Dược thần

Chương 481: Bọn hắn dám đến, cho bọn hắn có đến mà không có về


- Đây là…

Đúng lúc này một gã hộ vệ trên mặt đột nhiên lộ ra thần sắc nghi hoặc, sau đó tràn đầy khiếp sợ lên tiếng:

- Hai người này không phải là Lôi Nặc đại nhân cùng Kiệt Sâm đại sư sao!

- Lôi Nặc đại nhân cùng Kiệt Sâm đại sư? Tiểu tử ngươi hoa mắt đi, hai người họ đã rời khỏi gia tộc sắp hai năm rồi, căn bản không ở trong gia tộc!

Hộ vệ bên cạnh lơ đễnh lên tiếng, sau đó theo ánh mắt đồng bạn nhìn ra đường lớn, cả người chợt ngây ngẩn.

- Mau nhanh…nhanh đi thông tri Lôi Áo tộc trưởng, nói Lôi Nặc đại nhân cùng Kiệt Sâm đại sư đã trở về rồi!

Trong miệng của hắn vừa hô to với hộ vệ bên cạnh vừa bước nhanh tới nghênh đón.

- Lôi Nặc đại nhân, Kiệt Sâm đại sư…hai vị trở về rồi…

Trong miệng của hắn phấn khích hô lên, trong mắt mang theo thần sắc kích động.

Nhìn qua phủ đệ quen thuộc cùng vẻ nhiệt tình của hộ vệ, trên mặt hai người Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc đều lộ dáng tươi cười, còn nhớ rõ năm đó lần đầu tiên họ trở lại, bị hộ vệ gia tộc ngăn trở bên ngoài còn nói năng lỗ mãng, nhưng hôm nay lại nhiệt liệt nghênh đón.

Ân? Đúng lúc này chân mày Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc không khỏi nhíu lại, ánh mắt lướt quanh bên ngoài phủ đệ một vòng, với cảm giác của hai người bọn họ tự nhiên đều cảm nhận được chung quanh phủ có vài đạo ánh mắt giấu kín theo dõi, thỉnh thoảng nhìn tới cổng vào trong phủ.

- Đây là có chuyện gì?

Trong lòng Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc đều toát ra tia nghi hoặc.

Vào thời khắc này, cửa phủ đột nhiên mở ra, nhóm người Lôi Áo từ trong xông ra ngoài, Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc mới tươi cười còn chưa kịp lên tiếng đã bị Lôi Áo kéo vai.

- Đi!

Trong miệng Lôi Áo vừa trầm thấp quát khẽ, đem Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc kéo vào bên trong phủ.

- Lôi Nặc, Kiệt Sâm, sao hai người lại về trong lúc này chứ?

Vừa vào trong phủ, Lôi Áo liền kéo hai người vào trong đại sảnh, trên mặt hiện lên vẻ ảo não vội nói.

- Sao vậy?

Nhìn thấy biểu hiện trên mặt Lôi Áo, Kiệt Sâm cùng Lôi Nặc đều cảm nhận được một tia không đúng, đồng thời hai người đều nghĩ tới vài bóng người ẩn nấp trước cửa phủ.

Một đạo ánh mắt phẫn nộ hiện lên trong đáy mắt Lôi Nặc, hắn trầm thấp lên tiếng hỏi:

- Như thế nào? Đại ca, chẳng lẽ trong gia tộc chúng ta xảy ra chuyện gì hay sao?

Nói tới đây, đôi tay Lôi Nặc nắm chặt lại, sắc mặt lạnh như băng.

Gia tộc là gốc rễ của Lôi Nặc, nếu quả thật có kẻ nào dám bất lợi với gia tộc, hắn không ngại đem đối phương trực tiếp xóa tên khỏi thế giới này.

- Xảy ra chuyện? Không, không có!

Lôi Áo ngẩn người.

Nghe được Lôi Áo nói như vậy, trong lòng Lôi Nặc mới thở nhẹ một hơi.

- Lôi Nặc, Kiệt Sâm các ngươi về rồi sao?

Đúng lúc này bên ngoài đại sảnh đột nhiên truyền vào thanh âm ồn ào, ngay lập tức La Tư Đặc dẫn theo Khắc Lao Đức, Tạp Lan, Y Tư Mạn bọn họ từ ngoài cửa đi nhanh vào.

Trên mặt hắn mang theo dáng tươi cười, thần sắc kích động.

Lúc trước Khắc Lao Đức cùng Tạp Lan ở thời điểm Lôi Nặc cùng Kiệt Sâm quay về trong gia tộc, các vị trưởng lão Khắc Lôi Đức bọn họ còn ngăn cản không ngừng, nhưng trong sự kiện Áo Cổ Tư Đô, mọi người đều là thành viên của Thác Đức gia tộc, đều đứng chung một chiến tuyến.

- Tam thúc công, các vị!

Lôi Nặc cười lên tiếng.

- Lôi Nặc, ngươi…cánh tay ngươi đã thật sự chữa tốt rồi sao?

La Tư Đặc đi tới trước mặt Lôi Nặc, trong miệng thốt lên giật mình.

Tất cả mọi người chung quanh nghe được câu hỏi của La Tư Đặc cũng mang theo ánh mắt kinh dị nhìn về phía Lôi Nặc, trước kia tay phải của Lôi Nặc đứt rời, hôm nay lại sinh trưởng ra thật hoàn hảo, làm mọi người thật sự rung động.

Tay bị chặt đứt có thể mọc lại, đối với những tiểu gia tộc ở chư quốc tây bắc mà nói không khác gì là chuyện thiên phương dạ đàm, nhưng giờ khắc này lại thực sự xuất hiện ngay trước mặt họ.

Câu hỏi của La Tư Đặc cũng làm Lôi Áo đứng bên cạnh kịp chú ý tới, lúc trước khi Kiệt Sâm nói với hắn muốn dẫn Lôi Nặc đến Hỗn Loạn Lĩnh tìm kiếm Vân Vụ linh quả gì đó, trị liệu cánh tay bị đứt của Lôi Nặc, Lôi Áo cũng không hề ôm chút hi vọng, nhưng hiện tại hắn lại vô cùng hưng phấn, trên mặt hiện rõ dáng tươi cười xuất phát từ nội tâm.

- Đúng rồi đại bá, Khắc Lôi Nhã đâu?

Kiệt Sâm nhìn quanh bốn phía đại sảnh phát hiện trong đám người cũng không có thân ảnh của Khắc Lôi Nhã, nhịn không được lên tiếng hỏi.

- Khắc Lôi Nhã?

Lôi Áo ngẩn người, sau đó mới nói:

- Ngươi nói là thị nữ của ngươi sao, có lẽ nàng đang ở trong đình viện của ngươi tu luyện đi, chỉ có điều tin tức ngươi về còn chưa kịp thông tri với nàng cho nên có lẽ hiện tại nàng còn chưa biết!

- Tu luyện?

Khắc Lôi Nhã tu luyện làm Kiệt Sâm không khỏi sững sờ, không đợi hắn kịp lên tiếng liền nghe được thanh âm.

- Kiệt Sâm…Kiệt Sâm thiếu gia…

Một thanh âm yếu ớt đột nhiên vang lên bên ngoài cửa đại sảnh, Kiệt Sâm đưa mắt nhìn ra, bên ngoài có một cô gái tóc vàng mặc trường bào màu đỏ đang đứng ngay cửa đại sảnh, kích động nhìn hắn.

- Khắc Lôi Nhã!

Khóe môi Kiệt Sâm mang theo nụ cười nhẹ lên tiếng, ánh mắt của hắn nhu hòa, biểu lộ vẻ thân thiết.

- Kiệt Sâm thiếu gia!

Thân hình Khắc Lôi Nhã nhoáng lên, như một con bướm đỏ lập tức lướt qua khoảng cách giữa hai người, đi tới trước mặt Kiệt Sâm nhào vào trong ngực hắn.

- Thiếu gia là bại hoại, thiếu gia là bại hoại, vứt bỏ một mình Khắc Lôi Nhã, ô ô ô, Khắc Lôi Nhã thật nhớ thiếu gia!

Khắc Lôi Nhã ôm chặt Kiệt Sâm, nước mắt tuôn tràn.

- Ách…

Kiệt Sâm xấu hổ mở ra hai tay, chân tay luống cuống, vô luận là kiếp trước hay kiếp này hắn chưa từng gặp phải tình huống như vậy, toàn thân cứng ngắc đứng yên không nhúc nhích.

Không biết vì sao nghe được tiếng khóc của Khắc Lôi Nhã trái tim bình tĩnh không chút gợn sóng của Kiệt Sâm đột nhiên nổi sóng, giống như một sợi dây đàn bị chạm vào, nhộn nhạo rung động.

- Thiếu gia có phải không cần Khắc Lôi Nhã nữa phải không? Có phải Khắc Lôi Nhã đã làm sai điều gì? Thiếu gia nói với Khắc Lôi Nhã, Khắc Lôi Nhã nhất định sẽ sửa, nhất định sẽ sửa!

Khắc Lôi Nhã ngẩng đầu, nước mắt uông uông nhìn Kiệt Sâm, dưới mái tóc màu vàng khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đỏ bừng, trong mắt mang theo vẻ ủy khuất cùng bối rối.

- Ách, thiếu gia làm sao không cần ngươi đây, ta còn muốn nhờ ngươi giặt quần áo giúp ta đâu!

Nhìn dáng vẻ thương tâm của Khắc Lôi Nhã, Kiệt Sâm cũng không biết nói gì, ngẫm nghĩ một chút mới lên tiếng nói.

- Ân, vậy là tốt rồi, tôi sẽ giúp thiếu gia giặt quần áo cả đời, thiếu gia, ngài cũng không thể không quan tâm tôi…

Nghe được lời nói của Kiệt Sâm, trên mặt Khắc Lôi Nhã lập tức hiện lên vẻ tươi cười, ngoan ngoãn đứng sang bên cạnh hắn.

Đối với nàng mà nói, chỉ cần đứng bên cạnh thiếu gia, giúp thiếu gia giặt quần áo, chính là chuyện làm cho nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.

- Đúng rồi thiếu gia, hiện tại tôi cũng là một linh sư, về sau Khắc Lôi Nhã đã có thể bảo hộ ngài, Lôi Áo thúc thúc nói hôm nay Khắc Lôi Nhã đã là một tôn linh sư lục giai rồi, ở vương quốc được xem là cao thủ trình độ cao nhất đâu!

Khắc Lôi Nhã thấp giọng nói.

- Ngươi…tôn linh sư lục giai?

Kiệt Sâm hoàn toàn trợn tròn mắt, vô luận phụ thân đã trở thành đế linh sư bát giai, hay thực lực của đệ tử A Cơ Mễ Đức cùng Lạc Khố Ân thăng cao, Kiệt Sâm đều có thể tiếp nhận, nhưng chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi Khắc Lôi Nhã từ một người hoàn toàn bình thường biến thành tôn linh sư lục giai, làm Kiệt Sâm hoàn toàn trợn mắt.

- Phải!

Khắc Lôi Nhã kiêu ngạo ngẩng đầu, một cỗ hỏa hệ linh lực cường hãn từ trong người nàng kéo dài tuôn ra, linh lực cường đại đã tỏ rõ thực lực tôn linh sư lục giai của nàng.

Cảm nhận được cỗ hỏa hệ linh lực phát tán từ trên người Khắc Lôi Nhã, bổn nguyên lực hỏa hệ của Bất Tử Hỏa Phượng tận sâu trong người Kiệt Sâm không tự chủ được co rút lại một chút, điều này làm Kiệt Sâm không khỏi ngây ngẩn cả người.

Chính hắn tuy hiện tại chỉ mới là tôn linh sư lục giai đê cấp, thế nhưng hỏa hệ linh lực tận sâu trong thân thể là bổn nguyên lực hỏa hệ khi trước hắn hấp thu linh tâm Bất Tử Hỏa Phượng còn lưu lại, lúc trước cho dù đối mặt với hắc sắc lưu của Thí Thần Nạp Địch Mỗ cũng có thể đối kháng – nhưng hiện tại đối diện với khí tức linh lực lục giai của Khắc Lôi Nhã lại giống như chuột thấy mèo vội vàng rút lui, điều này làm trong lòng Kiệt Sâm tràn ngập tò mò.

Đồng thời Kiệt Sâm nghĩ tới lúc trước khi mình hấp thu linh tâm Bất Tử Hỏa Phượng, tản mát ra lực lượng khủng bố ngay cả băng hệ linh lực bát giai của Vi Ân cũng không thể ngăn trở, nhưng hiện tại lại bị khí tức tản mát từ trên người Khắc Lôi Nhã chế trụ thật đơn giản vô cùng.

Chỉ có điều khi đó Khắc Lôi Nhã còn chưa phải là một linh sư, hôm nay thực lực của Khắc Lôi Nhã tăng cường, cỗ hỏa hệ linh lực trên người tản mát ra khí tức lại càng ngày càng thêm khủng bố.

- Đúng rồi, Lôi Nặc, những năm nay ngươi vẫn ở đó? Vì sao đột nhiên lại quay trở về?

Ngay khi trong lòng Kiệt Sâm còn đang suy nghĩ về cỗ hỏa hệ linh lực của Khắc Lôi Nhã, trong đại sảnh La Tư Đặc chợt lên tiếng hỏi.

Lúc trước khi Kiệt Sâm đưa Lôi Nặc đến Hỗn Loạn Lĩnh, toàn bộ Áo Lan Đa vương quốc chỉ có La Tư Đặc cùng Lôi Áo biết rõ, cho nên hắn mới hỏi như thế.

- Tam thúc công, đại ca, trong gia tộc rốt cục đã xảy ra chuyện gì, như thế nào lại cảm giác mọi người như không chào đón sự trở về của chúng ta đây?

Nghe La Tư Đặc hỏi chuyện này, Lôi Nặc cau mày lên tiếng, theo ý tứ trong lời nói của mọi người, hắn mẫn cảm nghe ra được La Tư Đặc cùng Lôi Áo bọn họ tựa hồ cũng không muốn hắn trở về, đây là có chuyện gì?

- Trong gia tộc không có xảy ra chuyện gì, nhưng tại ngươi không biết, từ khi các ngươi đi rồi, vương thành đã có rất nhiều người đến đây, tựa hồ đều là đến tìm các ngươi, nhưng những người kia cũng không làm gì trong vương thành, chỉ chờ đợi một thời gian ngắn rồi đi, nhưng lại có một ít người luôn miệng đòi gặp mặt các ngươi, hơn nữa còn thường xuyên đến phủ đệ hùng hổ hăm dọa…

Lôi Áo vừa thở dài vừa đem sự tình nói ra.

- Hai ngày trước có hai người của Đức Khắc Lôi gia tộc đột nhiên xâm nhập vào đại điện lúc bệ hạ đang nghị sự, yêu cầu Lai Sâm Đặc bệ hạ cùng ta đem hai ngươi giao ra, ai…

Trên mặt Lôi Áo mang theo vẻ buồn rầu:

- Được rồi, hôm nay dù sao các ngươi cũng đã về, vậy thì thôi đi, chắc hẳn tin tức hai ngươi trở về hiện tại đã truyền vào trong tai bọn hắn, là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, đến lúc đó nếu bọn hắn thật sự tìm tới cửa, hai ngươi hạ thấp tư thái một chút, tùy tiện biên lý do qua loa tắc trách bọn hắn một chút là được…

- Tùy tiện biên lý do qua loa, nói thật dễ dàng, chỉ sợ người ta sẽ không chịu từ bỏ ý đồ thôi!

Ở bên cạnh, La Tư Đặc cũng thở dài một tiếng, hắn cắn răng, hung hăng vỗ một chưởng lên bàn, căm giận nói:

- Nếu không phải tên La Tư Phúc là hoàng linh sư thất giai cao cấp, thực lực thật cường đại, ta đã sớm muốn thu thập bọn hắn một trận, nhưng biết làm sao đây, thế không bằng người, chúng ta chỉ đành nén giận mà thôi!

Nghe lời nói của La Tư Đặc, toàn bộ thành viên gia tộc trong đại sảnh đều trầm mặc, một năm nay La Tư Phúc cùng Hồ Phật thường xuyên đến phủ kêu gào, chỉ có điều bởi vì thực lực của đối phương thật cường đại, mọi người trong Thác Đức gia tộc chỉ có thể nghẹn lấy nỗi giận vào lòng, ăn nói khép nép, vuốt ve đối phương, điều này đối với Thác Đức gia tộc mà nói thật sự là sự sỉ nhục.

- Đức Khắc Lôi gia tộc sao? Chính là gia tộc mà năm xưa tộc trưởng bị Vi Ân đánh chết? Hừ, nếu như bọn hắn dám đến, nhất định phải cho bọn hắn có đến mà không có về!

Trong đại sảnh, Lôi Nặc phẫn nộ nắm chặt tay hừ lạnh lên tiếng.

- Không…không…Lôi Nặc, nghe lời của ca ca, ngàn vạn lần đừng tìm bọn hắn gây xung đột…

Nghe được lời nói của Lôi Nặc, Lôi Áo cùng La Tư Đặc bọn họ bị dọa đến trắng mặt.

Bọn họ đều biết rõ tính tình của Lôi Nặc, năm đó khi gặp Đạo Tư gia tộc, Lôi Nặc mới đạt tới tôn linh sư lục giai đã dám cùng người của Đạo Tư gia tộc giằng co, không chút nào nhượng bộ, hôm nay hắn đã trở thành một gã hoàng linh sư thất giai đê cấp, càng không cần sợ gì nữa.

Giờ phút này Lôi Nặc đã thu liễm linh lực, lộ ra vẻ bình thường nên La Tư Đặc cùng Lôi Áo không nhìn ra được thực lực chân chính của Lôi Nặc, ba năm thời gian cũng không tính là quá dài, bọn hắn chỉ nghĩ Lôi Nặc chữa được cánh tay mà thôi, cũng như trước kia vẫn còn là hoàng linh sư thất giai đê cấp.

- Tam thúc công, đại ca, hai người cứ yên tâm đi, ta đều biết đúng mực!

Lôi Nặc trầm thấp lên tiếng, không giải thích nhiều hơn.

- Kiệt Sâm, đến lúc đó ngươi nên khuyên nhủ phụ thân ngươi, không thể để cho hắn xằng bậy được!

Lôi Áo lo lắng nói với Kiệt Sâm.

- Khụ khụ…đại bá, cháu biết rõ!

Kiệt Sâm sờ sờ mũi, không nhịn được lên tiếng:

- Mọi người cứ yên tâm đi, cha ta…

Không đợi Kiệt Sâm nói xong…

- Ha ha…

Đúng lúc này một thanh âm cười to truyền tới từ cửa phủ Thác Đức gia tộc, đồng thời lại có một thanh âm ầm ầm vang lên trong toàn bộ vương thành.

- Đức Khắc Lôi gia tộc La Tư Phúc, Hồ Phật nghe nói Thác Đức gia tộc Lôi Nặc cùng Kiệt Sâm hai người trở về, đặc biệt tới bái phỏng, mời chư vị của Thác Đức gia tộc đi ra gặp mặt!

Thanh âm ù ừ như sấm vang bên tai khiến đầu đau nhức, nghe thanh âm kia, trong đại sảnh sắc mặt La Tư Đặc cùng Lôi Áo bọn họ đều lập tức biến đổi.

Thật sự là sợ gì thì đến đó!

Nhưng bọn họ đều không hề nhìn thấy, ở bên cạnh, trong đôi mắt Lôi Nặc cùng Kiệt Sâm đều tuôn ra một đạo tinh mang khiến người ta sợ hãi!

Người bình thường tới bái phỏng, đều sẽ ở bên ngoài thấp giọng cầu kiến, sau đó được dẫn vào gặp chủ nhân. Nhưng hai người của Đức Khắc Lôi gia tộc lại ở bên ngoài trực tiếp gọi Lôi Nặc bọn họ đi ra, thanh âm còn truyền khắp vương thành Khoa Nhĩ Đốn, kinh động toàn bộ người trong vương thành, kiêu ngạo cuồng vọng như vậy, làm nội tâm Lôi Nặc không cười cười lạnh không thôi…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 4 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như thích thiện thuận, tuoi tre tinh yeu va ly tuong Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status