Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người đứng trên lầu lại ngắm em

Chương 11: Ý trung nhân


Khi mọi người xung quanh nói cười, Chương Tranh Lam chỉ lẳng lặng nhấm nháp tách trà. Thật ra, ngay từ đầu anh đã tìm hiểu và biết quan hệ giữa La Trí và Thủy Quang. Đúng là anh muốn tìm hiểu thêm về cô, nhưng cũng không muốn biết quá nhiều.

Anh không cho rằng đây là hành vi hèn nhát. Đúng, anh chưa từng sợ hãi điều gì cả.

Chương Tranh Lam nhìn những lá trà chìm xuống đáy cốc, nhớ lại tối qua trong hành lanh tối om, anh đã kéo tay áo cô và nói: “Tiêu Thủy Quang, lời em nói không tính.”

Cô chầm chậm gỡ tay anh ra, khẽ hỏi: “Anh hà tất phải làm vậy?”

Anh cười khổ, đã biết trước cô sẽ nói như vậy mà sao vẫn thấy vô cùng khó chịu.

Đúng thế, hà tất phải làm vậy? Giữa họ chỉ là tình một đêm, cô tránh nó như tránh rắn rết, còn anh lại giống như bị ma nhập, từng bước từng bước chìm sâu vào đó.

Anh lại không kìm được tự cười nhạo mình. “Là tôi không biết xấu hổ, chạy đến đây diễn kịch cho em xem. Tiêu Thủy Quang, khi nhận ra tôi là ai, em đã rất hối hận đúng không?”

Một lúc lâu sau, anh mới nghe thấy cô trả lời: “Tôi đã quên đêm đó rồi, cũng xin anh hãy quên đi.”

Anh nhìn cô, khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, đồng thời lại như cách trăm sông nghìn núi.

Anh vô thức đưa tay lên, cô lại cẩn trọng dựa vào tường, quay đầu né tránh.

Bàn tay anh dừng lại giữa không trung một cách ngượng ngùng, cuối cùng từ từ hạ xuống, mấy ngày liền bị cảm cúm khiến miệng anh đắng ngắt. “Nếu tôi nói tôi không quên nổi thì sao?” Đó là câu nói cuối cùng trước khi anh bỏ đi.

Một người thấy Chương Tranh Lam chỉ im lặng liền nói đùa: “Sếp, chẳng phải anh chỉ bị cảm cúm thôi sao? Sao em cảm thấy đến tính cách của anh cũng trở nên thâm trầm vậy?”

Chương Tranh Lam khẽ cười, chẳng buồn để y đến lời trêu chọc đó.

La Trí hỏi: “Chương Tổng làm trong ngành IT bao nhiêu năm rồi?”

Chương Tranh Lam đáp: “Cũng được mấy năm rồi.”

Đại Quốc rót thêm trà cho anh, nói: “Sếp, em nhớ công ty chúng ta khởi nghiệp năm 2005 đúng không nhỉ?”

La Trí ngưỡng mộ nói: “Mới năm năm mà đã có thành tựu thế này rồi, em thật sự vô cùng bội phục!”

Đại Quốc vẫn luôn là fan ruột của Chương Tranh Lam nên không quên tâng bốc anh: “Với trình độ, sự quyết đoán và kinh nghiệm trên thương trường, thành công của sếp là chuyện đương nhiên!”

Chương Tranh Lam vẫn tỏ ra khiêm tốn, La Trí lại nhiệt tình kính rượu anh. “Chương Tổng, em rất khâm phục anh, em xin kính anh cốc này!”

Chương Tranh Lam thật sự không uống được rượu bèn nâng cốc trà lên nói: “Cậu còn trẻ lại có năng lực, chưa đến mấy năm cũng sẽ đạt được thành công không kém tôi đâu.”

La Trí cười hí hửng. “Cảm ơn lời vàng ý ngọc của Chương Tổng.”

Ăn xong, Chương Tranh Lam đến bệnh viện truyền nước.

Trong bệnh viện, Lâm Giai Giai đã băng bó xong vết thương, nhưng vì cô ấy vẫn thấy chếnh choáng nên ở thêm nửa ngày nữa. Tiêu Thủy Quang cũng ở lại cùng bạn, sự chờ đợi khiến cô mệt mỏi, cô liền máy mp3 trong túi ra nghe.

Khi Lâm Giai Giai tỉnh dậy, nhìn thấy Tiêu Thủy Quang đeo tai nghe ngủ gà ngủ gật, vừa buồn cười vừa thấy áy náy. Cô đẩy đẩy Thủy Quang, Thủy Quang mở mắt ra, hỏi: “Tỉnh rồi à?”

Lâm Giai Giai cười khan, nói: “Thủy Quang, lần này lại làm phiền cậu rồi.”

Thủy Quang gỡ tai nghe xuống, nói: “Mình không sao, cậu thấy thế nào? Còn khó chịu không?”

“Trán vẫn hơi đau.” Giai Giai sờ lên vết thương đã được băng bó cẩn thận, lẩm bẩm: “Đau thật, không biết có để lại sẹo không?” Đột nhiên, cô nhớ ra điều gì đó. “Đúng rồi, Thủy Quang, chủ chiếc xe đâm mình đâu.”

“Đi rồi.”

“Đi rồi? Cậu có đòi thường không? Không phải cậu thả cho anh ta đi đó chứ?”

“Giai Giai, thôi bỏ đi, cũng không phải lỗi của anh ta mà.” Thủy Quang nói.

Lâm Giai Giai thở dài ra vẻ tiếc nuối. “Cứ coi như không phải lỗi của anh ta, nhưng anh ta đi ô tô, chúng ta đi bộ, muốn đòi chút tiền bồi thường cũng đâu có khó…”

Tiêu Thủy Quang mặc kệ Giai Giai lẩm bẩm một mình, thấy tinh thần cô ấy đã tốt hơn, cô liền bảo cô ấy chuẩn bị, còn mình đi làm thủ tục thanh toán viện phí. Sau đó, cô sẽ về nhà ngủ, cô thật sự thấy mệt rồi, tối hôm qua gần như đã thức cả đêm. Đến bàn thu phí, vô tình nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, Thủy Quang bất giác dừng lại, tại sao lại trùng hợp như vậy chứ? Thủy Quang muốn tránh đi nhưng người đó đã nhìn thấy cô. Sau tình huống khó xử tối hôm qua, Thủy Quang cũng nhận ra được sự ngạc nhiên trong mắt anh. Cô cúi đầu bước đến bàn thu phí, đưa bệnh án cho y tá.

“Tôi đến truyền nước.” Khi Thủy Quang nhận lại bệnh án và phiếu thanh toán, người đứng phía sau đột nhiên lên tiếng. Cô vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ “ừm” một tiếng rất nhỏ gần như không nghe thấy. Trong tình cảnh khó xử và bất ngờ này, họ giống như hai diễn viên đứng bất động trước ống kính máy quay, dù rất gần nhau nhưng mỗi người lại có những cảm xúc riêng không thể nói ra được. Cuối cùng, anh quay người bước đi.

Chương Tranh Lam không nói dối. Dù biết cô đang ở bệnh viện, dù trước khi đến đây, anh cũng tự hỏi không biết họ có gặp nhau không, đúng là cơ hội rất mong manh nhưng rõ ràng ông trời rất “hậu đãi” anh. Chỉ có điều, sự sắp đặt của ông trời lại chỉ khiến anh phải đối mặt với sự thờ ơ, lạnh nhạt của cô nhiều hơn mà thôi.

Từ trước tới nay, Chương Tranh Lam gần như chưa gặp phải trắc trở nào trong cuộc sống, anh rất thông minh và hiếu thắng, không ngần ngại thể hiện tài năng của mình và cũng chưa từng hối hận hay thất vọng. Nhưng hiện tại, anh lại phải kìm nén cảm xúc của mình hết lần này đến lần khác, điều này khiến anh không khỏi hoang mang tự hỏi có phải mình bị ma nhập rồi hay không, sao cứ phải tự làm khổ mình như vậy?

Cứ cho là vì… cô rất xuất sắc, nhưng những cô gái xuất sắc trên đời này rất nhiều, vì cớ gì anh lại không quên được cô? Nếu cảm giác mơ hồ này chính là tình yêu thì anh lại thấy có phần sợ hãi, vì nó thật sự quá mãnh liệt.

Chương Tranh Lam nhắm mắt lại, trong đầu anh hiện lên khuôn mặt quen thuộc đã bao lần xuất hiện trong những giấc mơ. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi hai năm trước giống như đóa hoa quỳnh sớm nở chóng tàn, từ đó đến nay, anh không còn chơi bời như trước nữa. Những tưởng đó chỉ là sự chán chường mệt mỏi nhất thời mà không biết, hóa ra trái tim mình sớm đã lạc lối rồi, ngoài cô ra không thể nào chấp nhận người con gái khác.

Bây giờ, số phận lại một lần nữa đặt cô trước mắt anh, đây là may mắn hay là tai họa?

Lâm Giai Giai liên tục nói mình không sao, có thể tự về nhà nên Thủy Quang cũng không tiễn nữa mà chia tay cô trước cổng bệnh viện.

Lúc ngồi trên taxi về nhà, cô nhớ đến người đàn ông lái xe sáng nay. Trông anh ta có nét giống Vu Cảnh Lam, cách nói chuyện cũng lạnh lùng, vô tình như vậy, à không, Cảnh Lam không hề vô tình, anh chỉ nhẫn nhịn người khác để đạt được những thứ mình muốn mà thôi… thật ích kỷ, đúng không nhỉ?

Thủy Quang nhìn bóng mình trong gương chiếu hậu, mái tóc dài của cô đã lâu chưa cắt tỉa, cô vỗ vào ghế của bác lái xe, nói: “Bác tài, đưa tôi đến tiệm cắt tóc gần nhất nhé.”

Chương Tranh Lam rời khỏi bệnh viện cùng với một túi thuốc lớn, vào xe rồi anh mới nghĩ xem bây giờ sẽ đi đâu, anh không cần đến công ty thường xuyên, hay là rủ ai đó đi uống rượu, nhân tiện giải tỏa bớt những buồn bực trong lòng nhỉ? Đang nghĩ ngợi thì nhận được điện thoại của mẹ, bà Chương nói đã đến nhà anh rồi, bảo anh lập tức về ngay.

Chương Tranh Lam không khỏi bất ngờ, vội hỏi: “Mẹ, sao mẹ… lại phải vất vả đến đây thế?”

“Đã biết mẹ vất vả thì đừng để mẹ đợi nữa!” Bà Chương nói một cách dứt khoát, hẹn anh nội trong nửa tiếng phải có mặt ở nhà, sau đó dập máy luôn.

Chương Tranh Lam bỗng cảm thấy đau đầu, thầm than mẹ mình càng ngày càng khó hầu hạ rồi vội vàng quay về.

Dù đoán được sẽ có bất ngờ nào đó đang đợi sẵn nhưng Chương Tranh Lam thật sự không thể ngờ rằng mẹ anh lại dẫn theo một cô gái đến tận nhà mình. Nhìn thấy hai người đang vui vẻ nói chuyện trong phòng khách, Chương Tranh Lam khó nhọc day day trán, nhưng dù mệt mỏi đến mấy, anh vẫn phải cười, gọi một tiếng “mẹ” và lịch sự gật đầu với cô gái bên cạnh: “Cô Thích, lâu rồi không gặp.”

Trước mặt người ngoài, bà Chương vẫn luôn giữ thái độ ôn hòa với con trai, nói: “Về rồi à? Nào nào, con đã gặp Tiểu Thích rồi còn gì. Dạo trước mọi người đều bận rộn, cũng không liên lạc nhỉ, thanh niên các con cũng thật là… cả ngày chỉ biết đến công việc, bận rộn thế để làm gì chứ?”

Chương Tranh Lam nghĩ bụng, bà Chương nói câu này chẳng phải là nhắm vào anh hay sao. Thích Mẫn là đối tượng xem mắt lần trước của anh, hôm đó vì đi gấp quá nên anh chưa nói rõ ràng với đối phương.

Thích Mẫn cũng có vẻ ngại ngùng, đúng là cô có ý với anh, cũng là bà Chương chủ động gọi điện cho cô, nhưng tìm đến tận cửa thê này thật sự là quá đường đột. Cô gượng gạo hỏi: “Chắc công việc của anh bận lắm nhỉ?”

“Nó ấy à, chỉ nghịch ngợm linh tinh là giỏi.” Bà Chương ra hiệu với con trai rồi đứng dậy, nói: “Được rồi, các con ngồi nói chuyện đi, mẹ vào trong bếp xem có hoa quả gì ăn được không.”

Thích Mẫn muốn đứng lên giúp nhưng bị bà Chương ngăn lại ngay lập tức. “Cháu ngồi đi, ngồi đi, nói chuyện nhiều vào!” Nói rồi bà vui vẻ đi vào bếp.

Chương Tranh Lam không biết làm thế nào, may mà tiếp khách cũng được coi là sở trường của anh.

“Cô Thích, hôm nay cô được nghỉ sao?” Anh hỏi

“Vâng, nghỉ luân phiên.” Càng nhìn gần, Thích Mẫn càng thấy anh đẹp trai. “Nhà anh trang trí đẹp quá, anh tự thiết kể à?”

“Không phải, bạn tôi thiết kế giúp.”Chương Tranh Lam đáp.

Hai người nói chuyện một lúc, Chương Tranh Lam thấy bà Chương vẫn chưa ra, liền nói: “Tôi vào bếp xem thế nào, cô cứ ngồi chơi nhé.”

Chương Tranh Lam vừa vào bếp, bà Chương đang chậm rãi rửa hoa quả liền chau mày, hỏi: “Con vào đây làm gì?”

”Mẹ, nước cờ này của mẹ lộ liễu quá đấy!” Chương Tranh Lam đáp.

Bà Chương xếp hoa quả vào đĩa, lườm con trai một cái. “Cô gái tốt thế này, con mới gặp một lần đã gạt người ta sang một bên, con cố ý đối đầu với mẹ phải không? Mẹ nói cho con biết, mẹ rất thích Thích Mẫn, bất luận con có vui hay không cũng phải tiếp đãi nó tử tế cho mẹ.”

Chương Tranh Lam dở khóc dở cười: “Mẹ làm thế chẳng phải là ép duyên sao?”

“Mẹ làm thế cũng vì muốn tốt cho con!”

Chương Tranh Lam hờ hững đáp: “Mẹ, nếu con đã có người trong lòng rồi thì sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...