Đút em một viên kẹo đường

Chương 60: Phiên Ngoại 10

Editor: Tứ Team Phương 2

Tư tưởng của trẻ con rất mạnh mẽ, nếu như Lạc Thập An có tư tưởng không muốn đến trường, Lạc Kim Ngô là một chàng trai nhỏ, nếu như Lạc Kim Ngô có ý niệm về một cô em gái, Lạc Kim Niệm là một bé gái.

Vi Như Hạ đang viết bản thảo, liền nghe thấy tiếng gọi của Lạc Kim Ngô, suy nghĩ của Vi Như Hạ bị đảo lộn, bất đắc dĩ cười, quay đầu nhìn sau một cái, đem bàn phím đẩy vào, đứng dậy ra ngoài.

Đi đến cửa phòng con, Vi Như Hạ mở cửa, sau khi mở cửa ra, thì thò đầu vào trong.

Khuôn mặt mẹ vừa xuất hiện, cái miệng đang ngậm sữa của Lạc Kim Niệm “Oa” lên một tiếng, ném con khủng long nhỏ trong tay đi, lần này, Lạc Kim Ngô tránh ra. Đúng lúc tránh ra, quay đầu nhìn thấy Vi Như Hạ, Lạc Kim Ngô liền gọi một tiếng: “Ma Ma~”

Lạc Kim Ngô năm tuổi đã trở thành một tiểu thiếu niên rồi, khí chất càng lớn càng cao quý, tướng mạo cũng càng ngày càng đẹp đẽ. Cùng ở với em gái, anh em hai người như hai đứa trẻ phấn điêu ngọc trác.

“Kim Niệm lại ức hiếp con rồi à?” Vi Như Hạ vào trong, bỏ dép lê ra, lên đệm ngồi xuống. Lạc Kim Niệm nhìn thấy mẹ đến, nằm sấp xuống, tứ chi rất nhanh chuyển động, một chút liền leo lên trước mặt Vi Như Hạ. Cốt nhục của cô, bánh bao thịt nhỏ, tròn vo lăn qua, lòng Vi Như Hạ nhanh đã biến rồi, đem con ôm vào trong lòng.

Lúc ôm Lạc Kim Niệm vào trong lòng, Vi Như Hạ cũng ôm Lạc Kim Ngô vào trong lòng, anh em nó mỗi đứa một bên, Vi Như Hạ ngồi trong đó, nghe Lạc Kim Ngô nói lúc nãy có chuyện gì.

“Không có ức hiếp con, là con không cẩn thận, tay đập lên trên giường.” Lạc Kim Ngô đưa cho em một món đồ chơi, cười hì hì nói.

Khi Lạc Kim Ngô nói xong, Lạc Kim Niệm cầm đồ chơi nhỏ “a a” gọi hai tiếng, sau đó vùng vẫy hướng dựa vào người Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô nhìn thấy, từ trên người Vi Như Hạ leo xuống, quỳ xuống bên cạnh Lạc Kim Niệm.

Lạc Kim Niệm cắn núm vú cao su, cười lên, hai cánh tay mập mạp của đứa trẻ, chợt ôm chặt lấy Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô sợ con bé ngã, ôm lại nó, hôn phía sau Lạc Kim Niệm một cái, quay đầu nói với Vi Như Hạ: “Nhìn xem, Niệm Niệm rất thích con.”

Tính cách của Lạc Kim Ngô khá ngốc bạch ngọt, Lạc Kim Niệm từ khi sinh ra đến bây giờ tính cách biểu hiện ra có chút bá đạo mạnh mẽ, anh em hai đứa, 80% là lấy nhầm kịch bản.

Mà Lạc Kim Niệm tuy rằng mạnh mẽ bá đạo, nhưng đối với anh trai lại yêu thương thắm thiết. Con bé còn nhỏ, ra tay không biết nặng nhẹ, có lúc sẽ đánh Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô có lúc không chú ý, bị đánh liền vô thức gọi một tiếng, mỗi lần như vậy, Vi Như Hạ liền biết Lạc Kim Ngô lại bị Lạc Kim Niệm ức hiếp rồi.

Nhưng cho dù là bị ức hiếp, Lạc Kim Ngô cũng chưa từng nói em gái cái gì, ngược lại vẫn luôn nhường con bé.

Khuỷu tay Vi Như Hạ chống vào nệm, tay xoa xoa đầu Lạc Kim Ngô, nhìn anh em nó tương thân tương ái, Vi Như Hạ vẫn là nhắc nhở một câu: “Con cũng không thể quá nuông chiều em, bây giờ chúng ta nuông chiều em, em sẽ không tự mình nhận thức được sai lầm. Sau này nếu như em còn ức hiếp người khác như ức hiếp con, người khác sẽ không nhường em đâu.”

Lời của mẹ, Lạc Kim Ngô cái hiểu cái không, tâm tình trẻ con chưa phải là đã trưởng thành, nhưng trong lòng trong sạch. Nó lắc lắc đầu, ôm em gái trong lòng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Sau này không được tùy tiện bắt nạt người khác biết chưa?”

Lạc Kim Niệm nào có nghe hiểu, con bé trong lòng anh ăn núm vú, “a a” kêu lên hai tiếng.

Vi Như Hạ cười, bổ sung nói: “Không được tùy tiện ức hiếp người khác, cũng không thể tùy tiện bị người khác ức hiếp.”

“Không có ai dám ức hiếp con bé.” Lạc Kim Ngô ôm em gái, quay đầu nhìn mẹ vẻ mặt bình tĩnh nói, “Ai ức hiếp Niệm Niệm, con sẽ không bỏ qua cho hắn.”

Lúc đứa trẻ nói câu này, làm Vi Như Hạ nhớ đến Lạc Đường lúc học trung học. Tính cách nó ngốc bạch ngọt, rất ít khi nói ra những lời như vậy, làm Vi Như Hạ kinh ngạc.

Quả nhiên, con trai đúng là theo chồng mà.

Vi Như Hạ cười lên, đưa tay xoa xoa đầu con gái, từ cái đệm đứng dậy, cười nói: “Đi thôi, đi làm cơm trưa thôi, chút nữa bố về ăn cơm.”

Lúc trước lúc chỉ có Lạc Kim Ngô, Vi Như Hạ buổi trưa còn có thể dẫn Lạc Kim Ngô đến công ty Lạc Đường ăn cơm, sau này có Lạc Kim Niệm, một nhà ba người qua đó có chút quá khoa trương, cho nên đổi thành Lạc Đường về nhà ăn cơm.

Vi Như Hạ lúc ở nhà, ngoài viết kịch bản, còn cùng dì học nấu ăn. Bữa ăn của con, trẻ sơ sinh cũng trở nên dễ như trở bàn tay, bây giờ có thể nói là đủ tư cách một người đầu bếp nữ rồi

Vừa nghe nói phải đi vào bếp nấu ăn, Lạc Kim Ngô liền cao hứng. Vi Như Hạ đem Lạc Kim Niệm bế lên, đặt vào xe trẻ em, sau đó Lạc Kim Ngô đẩy xe cùng đi theo sau Vi Như Hạ, đi vào phòng bếp.

Bọn họ bây giờ đã từ nhà lớn về, tháng mười một mặt trời ấm áp, không khí có chút lạnh. Ban công có cửa sát mặt đất mở ra, gió biển thổi vào, một nhà ba người xếp thành một hàng, bóng kéo dài dưới ánh mặt trời, một trước một sau vào phòng bếp.

Vi Như Hạ và Lạc Kim Ngô đang làm nốt món cuối cùng, cô bế lấy Lạc Kim Ngô, để con giúp cô đun xong món canh cho đến khi xanh lên. Lạc Kim Ngô cẩn thận làm, lúc mẹ con hai người đang bận rộn, Vi Như Hạ nghe thấy tiếng mở cửa.

Cùng lúc đó, Lạc Kim Niệm “nha” lên một tiếng, thân thể nhỏ bé trong xe động lên.

Vi Như Hạ vững như núi Thái Sơn bế Lạc Kim Ngô, nhìn con đem muỗng canh cuối cùng múc xong, cười nói với con: “Em con nghe thấy bố về, kích động quá cơ.”

Lúc Lạc Đường từ phòng khách vào phòng bếp, đúng lúc nhìn thấy Vi Như Hạ ôm Lạc Kim Ngô đang múc nốt muỗng canh cuối cùng. Ở vị trí sau bọn họ 10 mét, Lạc Kim Niệm cả người giãy giụa, lúc nhìn thấy bố, đôi mắt đen như bị bồ đào thủy tinh lau sạch sẽ vậy, lấp lánh phát sáng.

“Bố về rồi ~” Vi Như Hạ ngẩng mắt, đối diện với tầm mắt của Lạc Đường, cười với Lạc Kim Niệm nói một câu.

Lạc Đường đi đến bên Lạc Kim Niệm, đem con bé bế lên, lúc nước miếng của Lạc Kim Niệm rớt ra, đi đến bên cạnh Vi Như Hạ, đón lấy Lạc Kim Ngô trong lòng cô.

Nam nhân mỗi tay bế một đứa, Vi Như Hạ ngoảnh đầu nhìn anh, anh hơi cúi người, hôn lên môi cô.

Hai vợ chồng hôn xong, Vi Như Hạ nhìn Lạc Đường, cười nói: “Ăn cơm thôi.”

Lạc Kim Ngô nhận được mệnh lệnh, từ trên người bố leo xuống, vừa xuống vừa nói: “Con con, con bế em cho ~”

Nó tuổi nhỏ, bế không nổi lớn, nhưng được sự giúp đỡ vẫn có thể bế một chút. Vi Như Hạ cười đem Lạc Kim Niệm đưa cho con, Lạc Kim Ngô cẩn thận bế em, Lạc Kim Niệm đang trong lòng Lạc Đường, “Ai nha” kêu lên.

“Con bé cũng đói rồi.” Vi Như Hạ nhìn Lạc Kim Niệm ánh mắt nhỏ gấp gáp, cười dặn dò Lạc Kim Ngô nói: “Con trước tiên bế em vào phòng ăn đi.”

Lạc Kim Niệm tuy rằng thích bố, nhưng nhìn đồ ăn thì con mắt lại trợn tròn lên, cùng đi với Lạc Kim Ngô, cả người vẫn luôn hướng ra ngoài. Vi Như Hạ đỡ lấy con bé, đem con bé đặt lại trong xe, trước tiên nên đẩy con bé ra phòng ăn. Lạc Đường rửa tay, rồi cùng bưng đồ ăn ra phòng ăn.

Lạc Đường và Vi Như Hạ công việc tuy bận, nhưng ở bên cạnh con cái vẫn luôn cố gắng hết sức, một nhà bốn người cùng ăn cơm, tuy rằng bình thường đơn giản, nhưng rất ấm áp.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Vi Như Hạ chơi với con gái một lúc, sau khi tiêu cơm xong, dỗ hai đứa trẻ ngủ. Vừa dỗ xong hai đứa trẻ đi ngủ, Vi Như Hạ tâm tình vui mùng, như đứa trẻ vậy, nhảy nhót đi ra phòng bếp.

Trong phòng bếp, vòi nước đang mở, dòng nước chảy vào bát đũa, phát ra âm thanh trong trẻo.

Lạc Đường đã đem áo khoác ngoài cởi ra, nửa người trên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xám. Cổ áo sơ mi mở hai cúc, khuy áo cổ tay cũng mở ra, xắn lên lỏng lẻo, bồn rửa bát trong phòng bếp so với anh có chút thấp, anh có chút cúi xuống, đường cong gương mặt dưới ánh mặt trời, tinh tế hoàn mỹ.

Lạc Đường năm nay hơn ba mươi tuổi, nhưng có lẽ là từ nhỏ đã ở cùng nhau, Vi Như Hạ có thể từ hình dạng anh bây giờ nhìn thấy bóng dáng anh lúc mười bảy mười tám tuổi.

Có lúc, đời người như một giấc mộng, nhìn vầng sáng của Lạc Đường, Vi Như Hạ mịt mờ, cảm thấy giấc mơ của mình như muốn tỉnh dậy.

Nếu như tỉnh dậy, cô sẽ bao nhiêu tuổi, cô lại hi vọng bản thân bao nhiêu tuổi chứ?

Đem cái bát cuối cùng rửa sạch sẽ, eo Lạc Đường bị Vi Như Hạ ôm chặt lấy. Độ dài của cánh tay nữ nhân, anh có thể cảm nhận được, để bát lên đúng chỗ, giọt nước theo ngón tay dài rơi xuống, Lạc Đường cười quay đầu nhìn cô, nói: “Tay của anh vẫn ướt.”

Khuôn mặt dán vào sau lưng Lạc Đường, Vi Như Hạ có thể nghe thấy tim anh đang đập dồn dập, đập thình thình mà có lực, mà ở trong tai, tim cô dường như cũng hùa theo đập liên hồi, tiếng tim nhộn nhịp của hai người rất nhanh đến chỗ cùng chung nhịp đập.

“Nếu như bây giờ là đang mơ, anh hi vọng khi bản thân tỉnh lại cảnh tượng sẽ như thế nào?” Có thể là viết nhiều kịch bản quá, Vi Như Hạ cười hỏi Lạc Đường một vấn đề rất hoang tưởng.

Sau khi có con, hai người còn có thời gian cố định ở một nơi, tuy rằng ngắn ngủi, nhưng lại rất tươi đẹp. Lạc Đường tùy ý cho cô ôm, nghe xong câu hỏi của cô, hỏi một câu.

“Em thì sao?”

Vi Như Hạ cười nhẹ một cái, cô nghiêng đầu, khóe mắt nheo nheo đối diện với tầm mắt của Lạc Đường, cười nói: “Muốn sống mạnh mẽ như vậy sao? Sợ anh trả lời sai rồi em không để ý đến anh nữa hả?”

Nghe thấy lời cô nói xong, Lạc Đường cũng cười một cái. Anh duỗi cánh tay dài ra, rút một miếng khăn giấy, chậm chậm lau giọt nước trên tay sạch sẽ. Sau khi lau sạch xong, anh quay người sang, hai tay ôm lên ngang lưng Vi Như Hạ, cúi đầu nhìn cô nói.

“Anh muốn xem xem câu trả lời của anh có phải giống câu trả lời của em không.”

Dung mạo của người đàn ông so với thời niên thiếu trưởng thành hơn không ít, nhìn càng thêm ấm áp mạnh mẽ, trong lòng Vi Như Hạ khẽ rung động, cô mím khóe môi, nói với Lạc Đường: “Em không hi vọng em đang nằm mơ, em chỉ hi vọng cuộc sống của em bây giờ như vậy. Có chồng, có con, có công việc, có ước mơ, cuộc sống bình yên mà lãng mạn, tinh thần phong phú mà no đủ.”

Đây là lời trong lòng Vi Như Hạ, cuộc sống bây giờ của bọn họ có lẽ thực sự đã dần dần nhạt nhẽo rồi, nhưng cô với Lạc Đường tình đầu không đổi, bọn họ vẫn sẽ vì đối phương mà rung động, vẫn có dáng dấp cơ bản nhất của tình yêu. Cuộc sống càng ngày càng tốt, bọn họ hiện tại chính là hình dạng tốt nhất.

Nghe thấy câu trả lời của cô, Lạc Đường trong cổ họng cười nhẹ một tiếng, anh khẽ gật đầu, hôn lên môi Vi Như Hạ.

Hai người hôn nhau, tỉ mỉ mà lâu dài, ấm áp mà lãng mạn.

Lúc anh rời đi, Vi Như Hạ bắt lấy tay của Lạc Đường, ánh mắt khẽ chớp, cười hỏi: “Anh cũng vậy sao?”

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa kính, cắt khu bếp thành khu sáng tối khác nhau. Ở khối sáng nhất, người đàn ông khẽ cười, anh giơ tay lên, giống hai người lần đầu gặp mặt vậy, nhu mì gửi đến cô, đáp một tiếng.

“Ừm, anh cũng vậy.”

Tác giả có lời muốn nói: Kết thúc rồi~ tung hoa tung hoa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when, what is the best foods... If you're not sure where to begin, read our website vietnam visits such as experience in vietnam, hai van pass and many many information about destination, food, culture...you can find out in www.vietnamvisits.com.

loading...
DMCA.com Protection Status