Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 18: Bức thư


Trong giọng nói của Cố Mục Niên lộ ra sự thân mật làm tất cả mọi người càng thêm tò mò về mối quan hệ của Khương Dao và với anh. Ánh mắt của Lâm Phi Lam nhìn tư thế thân mật của hai người họ, ngón tay sắp bấm vào trong lòng bàn tay.

Mấy giây sau, Lâm Phi Lam nhịn không được liền hỏi: "Khương Dao, cậu cùng Cố Mục Niên rốt cuộc là có quan hệ gì? Không phải cậu nói cậu cùng anh ấy không có liên hệ hay sao?"

Khương Dao còn chưa trả lời, Cố Mục Niên nhìn về phía Lâm Phi Lam ánh mắt lạnh đi vài phần, giống như tảng băng.

Khương Dao cảm giác bả vai của mình bị ôm chặt hơn, đỉnh đầu liền truyền đến tiếng nói khàn khàn của Cố Mục Niên: "Xin lỗi, tôi không có thói quen cùng người không quen biết giải thích chuyện của mình."

Khương Dao nhìn mặt Lâm Phi Lam lúc xanh lúc tím, cười nhẹ, kéo tay Hác Bội Bội rồi nói với mọi người: "Tớ đi trước, các cậu ở lại chơi vui vẻ."

"Vậy được rồi, lúc nào lại hẹn." Tần Nhậm nói.

Khương Dao theo Cố Mục Niên rời đi, thanh âm huyên náo dần dần tiêu tán, Cố Mục Niên cũng buông lỏng tay.

Khương Dao cong môi: "Đêm nay cám ơn anh đã tới đón em." Vừa rồi ở phòng bao, anh nhắn tin cho cô hỏi có muốn để anh tới đón cô hay không, cô đã đồng ý.

"Anh vừa vặn đang rãnh." Anh ôn nhu nói.

Đến chỗ đậu xe, anh giúp cô mở cửa xe ra, bàn tay đặt ở trên đầu cô xoa một cái sau đó bảo cô ngồi vào xe.

Sau khi xe khởi động, Khương Dao tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, thần sắc có chút buồn ngủ.

"Có phải tâm tình của em không tốt hay không?" Anh đột nhiên hỏi.

Khương Dao mở mắt ra, liền phát hiện ra anh đang nhìn mình. Khóe miệng cô chậm rãi nhấc lên tươi cười, nói: "Ân, là có chút."

"Làm sao?"

Cô thở dài, ngẫm lại vẫn là cùng Cố Mục Niên kể chuyện một chút, "Anh còn nhớ lúc em học trung học có chơi thân với hai nữ sinh? Một là Bội Bội, hai là Lâm Phi Lam."

"... Ân." Anh nghĩ nghĩ.

"Lâm Phi Lam chính là người vừa mới hỏi quan hệ của chúng ta là thế nào đấy. Em cùng cậu ấy lúc học đại nhất liền tuyệt giao, cho tới hôm nay mới biết được, cậu ấy từ lúc trung học bắt đầu liền không có thiện ý đối với em, cậu ấy hẳn là chán ghét em thật lâu."

"Ngốc, người ta dối trá em như vậy mà cho tới hôm nay em mới phát hiện?"

Khương Dao hơi đau khổ: "Em chính là dễ gạt, được chưa?"

Cố Mục Niên giọng điệu mềm nhẹ chút: "Bây giờ cô ta cùng em không có bất cứ quan hệ nà. Em xem cho rõ, về sau cách xa cô ta một chút."

"Vâng"

Xe lái vào biệt thự, đến trước cửa nhà của Khương Dao, cô xuống xe liền nhìn thấy Cố Mục Niên cũng xuống theo.

"Còn có việc a?" Nàng hỏi.

Anh đi đến trước mặt cô, đèn đường màu vàng chiếu đến gương mặt anh, đem mặt anh đánh lên thêm chút nhu hòa.

Khương Dao ngẩng đầu nhìn anh, càng thêm nghi ngờ.

Sau một lúc lâu, giọng điệu của anh trầm thấp, mở miệng nói: "Khương Dao, đừng không vui bởi vì người không quan trọng."

Cô vốn cho là anh muốn nói gì chuyện quan trọng, lại không nghĩ rằng anh sẽ nói chuyện này. Cô cong môi, đột nhiên cảm thấy phiền não trở trong lòng đều trở thành hư không, cô gật đầu: "Được rồi, em sẽ không có không vui."

"Đi lên nghỉ ngơi sớm một chút đu."

"Vâng, anh ngủ ngon."

Cố Mục Niên nhìn cô đi vào nhà, sau đó anh mới quay người rời đi.

——

Một ngày cuối tuần tháng chín, lúc Khương Dao học lớp mười

Cố Mục Niên từ phương Bắc bay trở về T thị, trong giờ học buổi chiều ở nhất trung, anh đem một bức thư tình giao cho một cái nam sinh.

"Đem bức thư này giao cho Khương Dao học ở lớp 10, nhớ kỹ nhất định phải giao đến tận tay của cô ấy..." Lúc anh nói chuyện, trên mặt lộ ra vẻ đỏ ửng, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên.

Nam sinh nhận thư tình, chạy như bay đến khu lớp mười, Khương Dao lại không ở đây.

"Nha, anh tới tìm ai a?" Lâm Phi Lam đi tới.

Lúc này, chuông báo vào học vang lên, anh mau về lớp chép bài, giờ phút này lòng nóng như lửa đốt, "Không có việc gì... Tôi tới tìm Khương Dao."

Lâm Phi Lam thoáng nhìn cái gì đó trong tay anh ta, sửng sốt, lập tức nở nụ cười: "Đưa cho tôi đi, tôi đưa cho cô ấy, cô ấy đã đi vệ sinh rồi. Lập tức liền đi học, bây giờ anh trở về đi?"

Nam sinh này biết Lâm Phi Lam cùng Khương Dao có quan hệ rất tốt, vì thế cũng yên tâm đem thư tình giao cho cô ta.

Lâm Phi Lam vụng trộm mở ra xem, khóe miệng tươi cười bỗng cứng đờ.

Sau một lúc lâu, cô ta đem thư tình bỏ vào túi vải, đi vào phòng học. Trong chốc lát Khương Dao trở lại, Lâm Phi Lam dường như không có việc gì nhìn vào sách vở.

Buổi chiều ngày hôm đó, chuyện gì Khương Dao cũng không hề hay biết. Cố Mục Niên ở cửa trường học đợi cả một buổi tối, từ đầu đến cuối không thấy Khương Dao đến

Sau đó, anh bay trở về đại học, phảng phất như bị người ta rút gân bóc kén, ban ngày không lên lớp, buổi tối ra ngoài uống rượu. Bạn cùng phòng không biết anh đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy nửa đem, một mình anh ở ban công hút thuốc, hết điếu này lại đến điếu khác.

Vài ngày sau, nghỉ lễ quốc khánh. Cố Mục Niên về nhà thăm, thấy Khương Dao phát hiện ra cô không có gì khác biệt so với lúc trước. Anh thế mới biết, cô là cự tuyệt mình, anh cũng chỉ có thể giả vờ cho qua chuyện này.

Anh quyết định đem lòng thầm mến của mình đặt ở đáy lòng, không hề đi hỏi cô, cũng không muốn cô trở nên khó xử.

——

Sớm tinh mơ, Khương Dao đến công ty, liền nghe một cái tin tức ngũ lôi oanh đỉnh*.

( * Ngũ lôi oanh đỉnh: Năm tia chớp cùng đánh vào đầu, ý nói phải chịu đả kích vô cùng lớn)

Hoạt động thất lần này của các côn ty thiết kế châu báu khác muốn mời nữ minh tin đại nói, tối qua truyền ra tin tức này, tin tức này ở trên mạng nhấc lên một làm sóng lớn. Khương Dao từ sớm liền nhìn thấy tin tức này trên weibo, lại không nghĩ rằng Chí Sinh cũng muốn mời nữ minh tinh tới đại nói.

Điều này cũng làm cho đại biểu cho lần này Chí Sinh phải mời được nữ minh ta lớn mới đấu lại các công ty khác.

Nhưng mà này kế hoạch của công ty đều bị phá hủy, cho nên bây giờ người phụ trách bộ phận mở rộng sản phẩm cùng bộ phận marketing đều sứt đầu mẻ trán. Nếu như không làm tốt công việc quảng cáo, lần này Chí Sinh vẫn khó có thể thắng được.

Trong phòng hội nghị, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ lo lắng. Ngay cả sắc mặt của Cố Mục Niên cũng rất nặng nề. Khương Dao nhìn anh, đột nhiên có chút đau lòng.

So những người khác anh là người sốt ruột nhất. Nếu bây giờ đi tìm ngôi sao đại nói, thì chắc hẳn là không kịp bởi vì thời gian bây giờ đang rất là gấp rút. Này hoàn toàn làm rối loạn Chí Sinh tiết tấu.

"Cố Tổng, lần này tin tức thật sự là quá bất ngờ, chúng ta không kịp phòng bị, nhưng trong cái rủi còn có cái may là chúng ta tạm chưa công bố ra ngoài là lần này chúng ta tuyển người phát ngôn, bằng không sẽ rất có hại cho Chí Sinh."

"Cố Tổng, chúng ta bây giờ định ra một cái phương án mới hoàn toàn, là tiếp tục tìm cái ngôi sao đại nói và vẫn là mở ra cái các thủ đoạn tuyên truyền?"

Cố Mục Niên nhìn chung quanh một vòng, thong thả mở miệng: "Mỗi người đều nói nói ý kiến của mình đi."

Trưởng phòng bộ phận marketing nói: "Tôi đề nghị vẫn là lựa chọn ngôi sao đại nói. Ngôi sao đại nói, thì hội săn châu báu càng cao, hơn nữa IR cùng Bội Cẩm chắc cũng là lựa chọn ngôi sao đại nói có độ nổi tiếng rất lớn, chúng ta không thể thua bọn họ."

Một người lại nói: "Nhưng mà thời gian vấn đề là vấn đề rất lớn, chúng ta phải tìm đến ngôi sao đại nói, hơn nữa phải xử lý hậu kì, tôi lo lắng thời gian của chúng ta rất vội vàng sẽ không kịp tiến độ mất."

"Không thì có thể làm sao, không tìm người đại nói sao? Hiện tại liền phải kiên trì làm thôi, chúng ta bây giờ hết cách rồi."

Bên nào cũng cho là mình phải, mỗi người đều có ý kiến của chính mình, Khương Dao nghe, trong lòng cũng có ý nghĩ của mình.

Tất cả mọi người sau khi nói xong, Cố Mục Niên nói: " Ý kiến của mọi người tôi đều nghe được, nhưng mà tôi nghĩ..." Ánh mắt của amh rơi xuống trên người Khương Dao, khóe môi nhất câu, "Nghe một chút ý tưởng của Khương Dao đi, vừa rồi em không có phát biểu ý kiến."

Anh vừa dứt lời, mọi người đều chuyển nhìn cô, trong ánh mắt của vài người còn mang theo tia khác thường. Sắc mặt của Khương Dao nóng lên, Cố Mục Niên như thế nào lại gọi tên của cô...

Nhưng cô liền nói ý kiến của mình: "Tôi cảm thấy chúng ta không nhất định phải dùng ngôi sao đại nói. Kỳ thật lễ thất tịch hằng năm, phương thức tuyên truyền đều là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, rất không đặc sắc. Có lẽ người tiêu thụ đã sớm sinh sự chán nản, lúc đó mọi người sẽ không xem tuyên truyền, vẫn là xem nhãn hiệu, ít nhất với tôi mà nói, tôi cũng sẽ không bởi vì một ngôi sao đại nói nào đó mà chọn nhãn hiệu châu báu. Nhãn hiệu châu báu danh nhân hiệu ứng không phải rất lớn. Mà nếu chúng ta có thể ở tuyên truyền ở phương diện đường vòng, có thể làm cho nhiều người chú ý đến sản phẩm của chúng ta."

Cố Mục Niên: "Vậy em nói chúng ta nên tuyên truyền như thế nào?"

"Tôi cảm thấy... Có thể dùng phương thức chân nhân câu chuyện để mở rộng. Ví dụ như chúng ta có thể chiêu mộ tình nhân, có thể là phổ thông, hoặc là có độ nổi tiếng nhất định, chọn dùng chụp thành tiểu đoạn ngắn, đem sản phẩm của chúng ta dung hợp trong đó. Làm như vậy có thể càng thêm hấp dẫn ánh mắt của người tiêu thụ, biểu đạt càng tốt ý nghĩa của sản phẩm chúng ta."

Khương Dao cảm thấy, nếu không có cách nào cao thượng vậy thì áp dụng gần với sinh hoạt hằng ngày một ít, nói không chừng càng có thể gợi ra điểm cộng.

Ý tưởng của cô vừa nói ra, rất nhiều người cảm thấy cái này có thể suy xét, tổng thanh tra phòng tài vụ nói: "Như vậy kết hợp hệ thống tuyên truyền trên mạng, phương thức so với tìm ngôi sao đại nói sẽ tiết kiệm thời gian hơn rất nhiều. Hơn nữa trong quá trình chiêu mộ tình nhân cũng có thể thực hiện một chút cho người tiêu thụ, sẽ tăng cảm giác mong chờ ở người tiêu thụ nhiều hơn."

"Nhưng mà chiêu mộ tình nhân như vậy cũng quá lớn." Có người đưa ra nghi ngờ.

Khương Dao: " Tiền kì tiến hành đại lượng sàng chọn, cuối cùng tuyển gần như đôi tình nhân... Đương nhiên sẽ thực vất vả."

Mọi người đưa ra ý kiến xong sẽ chờ Cố Mục Niên ra quyết định cuối cùng. Anh xoay xoay bút, cho ra cuối cùng quyết định: "Phương thức chiêu mộ tình nhân có thể thử một lần. Nếu muốn khắc phục khó khăn, đương nhiên phải có chút đặc sắc vất vả cho mọi người rồi, khả năng làm như vậy sẽ càng thêm vất vả, nhưng mà chúng ta không có lựa chọn nào khác."

Ngày đó sau khi xác nhận phương án tuyên truyền, trang web của Chí Sinh ra thông báo chiêu mộ tình nhân, chủ đề là "Năm ấy thất tịch, ta cùng anh / em".

Chí Sinh cho phần thưởng thực dày, trong lúc nhất thời hấp dẫn rất nhiều tình nhân, trong đó không thiếu các đại V phát, tham gia.

Sau khi thời gian báo danh hết hạn, Chí Sinh tiến hành sàng chọn gần hàng ngàn phiếu báo danh, đầu tiên là tài liệu văn tự, sau là điện thoại cố vấn, lấy phù hợp với chủ đề thất tịch của Chí Sinh, cuối cùng chọn ra mười đôi tình nhân.

Việc bây giờ cần làm chính là tiếp tục sàng chọn, thông qua mặt đối mặt hiểu rõ các cặp tình nhân, cuối cùng chọn ra ba cặp.

Bây giờ mỗi người ở công ty đều bận tối mày tối mặt, Khương Dao chạng vạng từ nhà máy cầm lại bản thảo, liền nghe mọi người nói đi phỏng vấn một đôi liền tình nhân ở T thị.

Khương Dao chủ động xin đi giết giặc, cùng qua đi hỗ trợ. Đi cùng với cô là một cái cô gái ở phòng điều nghiên, Vương Mật.

Vương Mật mấy ngày nay mỗi ngày đều chạy ở bên ngoài, bỏ thêm không ít thời gian và sức lực, Khương Dao thấy quầng thâm mắt của cô ấy có chút nặng liền quan tâm vài câu.

"Không có việc gì, tôi ngược lại thực thích công việc như vậy, rất lâu rồi mới có ý chí chiến đấu như vậy."

"Tôi còn tưởng rằng, các cô gái sẽ đối với loại này tuyên truyền có câu oán hận, bởi vì quá cực khổ."

Vương Mật lắc đầu, "Như thế nào lại như vậy? Tôi cảm thấy lần này Chí Sinh nhất định sẽ thành công, boss của chúng ta thực không phải bình thường đâu."

Hai người đã đi tới nơi, đôi tình nhân kia đã chờ ở giao lộ.

Cô gái là Vụ Hạnh, người con trai tên là Phía Nam Nam, hai người đều vừa mới tốt nghiệp, xem qua vẫn còn rất giống học sinh. Cô gái này ở trên weibo có 100 vạn fans là một nhiếp ảnh gia độ nổi tiếng thực sự cao, cô ấy cũng thường xuyên ở trên weibo cho chó ăn lương*, cho nên rất nhiều người đều biết bọn họ này một đôi.

( *Cho chó ăn lương: khoe tình cảm, show ân ái)

Nói vài câu chào hỏi xong, liền bị bọn họ dẫn tới nhà của bọn họ.

"Nơi này là chúng em vừa mua. Em cùng Hạnh Hạnh ra ở riêng." Phía Nam Nam nói.

Khương Dao ngắm nhìn bốn phía, liền bị thiết kế của phòng này hấp dẫn: "Giấy dán tường này rất đặc sắc."

Vụ Hạnh cười nói: " Phí Nam Nam là học phòng bên thiết kế, những thứ này đều là do anh ấy thiết kế, em cái gì cũng đều không hiểu."

Mọi người ngồi xuống ghế, Vương Mật liền bắt đầu phỏng vấn.

"Lúc hai người báo danh ghi là tiểu đồng học?"

Phía Nam Nam gật đầu: "Em cùng cô ấy là thanh mai trúc mã, khi còn nhỏ liền rất quen thuộc, em thích cô ấy... Thật lâu, nhưng mag vẫn không dám nói, đến lúc tốt nghiệp trung học em mới làm rõ."

Vương Mật nở nụ cười, "Lúc ấy loại quan hệ kia vẫn là thực ngây ngô đi? Vụ Hạnh đều không có nhận thấy được cậu đây thích em sao?"

"Có một chút xíu..."

Khương Dao ở một bên im lặng nghe, đồng thời ghi lại một ít. Đợi đến lúc phỏng vấn xong, đã là hơn tám giờ tối.

Sắc trời đã tối như, hai người vừa đến nhà ga, chuông điện thoại di động của cô liền vang lên, cô nhìn xem làCố Mục Niên.

Cô đi đến một bên nhận điện thoại, "Sao vậy anh"

"Em ở đâu." Đầu kia điện thoại hỏi.

"Em vừa rồi mới đi phỏng vấn, bây giờ chuẩn bị về nhà."

Cố Mục Niên: "Đem địa chỉ nói cho anh biết, anh đi đón em."

Khương Dao vừa định nói "Không cần" nhưng do dự liền đem địa chỉ nói ra.

Cúp điện thoại sau, Khương Dao đối Vương Mật nói: "Đợi lát nữa có người tới đón tôi, cô không cần chờ tôi, đi về trước đi nha."

Vương Mật trêu ghẹo: "Đã trễ thế này, không phải là bạn trai sao, hắc hắc?"

"Không phải... Là ca ca tôi."

"Cô có ca ca sao..." Vương Mật còn chưa có nói xong, xe buýt vừa vặn đến, cô ấy cùng Khương Dao phất phất tay, liền lên xe.

Khương Dao ngồi ở nhà ga chờ, hơn mười phút sau, cô nghe được một tiếng còi, ngẩng đầu nhìn lên một chiếc Maybach chậm rãi tới gần cô.

Cô mở cửa xe, liền nhìn thấy Cố Mục Niên ngồi ở bên trong, cô cũng ngồi xuống.

Chu Mộc mở một bài nhạc nhẹ, đem tấm che kéo lên.

Khương Dao nói với Cố Mục Niên: "Thật ra, anh không cần đến đón em nơi này đến chung cư có xe công cộng đi thẳng đến."

Anh quay đầu nhìn về phía cô, "Quá muộn, không an toàn."

Trong giọng nói của anh tựa hồ không chứa một tia cảm xúc, nhưng lại làm cho lòng Khương Dao ấm áp lên, tâm tình cũng trở nên khá hơn. Cô cùng anh nói chuyện phỏng vấn hôm nay: "Hôm nay đôi tình nhân kia thật sự rất ân ái a, anh biết không, người con trai kia thầm mến cô gái bốn năm, anh ta thật chung thủy a."

Cố Mục Niên thần sắc giật mình buông vài giây, bên môi như có như không mang theo ý cười, "Bốn năm đối với em mà nói là đã rất giỏi sao?"

"Đương nhiên a, thế giới bây giờ lòng người thay đổi thật nhanh. Có thể từ đầu đến cuối chỉ yêu một người, thật là khó."

"Nếu đủ thích, liền sẽ xem bốn năm như 1 ngày, đây là... Vui vẻ chịu đựng."

Khương Dao nghe Cố Mục Niên nói như vậy cảm giác giống như anh đã tự mình trải qua vậy, "Cố Mục Niên, em như thế nào lại có cảm giác anh đối với việc này rất quen thuộc, như đã từng trải qua vậy?"

Đôi mắt anh hơi co lại, đáy mắt lóe qua một tia buồn bã, sau một lúc lâu lại thản nhiên trả lời: "Chỉ là do suy nghĩ nhiều thôi."

Khương Dao chậc lưỡi, lại nhịn không được ngáp một cái, trong mắt lộ ra ánh nước thủy nhuận.

"Rất mệt sao, nghỉ ngơi một chút đi?" Cố Mục Niên nói.

"Vậy... Vậy khi nào đến anh nhớ kêu em." Khương Dao mấy ngày nay ngủ cũng tương đối ít, giờ phút này âm nhạc lại dễ nghe, lại bắt đầu buồn ngủ.

Ba mươi phút sau, xe chạy đến tiểu khu. Chu Mộc nhìn về phía kính chiếu hậu,phát hiện Cố Mục Niên vẫn như cũ ngồi thờ ơ, còn Khương Dao ở bên cạnh tựa hồ... Còn đang ngủ.

Anh ta vừa định mở miệng nhắc nhở Cố Mục Niên một tiếng, liền thấy anh mở ra cửa xe ra, anh bước xuống xe.

Mấy giây sau, cửa xe ở bên phía Khương Dao mở ra Cố Mục Niên đứng ở bên ngoài.

Chu Mộc còn tưởng rằng Cố Mục Niên là gọi Khương Dao dậy, ai ngờ, anh ta nhìn thấy Cố Mục Niên gập người lại một cánh tay đưa tới dưới đầu gối của cô, một cánh tay đưa đến bên hông của cô, sau đó nhẹ nhàng đem cô ôm ngang lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau phong canh que huong, cach ghi am cuoc goi zalo tren may tinh va dien thoai iphone android chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status