sâm, nhất thời để cho mọi người trong đại sảnh xuất hiện một cảm giác giật mình, bất quá lại suy nghĩ đến tình huống nguy hiểm lúc trước của Kiệt Sâm, mặc dù mọi người cảm thấy tấm lòng của Kiệt Sâm không đủ hào phóng, nhưng đây cũng là nhân chi thường tình.

- Ba Liên Đạt Nhân đại sư, ngươi mặc dù là mang danh Linh dược hoàng sư, nhưng là ta không thể không nói, ánh mắt của ngươi khi nhận đệ tử thật sự là quá kém, lấy tâm tính của Ca Đốn này, căn bản là không xứng trở thành một gã Linh dược sư, hắn là đang vũ nhục Linh dược sư, một chức nghiệp thần thánh!

Anh mắt Kiệt Sâm lạnh lùng nhìn Ba Liên Đạt Nhân, trong âm thanh của hắn tràn đầy tức giận khó có thể ngăn chặn, căn bản không có cố kỵ thân phận của đối phương.

Yên tĩnh!

Trong đại sảnh, tất cả mọi người đều trợn mắt hốc mồm nhìn vẻ mặt tức giận của Kiệt Sâm, bọn họ đều đem miệng há ra thật to, lộ ra vẻ mặt khó khó thể tin.

- Tên Kiệt Sâm này lại có thể dám phê bình Ba Liên Đạt Nhân đại sư? Có phải hay không ta nghe lộn rồi?

Vẻ mặt bọn họ dại ra, không thể tin được.

Ba Liên Đạt Nhân đại sư là ai? Đây chính là Linh dược đại sư của Đế quốc Cung đình, thất giai trung cấp Linh dược hoàng sư, coi như là ở trong đế quốc cũng là nhân vật có thân phận hiển hách. Mọi người ở đây, ngay cả A Lỗ Địch Ba đại nhân cùng Mục đại nhân đều không có tư cách dạy dỗ Ba Liên Đạt Nhân đại sư, thậm chí ngay cả Đề Da Lợi Á hoàng tử đều chưa hẳn là có thể, nhưng là cái tên tiểu tử Kiệt Sâm này lại dám nói như vậy đối với Ba Liên Đạt Nhân đại sư, thằng này chẳng lẽ điên rồi phải không?

Mặt của Ba Liên Đạt Nhân đại sư không khỏi co quắp một chút, trong mắt của hắn vừa bắt đầu hiện lên một chút tức giận, bất quá nghĩ đến tình huống lúc trước, hắn lại cố hết sức đè nén, trong miệng vang lên tiếng xin lỗi chân thành:

- Kiệt Sâm đại sư, ta gọi ngươi một tiếng đại sư, là bởi vì lúc trước ngươi biểu hiện ra thành tựu trên Linh dược học, bất quá Ca Đốn hắn cũng là ý tốt muốn trị liệu cho A Lỗ Địch Ba tộc trưởng...

- Ý tốt? Hắc, hắc hắc, hay một cái ý tốt!

Đột nhiên Kiệt Sâm cắt đứt lời của Ba Liên Đạt Nhân đại sư, cười lạnh hai tiếng, rồi sau đó lại mở miệng, trong lời tràn đầy hàm xúc giễu cợt ý tứ:

- Cho dù vô tri cũng không thể vô tri đến mức này!

Hành động này của Kiệt Sâm, nhất thời để mọi người ở nơi này cảm nhận được một trận khó chịu.

- Tiểu tử ngươi là cái thá gì? Người ta Ba Liên Đạt Nhân đại sư đã là thất giai trung cấp Linh dược hoàng sư, người ta có thể để xuống mặt mũi gọi ngươi đại sư, cũng hướng ngươi nói xin lỗi là để mắt ngươi, ngươi thật đúng coi mình là một đại nhân vật?

Trong lòng không ít người cũng đang nói thầm, bất quá, sau khi suy nghĩ đến lúc trước Kiệt Sâm cứu bọn họ là sự thật hiển nhiên. Nên lần này, bọn họ chẳng qua là ở một bên lẳng lặng nhìn, cũng không có lên tiếng.

- Kiệt Sâm đại sư, ngươi đây là ý gì?

Ba Liên Đạt Nhân đại sư coi như hàm dưỡng có tốt hơn nữa, bị một thiếu niên trách cứ liên tục, trên mặt vẫn hiện lên một chút tức giận, trong miệng trầm thấp lên tiếng.

- Có ý gì?

- Không có dấu hiệu chút nào, Kiệt Sâm đột nhiên tiến tới một bước, bắt được cánh tay Ca Đốn đang đứng trước mặt, rồi sau đó kéo ống tay trường bào của hắn lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 4 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status